
Màn thứ hai của vũ công ba lê
Chương 3
Khang Minh Anh POV:
Đêm trước ngày diễn ra lễ cưới được sắp đặt lại, Tường Nguyên tổ chức một buổi tiệc thử váy cưới tại một trong những khách sạn sang trọng nhất của anh.
Tôi đứng trước gương, nhìn hình ảnh phản chiếu của mình. Chiếc váy cưới trắng tinh khôi được thiết kế bởi một nhà tạo mẫu nổi tiếng, ôm sát lấy cơ thể tôi. Lớp trang điểm hoàn hảo che đi vẻ mệt mỏi và xanh xao. Trông tôi giống như một cô dâu xinh đẹp, hạnh phúc.
Nhưng chỉ có tôi biết, bên trong lớp vỏ bọc lộng lẫy này là một trái tim đã chết. Tôi cố gắng cử động đôi tay giả, cố gắng nâng chúng lên để chỉnh lại mái tóc, nhưng những khớp nối kim loại cứng nhắc và vụng về.
"Em đẹp lắm, Minh Anh."
Tường Nguyên bước đến từ phía sau, vòng tay ôm lấy eo tôi. Anh mặc một bộ vest đen lịch lãm, mái tóc được chải chuốt cẩn thận. Anh cúi xuống, tựa cằm lên vai tôi, cùng tôi nhìn vào gương.
"Thật sự rất đẹp." Anh nói, giọng khàn đi vì xúc động.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi gần như chìm đắm trong sự dịu dàng của anh. Đây là người đàn ông tôi đã yêu suốt hai mươi năm. Chúng tôi đã cùng nhau lớn lên, cùng nhau trải qua bao nhiêu kỷ niệm. Làm sao mọi thứ có thể trở nên như thế này?
Tường Nguyên đột nhiên siết chặt vòng tay, gần như làm tôi đau. Anh vùi mặt vào cổ tôi, hít một hơi thật sâu. "Minh Anh... ngày mai em sẽ là của anh. Hoàn toàn là của anh." Giọng anh đầy chiếm hữu, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi bất an tột độ.
Tôi cảm nhận được sự run rẩy của anh. Anh đang sợ hãi. Sợ hãi điều gì? Sợ hãi tôi sẽ phát hiện ra bí mật của anh, hay sợ hãi chính bản thân anh không thể kiểm soát được tình cảm bệnh hoạn dành cho Tào Mai Hiền?
Tôi đưa đôi tay giả lạnh lẽo của mình lên, chạm vào mặt anh. "Tường Nguyên, anh sẽ không bao giờ phản bội em, đúng không?"
Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt tôi. Ánh mắt anh sâu thẳm, chứa đầy một tình yêu cuồng nhiệt và đau đớn. "Anh thề. Nếu có ngày anh phản bội em, anh sẽ chết không được toàn thây."
Đúng lúc đó, điện thoại của anh đổ chuông.
Là một dãy số lạ.
Vẻ mặt Tường Nguyên thoáng chút bối rối, nhưng anh nhanh chóng bắt máy. "Alo?"
Tôi không nghe rõ đầu dây bên kia nói gì, nhưng tôi thấy sắc mặt anh thay đổi đột ngột. Sự dịu dàng biến mất, thay vào đó là vẻ hoảng hốt và lo lắng.
"Cô đang ở đâu? Đừng làm chuyện dại dột! Đứng yên ở đó, tôi đến ngay!"
Anh cúp máy, vẻ mặt rối bời. Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy áy náy. "Minh Anh, anh... anh có việc gấp phải đi ngay. Em ở đây đợi Tuấn, cậu ấy sẽ đưa em về."
Nói rồi, anh thậm chí không đợi tôi trả lời, vội vã quay người chạy đi. Dáng vẻ hấp tấp và lo lắng đó, không phải dành cho công việc, mà là dành cho một người.
Một người phụ nữ.
Cùng lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Là thông báo từ diễn đàn ẩn danh.
"Bướm Đêm" vừa cập nhật bài viết mới.
