Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Màn thứ hai của vũ công ba lê

Màn thứ hai của vũ công ba lê

Sau biến cố gieo mình xuống cầu Long Biên, Minh Anh tỉnh lại trong nỗi bàng hoàng khi đôi tay tài hoa của một họa sĩ tranh lụa đã bị thay thế bằng khối kim loại lạnh lẽo. Vụ tai nạn do kẻ cuồng yêu Tào Mai Hiền dàn dựng đã phá hủy mọi ước mơ của cô. Dù vị hôn phu Đoàn Tường Nguyên luôn túc trực chăm sóc và thề nguyện bảo vệ, Minh Anh vẫn không khỏi nghi ngờ khi anh dành quá nhiều thời gian tại nơi giam giữ kẻ thủ ác. Sự thật dần hé lộ qua những bài đăng ẩn danh đầy ám ảnh về một vị CEO đang dần sa ngã vào sự điên rồ của kẻ thù. Giữa hận thù và phản bội, liệu tình yêu của họ có còn vẹn nguyên hay chỉ là một màn kịch đầy dối lừa?
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Khang Minh Anh POV:

Đêm trước ngày diễn ra lễ cưới được sắp đặt lại, Tường Nguyên tổ chức một buổi tiệc thử váy cưới tại một trong những khách sạn sang trọng nhất của anh.

Tôi đứng trước gương, nhìn hình ảnh phản chiếu của mình. Chiếc váy cưới trắng tinh khôi được thiết kế bởi một nhà tạo mẫu nổi tiếng, ôm sát lấy cơ thể tôi. Lớp trang điểm hoàn hảo che đi vẻ mệt mỏi và xanh xao. Trông tôi giống như một cô dâu xinh đẹp, hạnh phúc.

Nhưng chỉ có tôi biết, bên trong lớp vỏ bọc lộng lẫy này là một trái tim đã chết. Tôi cố gắng cử động đôi tay giả, cố gắng nâng chúng lên để chỉnh lại mái tóc, nhưng những khớp nối kim loại cứng nhắc và vụng về.

"Em đẹp lắm, Minh Anh."

Tường Nguyên bước đến từ phía sau, vòng tay ôm lấy eo tôi. Anh mặc một bộ vest đen lịch lãm, mái tóc được chải chuốt cẩn thận. Anh cúi xuống, tựa cằm lên vai tôi, cùng tôi nhìn vào gương.

"Thật sự rất đẹp." Anh nói, giọng khàn đi vì xúc động.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi gần như chìm đắm trong sự dịu dàng của anh. Đây là người đàn ông tôi đã yêu suốt hai mươi năm. Chúng tôi đã cùng nhau lớn lên, cùng nhau trải qua bao nhiêu kỷ niệm. Làm sao mọi thứ có thể trở nên như thế này?

Tường Nguyên đột nhiên siết chặt vòng tay, gần như làm tôi đau. Anh vùi mặt vào cổ tôi, hít một hơi thật sâu. "Minh Anh... ngày mai em sẽ là của anh. Hoàn toàn là của anh." Giọng anh đầy chiếm hữu, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi bất an tột độ.

Tôi cảm nhận được sự run rẩy của anh. Anh đang sợ hãi. Sợ hãi điều gì? Sợ hãi tôi sẽ phát hiện ra bí mật của anh, hay sợ hãi chính bản thân anh không thể kiểm soát được tình cảm bệnh hoạn dành cho Tào Mai Hiền?

Tôi đưa đôi tay giả lạnh lẽo của mình lên, chạm vào mặt anh. "Tường Nguyên, anh sẽ không bao giờ phản bội em, đúng không?"

Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt tôi. Ánh mắt anh sâu thẳm, chứa đầy một tình yêu cuồng nhiệt và đau đớn. "Anh thề. Nếu có ngày anh phản bội em, anh sẽ chết không được toàn thây."

Đúng lúc đó, điện thoại của anh đổ chuông.

Là một dãy số lạ.

Vẻ mặt Tường Nguyên thoáng chút bối rối, nhưng anh nhanh chóng bắt máy. "Alo?"

Tôi không nghe rõ đầu dây bên kia nói gì, nhưng tôi thấy sắc mặt anh thay đổi đột ngột. Sự dịu dàng biến mất, thay vào đó là vẻ hoảng hốt và lo lắng.

"Cô đang ở đâu? Đừng làm chuyện dại dột! Đứng yên ở đó, tôi đến ngay!"

Anh cúp máy, vẻ mặt rối bời. Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy áy náy. "Minh Anh, anh... anh có việc gấp phải đi ngay. Em ở đây đợi Tuấn, cậu ấy sẽ đưa em về."

Nói rồi, anh thậm chí không đợi tôi trả lời, vội vã quay người chạy đi. Dáng vẻ hấp tấp và lo lắng đó, không phải dành cho công việc, mà là dành cho một người.

Một người phụ nữ.

Cùng lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Là thông báo từ diễn đàn ẩn danh.

"Bướm Đêm" vừa cập nhật bài viết mới.

