Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Vị hôn phu được nuôi lớn đã yêu người khác? Tôi bỏ đi!

Vị hôn phu được nuôi lớn đã yêu người khác? Tôi bỏ đi!

Trong tai nạn thảm khốc, Ôn Thời Vũ bị hôn phu đẩy vào hiểm cảnh để cứu người khác. Sau khi thoát chết, cô quyết tâm dứt bỏ tình cảm và gia đình bạc bẽo. Ba người anh trai ban đầu khinh thường, tin rằng cô sẽ sớm hối hận quay về. Tuy nhiên, họ sớm rơi vào khủng hoảng: công ty phá sản, sự nghiệp nghệ thuật và đua xe sụp đổ vì thiếu đi sự hỗ trợ thầm lặng của cô. Khi các anh quỳ gối cầu xin sự tha thứ, Thời Vũ đã có chỗ dựa mới quyền lực. Cô lạnh lùng chấm dứt mọi quan hệ, khẳng định lòng tốt của mình đã cạn kiệt.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Trì Tịch sững người.

Anh ta không nghe rõ, hoặc phải nói là anh ta hoàn toàn không nghĩ đến hướng đó.

"Hay lắm, hóa ra cô không sao thật!"

Trì Tịch cười lạnh, tiến lên một bước chỉ thẳng vào mặt Ôn Thời Vũ.

"Giả chết cũng giống ra phết nhỉ."

Ôn Thời Vũ lặng lẽ nhìn anh ta.

Trên đầu cô quấn một lớp gạc dày, lờ mờ rỉ ra vệt máu đỏ.

Chân trái bó bột, treo lơ lửng trên không.

Trên người cắm dây của máy theo dõi điện tâm đồ, trong mũi cắm ống thở oxy.

Vậy mà Trì Tịch lại cho rằng cô không sao.

Người này không chỉ mù tim mà mắt cũng mù hoàn toàn rồi.

Thẩm Vị Hi ở bên cạnh nặn ra hai giọt nước mắt đúng lúc, kéo tay áo Trì Tịch.

"Chị Thời Vũ, đều là lỗi của em, em không nên chọc giận chị. Hay là em dập đầu nhận sai với chị nhé…"

Nói rồi, cô ta làm bộ muốn quỳ xuống đất.

Trì Tịch vội ôm lấy eo cô ta, kéo người vào lòng, vẻ mặt đầy đau lòng.

"Vị Hi!"

"Em xin lỗi cô ta làm gì?"

"Cô ta xứng sao!"

Anh ta quay đầu trừng mắt nhìn Ôn Thời Vũ, cao giọng, đưa ra tối hậu thư: "Ôn Thời Vũ, tôi cảnh cáo cô lần cuối cùng."

"Bây giờ cô lập tức xin lỗi Vị Hi ngay!"

"Nếu không tôi quyết không cưới cô!"

Trong phòng bệnh trở nên yên tĩnh.

Chỉ có tiếng "tít… tít…" đều đặn của máy theo dõi điện tâm đồ vang lên.

Trì Tịch hất cằm, chờ xem màn kịch khóc lóc thảm thiết, van xin khổ sở của Ôn Thời Vũ.

Lần nào cũng vậy, chỉ cần lấy chuyện hủy hôn ra nói thì Ôn Thời Vũ sẽ sợ đến mức vứt bỏ hết mọi tôn nghiêm.

Ôn Thời Vũ nhìn lên trần nhà, lồng ngực khẽ phập phồng.

"Được thôi."

"Cái gì?" Trì Tịch cao giọng.

Từ nhỏ đến lớn Ôn Thời Vũ đều lẽo đẽo theo sau bọn họ.

Chỉ mong moi tim ra cho họ, hôm nay lại dám nói được?

"Cô không định gả nữa à?"

"Đúng, không gả nữa."

Trì Tịch sững sờ tại chỗ, cơ thể Thẩm Vị Hi đang tựa trong lòng anh ta cũng cứng đờ.

Ôn Thời Vũ nằm thẳng trên giường bệnh, nhìn chằm chằm vào trần nhà trắng bệch.

Trái tim đang đập trong lồng ngực này đã sớm bị ba người này đã bị khoét rỗng qua từng nhát dao rồi.

Lấy máu, nhốt vào chuồng chó, tai nạn xe thì đẩy cô ra đỡ xe tải.

Cô có mấy cái mạng để bọn họ giày vò như vậy chứ?

