Bìa tiểu thuyết Màn thứ hai của vũ công ba lê

Màn thứ hai của vũ công ba lê

7.8 / 10.0
Sau biến cố gieo mình xuống cầu Long Biên, Minh Anh tỉnh lại trong nỗi bàng hoàng khi đôi tay tài hoa của một họa sĩ tranh lụa đã bị thay thế bằng khối kim loại lạnh lẽo. Vụ tai nạn do kẻ cuồng yêu Tào Mai Hiền dàn dựng đã phá hủy mọi ước mơ của cô. Dù vị hôn phu Đoàn Tường Nguyên luôn túc trực chăm sóc và thề nguyện bảo vệ, Minh Anh vẫn không khỏi nghi ngờ khi anh dành quá nhiều thời gian tại nơi giam giữ kẻ thủ ác. Sự thật dần hé lộ qua những bài đăng ẩn danh đầy ám ảnh về một vị CEO đang dần sa ngã vào sự điên rồ của kẻ thù. Giữa hận thù và phản bội, liệu tình yêu của họ có còn vẹn nguyên hay chỉ là một màn kịch đầy dối lừa?

Màn thứ hai của vũ công ba lê Chương 1

Đêm tôi nhảy cầu Long Biên, Đoàn Tường Nguyên đã tái sinh.

Tôi tỉnh lại trong một mùi thuốc khử trùng nồng nặc. Ánh sáng trắng trên trần nhà bệnh viện đâm vào mắt tôi, khiến tôi phải nheo mắt lại. Mọi thứ mờ ảo, giống như một giấc mơ vừa tan vỡ.

"Minh Anh, em tỉnh rồi!"

Một giọng nói quen thuộc, run rẩy vì vui mừng xen lẫn đau đớn, kéo tôi ra khỏi sự mông lung. Đoàn Tường Nguyên, người đàn ông tôi yêu từ thuở thiếu thời, đang nắm chặt tay tôi. Khuôn mặt anh tuấn của anh hốc hác, đôi mắt sâu thẳm đầy những tơ máu, và bộ râu lởm chởm mọc quanh cằm cho thấy anh đã không chăm sóc bản thân trong nhiều ngày.

Anh ghì chặt tay tôi, những ngón tay của anh lạnh ngắt. "Tốt quá rồi, em cuối cùng cũng tỉnh lại. Em có biết em đã làm anh sợ đến mức nào không?"

Tôi nhìn anh, cảm giác ấm áp và an toàn quen thuộc lan tỏa trong lòng. Đây là Tường Nguyên của tôi, người luôn ở bên cạnh tôi. Tôi mỉm cười yếu ớt.

"Em xin lỗi... đã làm anh lo lắng."

Anh lắc đầu nguầy nguậy, mái tóc rối bù. "Không, là lỗi của anh. Tất cả là lỗi của anh. Nếu anh không..." Anh đột nhiên dừng lại, cắn chặt môi như thể đang cố nuốt lại những lời tự trách. Anh cúi xuống, hôn lên trán tôi, một nụ hôn dịu dàng nhưng ẩn chứa sự run rẩy không thể che giấu.

"Anh sẽ không bao giờ để em rời xa anh nữa. Không bao giờ."

Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh mở ra. Trợ lý của anh, Tuấn, bước vào, vẻ mặt đầy lo lắng. "Chủ tịch, cuộc họp hội đồng quản trị sắp bắt đầu rồi. Mọi người đã đợi ngài hơn một tiếng đồng hồ."

Tường Nguyên thậm chí không thèm quay đầu lại. "Hủy hết đi."

"Nhưng, thưa chủ tịch," Tuấn cố gắng thuyết phục, "Đây là cuộc họp về dự án Vịnh Hạ Long, cực kỳ quan trọng..."

"Tôi nói hủy hết!" Giọng Tường Nguyên đanh lại, lạnh như băng. "Từ giờ trở đi, không có gì quan trọng hơn Minh Anh. Tập đoàn có sụp đổ tôi cũng không quan tâm."

Tuấn tái mặt, không dám nói thêm lời nào, vội vàng cúi đầu rồi lùi ra ngoài, khép cửa lại một cách nhẹ nhàng.