"Tôi nói với anh ấy rằng tôi sẽ tự tử. Anh ấy đang trên đường đến đây. Tôi biết, trong lòng anh ấy, tôi quan trọng hơn cả đám cưới ngày mai."
Trái tim tôi như bị ai đó dùng búa tạ nện vào. Vỡ tan thành từng mảnh.
Mọi thứ đã quá rõ ràng.
Tôi nhờ Tuấn, trợ lý của Tường Nguyên, đưa tôi đến căn biệt thự ở ngoại ô nơi anh giam giữ Tào Mai Hiền. Tuấn ban đầu từ chối, nói rằng chủ tịch đã dặn không ai được phép đến đó. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt tuyệt vọng như tro tàn của tôi, cậu ta đã không nỡ.
Xe dừng lại trước một căn biệt thự sang trọng nhưng lạnh lẽo. Tôi không vào trong. Tôi chỉ đứng từ xa, nấp sau một gốc cây, nhìn về phía ban công tầng hai.
Đèn trên ban công sáng rực. Và rồi, tôi nhìn thấy cảnh tượng đã giết chết tôi thêm một lần nữa.
Tường Nguyên đang ôm Tào Mai Hiền trong lòng. Anh ôm cô ta thật chặt, như thể sợ rằng chỉ cần buông tay, cô ta sẽ tan biến mất. Mai Hiền rúc vào lòng anh, khuôn mặt nở một nụ cười đắc thắng. Cô ta còn giơ tay lên, vuốt ve khuôn mặt của Tường Nguyên.
Và anh, không hề đẩy cô ta ra.
Sự phản bội. Nó không còn là nghi ngờ. Nó là sự thật phơi bày ngay trước mắt tôi, trần trụi và tàn nhẫn.
Tôi lảo đảo rời đi, đầu óc trống rỗng. Tôi không biết mình đã đi đâu, đi bao lâu. Khi tôi tỉnh táo lại, tôi đang đứng trên cầu Long Biên. Gió đêm lồng lộng, thổi tung mái tóc và chiếc váy thử cưới của tôi. Dưới chân tôi, dòng sông Hồng cuồn cuộn chảy, đen ngòm và lạnh lẽo.
Thì ra đây là kết cục của tôi.
Tôi đã theo dõi bài đăng của "Bướm Đêm" suốt mấy tháng nay. Tôi đã thấy Tường Nguyên hết lần này đến lần khác vì cô ta mà nói dối tôi, bỏ rơi tôi. Tôi đã theo dõi anh ta đến đây, để rồi chứng kiến cảnh tượng đau đớn nhất.
Điện thoại tôi lại rung. Là Tường Nguyên gọi. Chắc anh ta đã dỗ dành xong "con bướm" của mình và giờ mới nhớ đến cô dâu bị bỏ rơi này.
Tôi không nghe máy. Tôi chỉ lặng lẽ nhắn cho anh một dòng tin.
"Đoàn Tường Nguyên, em đang ở trên cầu Long Biên. Em đợi anh lần cuối."
Sau đó, tôi tắt máy.
Tôi biết anh sẽ đến. Nhưng tôi cũng biết, anh sẽ không đến kịp.
Tôi đứng trên thành cầu, dang rộng hai tay, giống như một con bướm đang chuẩn bị cho chuyến bay cuối cùng của mình. Chiếc váy cưới màu trắng tung bay trong gió, giống như một đôi cánh tan nát.
Tôi nghe thấy tiếng xe của anh đang lao đến từ xa. Tiếng phanh xe rít lên một cách chói tai.
Anh đã đến.
Tôi mỉm cười. Một nụ cười chua chát và giải thoát.
"Tạm biệt, Tường Nguyên."
Tôi ngửa người ra sau, để cơ thể mình rơi tự do xuống khoảng không đen đặc. Ngay trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối, tôi nhìn thấy khuôn mặt kinh hoàng, tuyệt vọng của anh.
Và tôi rơi xuống, ngay trước đầu xe của anh.
Có thể bạn cũng thích