"Tôi nói với anh ấy rằng tôi sẽ tự tử. Anh ấy đang trên đường đến đây. Tôi biết, trong lòng anh ấy, tôi quan trọng hơn cả đám cưới ngày mai."

Trái tim tôi như bị ai đó dùng búa tạ nện vào. Vỡ tan thành từng mảnh.

Mọi thứ đã quá rõ ràng.

Tôi nhờ Tuấn, trợ lý của Tường Nguyên, đưa tôi đến căn biệt thự ở ngoại ô nơi anh giam giữ Tào Mai Hiền. Tuấn ban đầu từ chối, nói rằng chủ tịch đã dặn không ai được phép đến đó. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt tuyệt vọng như tro tàn của tôi, cậu ta đã không nỡ.

Xe dừng lại trước một căn biệt thự sang trọng nhưng lạnh lẽo. Tôi không vào trong. Tôi chỉ đứng từ xa, nấp sau một gốc cây, nhìn về phía ban công tầng hai.

Đèn trên ban công sáng rực. Và rồi, tôi nhìn thấy cảnh tượng đã giết chết tôi thêm một lần nữa.

Tường Nguyên đang ôm Tào Mai Hiền trong lòng. Anh ôm cô ta thật chặt, như thể sợ rằng chỉ cần buông tay, cô ta sẽ tan biến mất. Mai Hiền rúc vào lòng anh, khuôn mặt nở một nụ cười đắc thắng. Cô ta còn giơ tay lên, vuốt ve khuôn mặt của Tường Nguyên.

Và anh, không hề đẩy cô ta ra.

Sự phản bội. Nó không còn là nghi ngờ. Nó là sự thật phơi bày ngay trước mắt tôi, trần trụi và tàn nhẫn.

Tôi lảo đảo rời đi, đầu óc trống rỗng. Tôi không biết mình đã đi đâu, đi bao lâu. Khi tôi tỉnh táo lại, tôi đang đứng trên cầu Long Biên. Gió đêm lồng lộng, thổi tung mái tóc và chiếc váy thử cưới của tôi. Dưới chân tôi, dòng sông Hồng cuồn cuộn chảy, đen ngòm và lạnh lẽo.

Thì ra đây là kết cục của tôi.

Tôi đã theo dõi bài đăng của "Bướm Đêm" suốt mấy tháng nay. Tôi đã thấy Tường Nguyên hết lần này đến lần khác vì cô ta mà nói dối tôi, bỏ rơi tôi. Tôi đã theo dõi anh ta đến đây, để rồi chứng kiến cảnh tượng đau đớn nhất.

Điện thoại tôi lại rung. Là Tường Nguyên gọi. Chắc anh ta đã dỗ dành xong "con bướm" của mình và giờ mới nhớ đến cô dâu bị bỏ rơi này.

Tôi không nghe máy. Tôi chỉ lặng lẽ nhắn cho anh một dòng tin.

"Đoàn Tường Nguyên, em đang ở trên cầu Long Biên. Em đợi anh lần cuối."

Sau đó, tôi tắt máy.

Tôi biết anh sẽ đến. Nhưng tôi cũng biết, anh sẽ không đến kịp.

Tôi đứng trên thành cầu, dang rộng hai tay, giống như một con bướm đang chuẩn bị cho chuyến bay cuối cùng của mình. Chiếc váy cưới màu trắng tung bay trong gió, giống như một đôi cánh tan nát.

Tôi nghe thấy tiếng xe của anh đang lao đến từ xa. Tiếng phanh xe rít lên một cách chói tai.

Anh đã đến.

Tôi mỉm cười. Một nụ cười chua chát và giải thoát.

"Tạm biệt, Tường Nguyên."

Tôi ngửa người ra sau, để cơ thể mình rơi tự do xuống khoảng không đen đặc. Ngay trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối, tôi nhìn thấy khuôn mặt kinh hoàng, tuyệt vọng của anh.

Và tôi rơi xuống, ngay trước đầu xe của anh.