Tường Nguyên quay lại với tôi, sự lạnh lùng trên mặt anh tan biến ngay lập tức, thay vào đó là sự dịu dàng vô hạn. "Em có muốn ăn gì không? Anh cho người chuẩn bị cháo nhé? Hay em muốn ăn súp? Anh đã gọi đầu bếp giỏi nhất từ Pháp về, cả một đội ngũ chuyên gia dinh dưỡng hàng đầu thế giới cũng đang trên máy bay tới đây. Họ sẽ chăm sóc cho em."

Tôi cảm thấy choáng ngợp trước sự quan tâm thái quá của anh, nhưng trái tim lại ngập tràn ngọt ngào. Anh luôn như vậy, luôn muốn dành cho tôi những điều tốt nhất trên đời.

Tôi khẽ lắc đầu, cố gắng ngồi dậy. "Em không sao, chỉ hơi mệt thôi."

Khi tôi chống tay lên giường để nâng người lên, một cơn đau buốt đột ngột xuyên qua cánh tay phải của tôi. Tôi kêu lên một tiếng, và tấm chăn mỏng trượt xuống, để lộ ra thứ không nên tồn tại.

Không phải là một cánh tay bằng xương bằng thịt.

Mà là một cánh tay giả bằng kim loại, sáng bóng và lạnh lẽo dưới ánh đèn bệnh viện.

Cổ họng tôi nghẹn lại. Không khí như bị rút cạn khỏi lồng ngực. Tôi nhìn chằm chằm vào cánh tay giả, rồi nhìn sang cánh tay trái. Tấm chăn trượt xuống hoàn toàn. Cả hai cánh tay của tôi... đều đã biến mất. Thay vào đó là hai khối kim loại vô hồn.

"A... AAAAAA!"

Tiếng hét của tôi xé tan sự im lặng trong phòng. Nó không giống tiếng người, mà giống tiếng kêu thảm thiết của một con thú bị thương. Ký ức kinh hoàng của vụ tai nạn xe hơi ập về như một cơn sóng thần. Chiếc xe tải mất lái, tiếng kim loại va chạm chói tai, và cảm giác đau đớn tột cùng trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối.

Đôi tay của tôi. Đôi tay của một họa sĩ tranh lụa. Đôi tay đã vẽ nên cả thế giới của tôi. Chúng đã bị hủy hoại.

Tôi là Khang Minh Anh, họa sĩ lụa được mệnh danh là thiên tài. Những bức tranh của tôi được ví như có linh hồn, và đôi tay tôi là công cụ để tạo ra những linh hồn đó. Giờ đây, công cụ đó đã mất. Sự nghiệp của tôi, ước mơ của tôi, tất cả đã chấm dứt.

Tất cả là do Tào Mai Hiền.

Cái tên đó hiện lên trong đầu tôi như một lời nguyền độc địa. Cô ta là một kẻ theo đuổi cuồng tín của Tường Nguyên, một kẻ tâm thần đã cố ý gây ra vụ tai nạn để hủy hoại tôi.

"Minh Anh, bình tĩnh lại!" Tường Nguyên ôm chầm lấy tôi, giọng anh đầy hoảng loạn. "Nghe anh nói, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Anh đã tìm được những chuyên gia giỏi nhất, họ sẽ tạo ra đôi tay giả tốt nhất cho em..."

"Cút đi!" Tôi gào lên, dùng đôi tay giả lạnh lẽo đó đẩy anh ra. "Cô ta đâu? Tào Mai Hiền đâu rồi?"

Ánh mắt Tường Nguyên lóe lên một tia căm hận tàn độc. "Anh đã nhốt cô ta lại. Anh sẽ khiến cô ta phải trả giá cho những gì đã làm với em. Anh sẽ khiến cô ta sống không bằng chết."

Nghe thấy vậy, một phần trong tôi cảm thấy hả hê. Nhưng một phần khác lại dấy lên một nỗi bất an mơ hồ. Tường Nguyên nói rằng anh sẽ trả thù cho tôi, nhưng kể từ sau vụ tai nạn, tôi nghe loáng thoáng từ các y tá rằng anh gần như ngày nào cũng đến "thăm" Tào Mai Hiền trong căn biệt thự ở ngoại ô nơi anh giam giữ cô ta.

Tại sao anh phải đến đó thường xuyên như vậy? Để hành hạ cô ta ư? Hay còn vì một lý do nào khác?

Trong lúc tâm trí tôi rối bời, tôi vô tình lướt điện thoại và truy cập vào một diễn đàn trực tuyến ẩn danh mà tôi hay ghé thăm. Một bài đăng mới lập tức thu hút sự chú ý của tôi.