Đời này cô chỉ muốn sống vì chính mình.

Trì Tịch hoàn hồn, bực bội cào tóc, chỉ vào mặt cô: "Cô bớt giở trò này đi!"

"Cho dù cô giận dỗi tôi, vậy còn Bùi Tuần và Lục Sùng thì sao?"

"Cô sốt cao đến nói mê sảng, trong miệng cứ lẩm bẩm đòi gả cho họ."

"Bây giờ còn giả vờ thanh cao cái gì?"

"Tôi đã nói là không gả!"

Ôn Thời Vũ nhắm mắt lại, ngay cả nhìn anh ta thêm thôi cũng thấy bẩn.

Trong đầu ba người này toàn là Thẩm Vị Hi, ai gả cho họ thì đúng là túi máu bị vắt kiệt.

Trì Tịch còn định chửi người thì cửa phòng bệnh đã bị đẩy ra.

Y tá trực ban bưng khay thuốc đi vào: "Ồn cái gì mà ồn!"

"Đây là phòng chăm sóc đặc biệt, muốn cãi nhau thì cút ra ngoài mà cãi!"

Thẩm Vị Hi tủi thân đỏ hoe mắt, yếu ớt cất lời: "Chị y tá, em cũng là bệnh nhân, chân em đau quá…"

"Trật mắt cá chân mà cũng gọi là bệnh à?" Y tá đảo mắt xem thường, tay chân nhanh nhẹn thay chai dịch truyền cho Ôn Thời Vũ.

"Vết thương ngoài da thì đáng lẽ phải xuất viện từ lâu rồi, ăn vạ ở cửa phòng chăm sóc đặc biệt làm gì?"

"Khoa não ở tầng ba, ra cửa rẽ trái, đi thong thả không tiễn."

Thẩm Vị Hi bị nói cho cứng họng, hai má đỏ bừng, nước mắt lưng tròng.

Mặt mày Trì Tịch tái mét, kéo Thẩm Vị Hi đi ra ngoài.

"Được! Ôn Thời Vũ, cô có giỏi thì cứ nằm đây cả đời đi."

"Trước khi dập đầu nhận sai với Vị Hi thì đừng hòng chúng tôi đón cô về nhà!"

Nửa tháng sau.

Nhà họ Ôn cho xe đến đậu dưới lầu khu nội trú.

Bó bột trên chân Ôn Thời Vũ vẫn chưa được tháo, cô ngồi trên xe lăn, được tài xế lâu năm là chú Sở đẩy ra ngoài.

Vừa ra khỏi đại sảnh đã thấy Trì Tịch và Thẩm Vị Hi đang chặn trước cửa xe.

Thẩm Vị Hi vặn vẹo ngón tay, rụt rè nhìn sang: "Chị Thời Vũ, em xin lỗi chị."

"Anh Trì Tịch không biết hôm nay chị cũng xuất viện, trong xe không đủ chỗ, nên chỉ có thể đón em về trước thôi."

Trì Tịch khoanh tay trước ngực liếc người trên xe lăn, giọng điệu đầy vẻ ban ơn: "Đây là để cho cô nhớ đời chút."

"Ôn Thời Vũ, khi nào cô cúi đầu xin lỗi Vị Hi thì tôi sẽ cho người đến đón cô."

Ngón tay Ôn Thời Vũ đặt trên tay vịn xe lăn.

Ba năm trước cô vui mừng khôn xiết trở về nước, tưởng rằng có thể một nhà đoàn tụ, đổi lại lại là cảnh tu hú chiếm tổ.

Đại tiểu thư nhà họ Ôn trở thành nữ phụ độc ác mà người người đòi đánh.

Con gái của người giúp việc lại lại trở thành công chúa được ba thiếu gia nâng niu trong lòng bàn tay.

Tài xế là chú Sở đứng một bên xoa tay đầy vẻ khó xử.

Hôm nay ông vâng lệnh đến đón đại tiểu thư, nhưng Trì thiếu gia và cô Thẩm lại cứ đòi cướp xe.

Trước đây vì để lấy lòng họ mà đại tiểu thư luôn nhẫn nhục chịu đựng tự mình bắt xe.

Trì Tịch thấy chú Sở không động đậy thì có chút mất kiên nhẫn: "Lề mề cái gì?"

"Còn không mau lái xe, Vị Hi còn phải về gấp để uống thuốc!"

Chú Sở cúi đầu lẩm bẩm nói: "Đại tiểu thư vẫn còn ở dưới…"

"Cô ta tự nguyện đợi!"