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Tìm kiếm "96NHV" trên moboreader để đọc toàn bộ tác phẩm.
Sao chép mã này và tìm kiếm trên ứng dụng Moboreader để tiếp tục đọc.
96NHV
Sao chép
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Vợ bị bỏ rơi, Huyền thoại pháp lý trỗi dậy
9.1
Từng là kiến trúc sư lừng danh phương Bắc với tên gọi Luna, tôi đã từ bỏ tất cả hào quang để làm vợ Công Mục Đồng trong ba năm thầm lặng. Thế nhưng, sự hy sinh đó sụp đổ hoàn toàn trong một bữa tiệc, khi anh bất chấp hiểm nguy để bảo vệ người tình cũ khỏi nồi súp nóng, mặc kệ tôi bị bỏng nặng. Sự lạnh lùng và lời thúc giục tôi tự đi bệnh viện của anh đã dập tắt chút hy vọng cuối cùng. Ngay trong đêm, tôi quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân này bằng một tờ đơn ly hôn khi anh đang say khướt. Ngày mai, danh phận Công phu nhân sẽ biến mất, đánh dấu sự trở lại đầy mạnh mẽ của huyền thoại Luna.
Bìa tiểu thuyết Sau khi nộp đơn ly hôn, tôi bị ốm nghén, và sếp cũ của chồng tôi đã điên cuồng theo đuổi tôi
8.8
Cuộc hôn nhân hai năm của cô chìm trong sự thờ ơ và những tin đồn trăng hoa của người chồng. Không thể nhẫn nhịn thêm, cô quyết định nộp đơn ly hôn để giải thoát. Thế nhưng, một sự cố bất ngờ đã dẫn đến đêm nồng cháy giữa cô và vị sếp cũ của chồng mình. Trớ trêu thay, người đàn ông ấy lại đột ngột xuất hiện tại công ty và trở thành cấp trên trực tiếp của cô. Từ đây, cô phải sống trong cảnh ngày đêm lo sợ bị lộ danh tính, vừa phải đối phó với sếp, vừa phải né tránh chồng. Khi bí mật dần hé lộ, liệu tình cảm này sẽ đi về đâu và người chồng cũ có thể giành lại trái tim cô?
Bìa tiểu thuyết Chiến tranh lạnh hai năm, tôi đề nghị ly hôn nhưng anh không chịu
8.0
Hai năm hôn nhân lạnh nhạt, Lục Nghiễn Chi hiếm khi về nhà, khiến Thời Khanh trở thành trò cười trong giới hào môn. Là thanh mai trúc mã bên anh từ năm mười tuổi, chứng kiến anh lên đỉnh cao quyền lực, nhưng cô lại nhận về sự ghẻ lạnh. Trong khi bạn bè anh gọi người khác là chị dâu và 'bạch nguyệt quang' của anh chế giễu cô, Thời Khanh dần kiệt sức vì níu kéo quá khứ. Cuối cùng, cô quyết định buông bỏ bằng tờ đơn ly hôn. Khi mọi người ngỡ anh sẽ hạnh phúc bên người cũ, thì Lục Nghiễn Chi cao ngạo lại quỳ xuống trong nước mắt, tuyệt vọng van xin cô đừng rời đi.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, phát hiện vợ cũ là đại ca max cấp
8.2
Suốt ba năm chung sống, Khương Tuệ tận tụy làm người vợ hiền nhưng vẫn không thể khiến trái tim Úc Cẩn Thâm rung động. Khi nhận ra sự vô vọng, cô quyết định ký đơn ly hôn để anh tự do bên tình cũ. Giới thượng lưu mỉa mai cô dại dột, nhưng Khương Tuệ thản nhiên tuyên bố rời đi để thừa kế khối tài sản khổng lồ. Chẳng ai tin lời cô cho đến khi báo chí đồng loạt đưa tin về nữ tỷ phú giàu nhất thế giới chính là vợ cũ của họ Úc. Gặp lại nhau, thấy Khương Tuệ rạng rỡ bên dàn mỹ nam, Úc Cẩn Thâm ghen tuông đề nghị dùng toàn bộ gia sản để mong cô quay lại bên mình.
Bìa tiểu thuyết Người chồng cũ phá sản và phải ngủ trên cầu vượt.
9.1
Dư Thanh Hoan dành trọn bảy năm thanh xuân để yêu Kỷ Cảnh Thần, nhưng đổi lại là sự phản bội cay đắng ngay sát ngày cưới. Chứng kiến hôn phu ngoại tình, cô dứt khoát hủy bỏ hôn ước, chấm dứt tình cảm mù quáng. Trước sự công kích từ nhà họ Kỷ, ba người anh trai quyền lực của Thanh Hoan bất ngờ xuất hiện, dùng thế lực đáng gờm để bảo vệ em gái và khiến kẻ phụ bạc phải trả giá đắt. Khi gia đình họ Kỷ hối hận quỳ gối cầu xin, Thanh Hoan đã không còn bận tâm. Cô chọn tìm đến sự che chở của Mặc Trì Dật – đối thủ không đội trời chung của người cũ, cùng anh bắt đầu một chương mới trong cuộc đời.
Bìa tiểu thuyết Dụ Cô Yêu
9.2
Trong mắt dư luận, mối quan hệ giữa cô và anh là sự lệch pha hoàn toàn về vị thế. Anh là một doanh nhân lừng lẫy, kẻ nắm giữ quyền năng xoay chuyển thương trường và chỉ quan tâm đến lợi nhuận. Thế nhưng, ít ai thấu hiểu rằng anh đã âm thầm giăng bẫy để đưa cô vào cuộc chơi tình ái. Cô chính là nỗi ám ảnh dai dẳng, là cơn nghiện không thể dứt trong tâm trí anh suốt nhiều năm qua. Dù ban đầu cả hai chỉ thỏa thuận về sự nuông chiều mà không có tình yêu, nhưng người đàn ông ấy đã tự nguyện dâng hiến bản thân để thuộc về cô mãi mãi. Cuộc tình bắt đầu bằng sự liều lĩnh và khép lại khi cả hai đều gục ngã trước đối phương. Trong trò chơi cân não của những người trưởng thành, họ vừa là đối thủ vừa là kẻ lụy tình, không một ai có thể dễ dàng rời đi mà chẳng hề vướng bận tâm can.