Tiêu đề: "Tôi đã cướp được người đàn ông của kẻ thù, và giờ anh ấy yêu tôi đến điên cuồng."

Người đăng bài, với nickname "Bướm Đêm", kể một câu chuyện kỳ lạ. Cô ta nói rằng mình yêu một CEO giàu có, nhưng anh ta đã có một cô bạn gái thanh mai trúc mã là "bạch nguyệt quang" (ánh trăng sáng). Vì vậy, cô ta đã tạo ra một vụ tai nạn, hủy hoại "bạch nguyệt quang" đó. CEO ban đầu đã giam cầm cô ta để trả thù, nhưng dần dần, anh ta lại bị thu hút bởi sự ngang tàng và điên cuồng của cô ta.

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Câu chuyện này... sao lại giống chuyện của tôi đến vậy?

Bài đăng tiếp tục: "Anh ấy nói rằng anh ấy hận tôi, nhưng mỗi ngày anh ấy đều đến thăm tôi. Anh ấy mang cho tôi những món ăn ngon nhất, dù sau đó lại hất đổ chúng đi. Anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt vừa căm ghét vừa khao khát. Tôi biết, anh ấy đã yêu tôi rồi."

Tôi đọc đi đọc lại những dòng chữ đó, toàn thân run rẩy. Không thể nào. Đây chỉ là sự trùng hợp thôi.

Nhưng rồi, một dòng cuối cùng trong bài đăng đã đánh sập hoàn toàn thế giới của tôi.

"Hôm nay, anh ấy mang cho tôi một chiếc kẹp tóc hình con bướm bằng kim cương. Anh ấy nói, con bướm này cũng giống như em, dù bị giam cầm trong lồng vẫn cố chấp vỗ cánh. Anh ấy nói, anh ấy đã bị sự cố chấp của tôi đánh bại."

Chương 1

Khang Minh Anh POV:

Đêm tôi nhảy cầu Long Biên, Đoàn Tường Nguyên đã tái sinh.

Tôi tỉnh lại trong một mùi thuốc khử trùng nồng nặc. Ánh sáng trắng trên trần nhà bệnh viện đâm vào mắt tôi, khiến tôi phải nheo mắt lại. Mọi thứ mờ ảo, giống như một giấc mơ vừa tan vỡ.

"Minh Anh, em tỉnh rồi!"

Một giọng nói quen thuộc, run rẩy vì vui mừng xen lẫn đau đớn, kéo tôi ra khỏi sự mông lung. Đoàn Tường Nguyên, người đàn ông tôi yêu từ thuở thiếu thời, đang nắm chặt tay tôi. Khuôn mặt anh tuấn của anh hốc hác, đôi mắt sâu thẳm đầy những tơ máu, và bộ râu lởm chởm mọc quanh cằm cho thấy anh đã không chăm sóc bản thân trong nhiều ngày.

Anh ghì chặt tay tôi, những ngón tay của anh lạnh ngắt. "Tốt quá rồi, em cuối cùng cũng tỉnh lại. Em có biết em đã làm anh sợ đến mức nào không?"

Tôi nhìn anh, cảm giác ấm áp và an toàn quen thuộc lan tỏa trong lòng. Đây là Tường Nguyên của tôi, người luôn ở bên cạnh tôi. Tôi mỉm cười yếu ớt.

"Em xin lỗi... đã làm anh lo lắng."

Anh lắc đầu nguầy nguậy, mái tóc rối bù. "Không, là lỗi của anh. Tất cả là lỗi của anh. Nếu anh không..." Anh đột nhiên dừng lại, cắn chặt môi như thể đang cố nuốt lại những lời tự trách. Anh cúi xuống, hôn lên trán tôi, một nụ hôn dịu dàng nhưng ẩn chứa sự run rẩy không thể che giấu.

"Anh sẽ không bao giờ để em rời xa anh nữa. Không bao giờ."

Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh mở ra. Trợ lý của anh, Tuấn, bước vào, vẻ mặt đầy lo lắng. "Chủ tịch, cuộc họp hội đồng quản trị sắp bắt đầu rồi. Mọi người đã đợi ngài hơn một tiếng đồng hồ."

Tường Nguyên thậm chí không thèm quay đầu lại. "Hủy hết đi."

"Nhưng, thưa chủ tịch," Tuấn cố gắng thuyết phục, "Đây là cuộc họp về dự án Vịnh Hạ Long, cực kỳ quan trọng..."

