
Vị hôn phu được nuôi lớn đã yêu người khác? Tôi bỏ đi!
Chương 2
Trì Tịch sững người.
Anh ta không nghe rõ, hoặc phải nói là anh ta hoàn toàn không nghĩ đến hướng đó.
"Hay lắm, hóa ra cô không sao thật!"
Trì Tịch cười lạnh, tiến lên một bước chỉ thẳng vào mặt Ôn Thời Vũ.
"Giả chết cũng giống ra phết nhỉ."
Ôn Thời Vũ lặng lẽ nhìn anh ta.
Trên đầu cô quấn một lớp gạc dày, lờ mờ rỉ ra vệt máu đỏ.
Chân trái bó bột, treo lơ lửng trên không.
Trên người cắm dây của máy theo dõi điện tâm đồ, trong mũi cắm ống thở oxy.
Vậy mà Trì Tịch lại cho rằng cô không sao.
Người này không chỉ mù tim mà mắt cũng mù hoàn toàn rồi.
Thẩm Vị Hi ở bên cạnh nặn ra hai giọt nước mắt đúng lúc, kéo tay áo Trì Tịch.
"Chị Thời Vũ, đều là lỗi của em, em không nên chọc giận chị. Hay là em dập đầu nhận sai với chị nhé…"
Nói rồi, cô ta làm bộ muốn quỳ xuống đất.
Trì Tịch vội ôm lấy eo cô ta, kéo người vào lòng, vẻ mặt đầy đau lòng.
"Vị Hi!"
"Em xin lỗi cô ta làm gì?"
"Cô ta xứng sao!"
Anh ta quay đầu trừng mắt nhìn Ôn Thời Vũ, cao giọng, đưa ra tối hậu thư: "Ôn Thời Vũ, tôi cảnh cáo cô lần cuối cùng."
"Bây giờ cô lập tức xin lỗi Vị Hi ngay!"
"Nếu không tôi quyết không cưới cô!"
Trong phòng bệnh trở nên yên tĩnh.
Chỉ có tiếng "tít… tít…" đều đặn của máy theo dõi điện tâm đồ vang lên.
Trì Tịch hất cằm, chờ xem màn kịch khóc lóc thảm thiết, van xin khổ sở của Ôn Thời Vũ.
Lần nào cũng vậy, chỉ cần lấy chuyện hủy hôn ra nói thì Ôn Thời Vũ sẽ sợ đến mức vứt bỏ hết mọi tôn nghiêm.
Ôn Thời Vũ nhìn lên trần nhà, lồng ngực khẽ phập phồng.
"Được thôi."
"Cái gì?" Trì Tịch cao giọng.
Từ nhỏ đến lớn Ôn Thời Vũ đều lẽo đẽo theo sau bọn họ.
Chỉ mong moi tim ra cho họ, hôm nay lại dám nói được?
"Cô không định gả nữa à?"
"Đúng, không gả nữa."
Trì Tịch sững sờ tại chỗ, cơ thể Thẩm Vị Hi đang tựa trong lòng anh ta cũng cứng đờ.
Ôn Thời Vũ nằm thẳng trên giường bệnh, nhìn chằm chằm vào trần nhà trắng bệch.
Trái tim đang đập trong lồng ngực này đã sớm bị ba người này đã bị khoét rỗng qua từng nhát dao rồi.
Lấy máu, nhốt vào chuồng chó, tai nạn xe thì đẩy cô ra đỡ xe tải.
Cô có mấy cái mạng để bọn họ giày vò như vậy chứ?
Đời này cô chỉ muốn sống vì chính mình.
Trì Tịch hoàn hồn, bực bội cào tóc, chỉ vào mặt cô: "Cô bớt giở trò này đi!"
"Cho dù cô giận dỗi tôi, vậy còn Bùi Tuần và Lục Sùng thì sao?"
"Cô sốt cao đến nói mê sảng, trong miệng cứ lẩm bẩm đòi gả cho họ."
"Bây giờ còn giả vờ thanh cao cái gì?"
"Tôi đã nói là không gả!"
Ôn Thời Vũ nhắm mắt lại, ngay cả nhìn anh ta thêm thôi cũng thấy bẩn.
Trong đầu ba người này toàn là Thẩm Vị Hi, ai gả cho họ thì đúng là túi máu bị vắt kiệt.
Trì Tịch còn định chửi người thì cửa phòng bệnh đã bị đẩy ra.