"Tôi nói hủy hết!" Giọng Tường Nguyên đanh lại, lạnh như băng. "Từ giờ trở đi, không có gì quan trọng hơn Minh Anh. Tập đoàn có sụp đổ tôi cũng không quan tâm."

Tuấn tái mặt, không dám nói thêm lời nào, vội vàng cúi đầu rồi lùi ra ngoài, khép cửa lại một cách nhẹ nhàng.

Tường Nguyên quay lại với tôi, sự lạnh lùng trên mặt anh tan biến ngay lập tức, thay vào đó là sự dịu dàng vô hạn. "Em có muốn ăn gì không? Anh cho người chuẩn bị cháo nhé? Hay em muốn ăn súp? Anh đã gọi đầu bếp giỏi nhất từ Pháp về, cả một đội ngũ chuyên gia dinh dưỡng hàng đầu thế giới cũng đang trên máy bay tới đây. Họ sẽ chăm sóc cho em."

Tôi cảm thấy choáng ngợp trước sự quan tâm thái quá của anh, nhưng trái tim lại ngập tràn ngọt ngào. Anh luôn như vậy, luôn muốn dành cho tôi những điều tốt nhất trên đời.

Tôi khẽ lắc đầu, cố gắng ngồi dậy. "Em không sao, chỉ hơi mệt thôi."

Khi tôi chống tay lên giường để nâng người lên, một cơn đau buốt đột ngột xuyên qua cánh tay phải của tôi. Tôi kêu lên một tiếng, và tấm chăn mỏng trượt xuống, để lộ ra thứ không nên tồn tại.

Không phải là một cánh tay bằng xương bằng thịt.

Mà là một cánh tay giả bằng kim loại, sáng bóng và lạnh lẽo dưới ánh đèn bệnh viện.

Cổ họng tôi nghẹn lại. Không khí như bị rút cạn khỏi lồng ngực. Tôi nhìn chằm chằm vào cánh tay giả, rồi nhìn sang cánh tay trái. Tấm chăn trượt xuống hoàn toàn. Cả hai cánh tay của tôi... đều đã biến mất. Thay vào đó là hai khối kim loại vô hồn.

"A... AAAAAA!"

Tiếng hét của tôi xé tan sự im lặng trong phòng. Nó không giống tiếng người, mà giống tiếng kêu thảm thiết của một con thú bị thương. Ký ức kinh hoàng của vụ tai nạn xe hơi ập về như một cơn sóng thần. Chiếc xe tải mất lái, tiếng kim loại va chạm chói tai, và cảm giác đau đớn tột cùng trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối.

Đôi tay của tôi. Đôi tay của một họa sĩ tranh lụa. Đôi tay đã vẽ nên cả thế giới của tôi. Chúng đã bị hủy hoại.

Tôi là Khang Minh Anh, họa sĩ lụa được mệnh danh là thiên tài. Những bức tranh của tôi được ví như có linh hồn, và đôi tay tôi là công cụ để tạo ra những linh hồn đó. Giờ đây, công cụ đó đã mất. Sự nghiệp của tôi, ước mơ của tôi, tất cả đã chấm dứt.

Tất cả là do Tào Mai Hiền.

Cái tên đó hiện lên trong đầu tôi như một lời nguyền độc địa. Cô ta là một kẻ theo đuổi cuồng tín của Tường Nguyên, một kẻ tâm thần đã cố ý gây ra vụ tai nạn để hủy hoại tôi.

"Minh Anh, bình tĩnh lại!" Tường Nguyên ôm chầm lấy tôi, giọng anh đầy hoảng loạn. "Nghe anh nói, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Anh đã tìm được những chuyên gia giỏi nhất, họ sẽ tạo ra đôi tay giả tốt nhất cho em..."

"Cút đi!" Tôi gào lên, dùng đôi tay giả lạnh lẽo đó đẩy anh ra. "Cô ta đâu? Tào Mai Hiền đâu rồi?"

Ánh mắt Tường Nguyên lóe lên một tia căm hận tàn độc. "Anh đã nhốt cô ta lại. Anh sẽ khiến cô ta phải trả giá cho những gì đã làm với em. Anh sẽ khiến cô ta sống không bằng chết."

Nghe thấy vậy, một phần trong tôi cảm thấy hả hê. Nhưng một phần khác lại dấy lên một nỗi bất an mơ hồ. Tường Nguyên nói rằng anh sẽ trả thù cho tôi, nhưng kể từ sau vụ tai nạn, tôi nghe loáng thoáng từ các y tá rằng anh gần như ngày nào cũng đến "thăm" Tào Mai Hiền trong căn biệt thự ở ngoại ô nơi anh giam giữ cô ta.

Tại sao anh phải đến đó thường xuyên như vậy? Để hành hạ cô ta ư? Hay còn vì một lý do nào khác?

Trong lúc tâm trí tôi rối bời, tôi vô tình lướt điện thoại và truy cập vào một diễn đàn trực tuyến ẩn danh mà tôi hay ghé thăm. Một bài đăng mới lập tức thu hút sự chú ý của tôi.

Tiêu đề: "Tôi đã cướp được người đàn ông của kẻ thù, và giờ anh ấy yêu tôi đến điên cuồng."

Người đăng bài, với nickname "Bướm Đêm", kể một câu chuyện kỳ lạ. Cô ta nói rằng mình yêu một CEO giàu có, nhưng anh ta đã có một cô bạn gái thanh mai trúc mã là "bạch nguyệt quang" (ánh trăng sáng). Vì vậy, cô ta đã tạo ra một vụ tai nạn, hủy hoại "bạch nguyệt quang" đó. CEO ban đầu đã giam cầm cô ta để trả thù, nhưng dần dần, anh ta lại bị thu hút bởi sự ngang tàng và điên cuồng của cô ta.

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Câu chuyện này... sao lại giống chuyện của tôi đến vậy?

Bài đăng tiếp tục: "Anh ấy nói rằng anh ấy hận tôi, nhưng mỗi ngày anh ấy đều đến thăm tôi. Anh ấy mang cho tôi những món ăn ngon nhất, dù sau đó lại hất đổ chúng đi. Anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt vừa căm ghét vừa khao khát. Tôi biết, anh ấy đã yêu tôi rồi."

Tôi đọc đi đọc lại những dòng chữ đó, toàn thân run rẩy. Không thể nào. Đây chỉ là sự trùng hợp thôi.

Nhưng rồi, một dòng cuối cùng trong bài đăng đã đánh sập hoàn toàn thế giới của tôi.

"Hôm nay, anh ấy mang cho tôi một chiếc kẹp tóc hình con bướm bằng kim cương. Anh ấy nói, con bướm này cũng giống như em, dù bị giam cầm trong lồng vẫn cố chấp vỗ cánh. Anh ấy nói, anh ấy đã bị sự cố chấp của tôi đánh bại."