Y tá trực ban bưng khay thuốc đi vào: "Ồn cái gì mà ồn!"
"Đây là phòng chăm sóc đặc biệt, muốn cãi nhau thì cút ra ngoài mà cãi!"
Thẩm Vị Hi tủi thân đỏ hoe mắt, yếu ớt cất lời: "Chị y tá, em cũng là bệnh nhân, chân em đau quá…"
"Trật mắt cá chân mà cũng gọi là bệnh à?" Y tá đảo mắt xem thường, tay chân nhanh nhẹn thay chai dịch truyền cho Ôn Thời Vũ.
"Vết thương ngoài da thì đáng lẽ phải xuất viện từ lâu rồi, ăn vạ ở cửa phòng chăm sóc đặc biệt làm gì?"
"Khoa não ở tầng ba, ra cửa rẽ trái, đi thong thả không tiễn."
Thẩm Vị Hi bị nói cho cứng họng, hai má đỏ bừng, nước mắt lưng tròng.
Mặt mày Trì Tịch tái mét, kéo Thẩm Vị Hi đi ra ngoài.
"Được! Ôn Thời Vũ, cô có giỏi thì cứ nằm đây cả đời đi."
"Trước khi dập đầu nhận sai với Vị Hi thì đừng hòng chúng tôi đón cô về nhà!"
Nửa tháng sau.
Nhà họ Ôn cho xe đến đậu dưới lầu khu nội trú.
Bó bột trên chân Ôn Thời Vũ vẫn chưa được tháo, cô ngồi trên xe lăn, được tài xế lâu năm là chú Sở đẩy ra ngoài.
Vừa ra khỏi đại sảnh đã thấy Trì Tịch và Thẩm Vị Hi đang chặn trước cửa xe.
Thẩm Vị Hi vặn vẹo ngón tay, rụt rè nhìn sang: "Chị Thời Vũ, em xin lỗi chị."
"Anh Trì Tịch không biết hôm nay chị cũng xuất viện, trong xe không đủ chỗ, nên chỉ có thể đón em về trước thôi."
Trì Tịch khoanh tay trước ngực liếc người trên xe lăn, giọng điệu đầy vẻ ban ơn: "Đây là để cho cô nhớ đời chút."
"Ôn Thời Vũ, khi nào cô cúi đầu xin lỗi Vị Hi thì tôi sẽ cho người đến đón cô."
Ngón tay Ôn Thời Vũ đặt trên tay vịn xe lăn.
Ba năm trước cô vui mừng khôn xiết trở về nước, tưởng rằng có thể một nhà đoàn tụ, đổi lại lại là cảnh tu hú chiếm tổ.
Đại tiểu thư nhà họ Ôn trở thành nữ phụ độc ác mà người người đòi đánh.
Con gái của người giúp việc lại lại trở thành công chúa được ba thiếu gia nâng niu trong lòng bàn tay.
Tài xế là chú Sở đứng một bên xoa tay đầy vẻ khó xử.
Hôm nay ông vâng lệnh đến đón đại tiểu thư, nhưng Trì thiếu gia và cô Thẩm lại cứ đòi cướp xe.
Trước đây vì để lấy lòng họ mà đại tiểu thư luôn nhẫn nhục chịu đựng tự mình bắt xe.
Trì Tịch thấy chú Sở không động đậy thì có chút mất kiên nhẫn: "Lề mề cái gì?"
"Còn không mau lái xe, Vị Hi còn phải về gấp để uống thuốc!"
Chú Sở cúi đầu lẩm bẩm nói: "Đại tiểu thư vẫn còn ở dưới…"
"Cô ta tự nguyện đợi!"
"Ôn Thời Vũ, cô quậy đủ chưa?"
"Nhất định phải để Vị Hi phơi nắng cùng cô ở đây à?"
Ôn Thời Vũ nhướng mi, ánh mắt vượt qua Trì Tịch rơi ở chú Sở.
"Chú Sở, đẩy tôi lên xe."
Chú Sở vội vàng tiến lên đẩy xe lăn đến bên cửa xe.
Cẩn thận đỡ Ôn Thời Vũ vào ghế sau rồi sắp xếp cho ổn thỏa.
"Đại tiểu thư, chúng ta có thể đi được chưa?" Chú Sở xoay người chuẩn bị đến ghế lái.
Ôn Thời Vũ nhìn sang Trì Tịch và Thẩm Vị Hi đang ngồi bên cạnh.
"Khoan đã."
Có thể bạn cũng thích