Đọc tiếp

Mục lục của Màn thứ hai của vũ công ba lê

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Sau khi chia tay, cô bị ông chủ kiêng khem theo đuổi
8.1
Từ một thiên kim tiểu thư cao quý, Giang Âm lâm vào cảnh trắng tay khi gia đình phá sản. Trong lúc tuyệt vọng, cô chấp nhận trở thành trò tiêu khiển của Bùi Cảnh Xuyên - người đàn ông quyền lực giúp cô giải quyết mọi sóng gió. Cứ ngỡ sẽ được anh yêu chiều mãi mãi, cô bàng hoàng nhận ra mình chỉ là quân cờ trong kế hoạch của anh. Đau đớn rời đi, Giang Âm trở lại đầy mạnh mẽ với tư cách là vợ người khác. Nhìn thấy cô rạng rỡ bên người mới, Bùi Cảnh Xuyên phát điên vì ghen tuông, điên cuồng tìm cách chiếm đoạt lại người phụ nữ mình từng bỏ rơi.
Bìa tiểu thuyết Bạn trai quên sửa chú thích, tôi đã đề nghị chia tay
8.2
Tám năm ròng rã theo đuổi và đánh đổi bằng cả thanh xuân, tôi quyết định chấm dứt mối quan hệ này khi phát hiện bạn trai vẫn để biệt danh thân mật cho người cũ. Trước sự ngỡ ngàng và mỉa mai của Xu Yi về lý do chia tay nhỏ nhặt, tôi chỉ im lặng đối mặt với những lời chỉ trích từ bạn bè anh ta. Anh lạnh lùng thách thức, cho rằng tôi sẽ hối hận mà quay lại van xin. Thế nhưng, chẳng ai biết rằng tôi đang ôm chặt tờ kết quả bệnh nan y trong lồng ngực, lặng lẽ bước đi giữa màn đêm. Tôi từng muốn dành những ngày cuối đời để dệt nên một giấc mộng tình yêu ngọt ngào, nhưng sự thật lại quá cay đắng. Kiếp sau, tôi nguyện sẽ không bao giờ nếm trải nỗi đau này thêm một lần nào nữa.
Bìa tiểu thuyết Bỏ chồng giữ con, mới biết anh yêu tôi
8.1
Trong lúc Hạ Nam Chi chịu tang mẹ, chồng cô là Lục Quân Thâm lại mải mê tổ chức sinh nhật cho người tình cũ. Nhận ra tình cảm đơn phương vô vọng, cô để lại đơn ly hôn và quyết định từ bỏ đứa con để ra đi tay trắng. Năm năm sau, Nam Chi tái xuất đầy kiêu sa với vai trò chuyên gia đấu giá hàng đầu, khiến Lục Quân Thâm phải ráo riết săn đón. Gặp lại nhau, anh chặn đường chất vấn về đứa trẻ năm xưa dù cô khẳng định đã phá thai từ ngày rời đi. Thế nhưng, sự xuất hiện của ba đứa trẻ năm tuổi giống hệt anh đã lật tẩy lời nói dối ấy. Lục Quân Thâm bàng hoàng nhận ra sai lầm quá khứ và quyết tâm không để cô chạy trốn thêm lần nào nữa.
Bìa tiểu thuyết Cấm chọc lửa, anh đừng làm loạn
8.0
Bề ngoài là cô con gái nuôi yếu thế thường xuyên bị bắt nạt, nhưng thực chất cô lại là Bông hồng đêm lừng lẫy giới đua xe ngầm thành phố H. Ban ngày cô sống khép mình để tồn tại, đêm về lại bùng nổ đam mê tốc độ. Cuộc sống hai mặt ấy dần xáo trộn khi người thừa kế tập đoàn chính thức về nước. Một sự cố ngoài ý muốn đã phá hỏng kế hoạch chạy trốn của cô, đồng thời khiến người đàn ông quyền lực vốn sắc sảo, quyết đoán phải lún sâu vào lưới tình. Đối mặt với cô em gái nuôi mang nhiều thân phận bí ẩn từ tay đua đến đối tác kinh doanh, anh từng bước bị cuốn vào vòng xoáy mê hoặc không thể dứt ra.
Bìa tiểu thuyết Ngày kỷ niệm cưới, tôi đưa cả gia đình chồng vào
9.0
Vào đúng ngày kỷ niệm hôn nhân, tôi vô tình tìm thấy bí mật động trời khi định dùng điện thoại cũ của chồng làm video tặng anh. Trong máy hiện lên một nhật ký mang tên 'Nhật ký của bé' do chính chồng tôi viết, kể về hành trình mang thai đầy hạnh phúc của một người phụ nữ không phải tôi. Dù anh ta thản nhiên bịa chuyện cho bạn mượn máy để che đậy, tôi vẫn bình tĩnh tìm ra ảnh chụp bản siêu âm của người phụ nữ họ Từ trong thùng rác điện thoại. Với bằng chứng ngoại tình không thể chối cãi này, tôi mỉm cười nhấc máy gọi cho mẹ chồng, bắt đầu kế hoạch đáp trả gia đình anh ta.
Bìa tiểu thuyết Xuyên không Liên Sao, được bốn vua thú chiều chuộng hết mực
9.2
Bạch Vi xuyên không tới Liên Sao, nơi giống cái quý hiếm nhưng cô lại bị coi là phế vật. Đối lập với cô là người chị Bạch Lâm tài giỏi, kẻ không chỉ cướp đi vị hôn phu đầu tiên mà còn nhắm đến bốn người chồng thú nhân ở lần ghép nối sau của cô. Ban đầu, cả Vua Succubi, người cá kiêu kỳ, Vampire thủy tổ lẫn chàng người sói hoàng tộc đều hững hờ, thậm chí đòi hủy bỏ hôn ước với cô. Không hề bi lụy, Bạch Vi quyết định từ bỏ tất cả để tập trung gây dựng sự nghiệp lẫy lừng. Thế nhưng, khi cô trở nên rực rỡ và quyền lực, bốn vị vua thú từng chối bỏ cô lại hối hận muộn màng, đỏ mắt quay về quỳ gối cầu xin sự tha thứ.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