"Ôn Thời Vũ, cô quậy đủ chưa?"

"Nhất định phải để Vị Hi phơi nắng cùng cô ở đây à?"

Ôn Thời Vũ nhướng mi, ánh mắt vượt qua Trì Tịch rơi ở chú Sở.

"Chú Sở, đẩy tôi lên xe."

Chú Sở vội vàng tiến lên đẩy xe lăn đến bên cửa xe.

Cẩn thận đỡ Ôn Thời Vũ vào ghế sau rồi sắp xếp cho ổn thỏa.

"Đại tiểu thư, chúng ta có thể đi được chưa?" Chú Sở xoay người chuẩn bị đến ghế lái.

Ôn Thời Vũ nhìn sang Trì Tịch và Thẩm Vị Hi đang ngồi bên cạnh.

"Khoan đã."

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Lục tổng, phu nhân lại dẫn cậu chủ bỏ nhà rồi!
9.6
Suốt năm năm, Bùi Doanh Doanh trao trọn tình yêu cho Lục Tiêu nhưng chỉ nhận lại cay đắng khi người cũ của anh mang thai trở về. Từ vị thế chính thất, cô trở thành trò cười và quyết định ly hôn tay trắng. Dù anh van xin, nhưng khoảnh khắc anh ưu tiên cứu người phụ nữ kia khi cả hai cùng gặp nạn đã dập tắt mọi hy vọng trong cô. Ba năm sau, cô tái xuất với danh hiệu Ảnh hậu quốc tế đầy kiêu hãnh, khiến bao quý ông săn đón. Tại sân bay, Lục Tiêu trong bộ quân phục cũ kỹ đã quỳ gối hèn mọn, khẩn thiết cầu xin sự tha thứ từ người vợ mà anh từng đánh mất. Giờ đây, anh mới là người chìm trong tuyệt vọng.
Bìa tiểu thuyết Đáng đời! Người ta là đại ca max cấp, ngươi lại muốn tìm chỗ chết
7.9
Suốt ba năm hôn nhân, Thẩm Giang Nam chỉ nhận lại sự ghẻ lạnh và phản bội từ Hoắc Bắc An. Khi anh ta công khai hẹn hò với người khác, cô quyết định dứt áo ra đi để tìm lại chính mình. Rời khỏi cuộc hôn nhân đổ vỡ, Giang Nam khiến tất cả ngỡ ngàng khi lộ diện là một thiên tài đa tài: từ nhà thiết kế lừng danh, bác sĩ giỏi đến hacker bậc thầy. Lúc Bắc An hối hận muốn quay lại thì đã quá muộn. Anh chỉ có thể đứng nhìn cô rạng rỡ trong đám cưới thế kỷ cùng Bùi Diễn Lễ. Trước ống kính truyền thông thế giới, người đàn ông quyền lực ấy siết chặt tay cô và khẳng định Giang Nam chính là bảo vật vô giá mà không ai được phép chạm vào.
Bìa tiểu thuyết Phó tổng, phu nhân lại đi đăng ký khoa Nam cho anh rồi
9.1
Sau bốn năm kết hôn lạnh nhạt, Kiều Nam Tịch ngỡ ngàng khi mang thai nhưng lại phát hiện Phó Kinh Hoài đã có người phụ nữ khác bên ngoài. Đau đớn hơn, anh thản nhiên đưa nhân tình đang có bầu về nhà và khẳng định đó là người thừa kế của họ Phó. Tỉnh mộng sau những hy sinh vô ích, cô quyết định ly hôn và không quên mỉa mai khả năng đàn ông của anh trên giấy tờ. Rời khỏi cuộc hôn nhân tồi tệ, Nam Tịch tập trung vào sự nghiệp và gặt hái thành công rực rỡ, bên cạnh còn có người cũ thầm thương trộm nhớ. Lúc này, Phó Kinh Hoài mới hối hận, ghen tuông điên cuồng tìm cách níu kéo. Thế nhưng, cô chỉ lạnh lùng đáp trả rằng mình đang tận hưởng cuộc sống độc thân và yêu cầu anh đừng làm phiền.
Bìa tiểu thuyết Độc quyền yêu thương, cô dâu tái hôn của tỷ phú
8.9
Cuộc hôn nhân sắp đặt của cô bỗng chốc trở thành bi kịch khi người chồng tuyên bố bất lực trong đêm tân hôn. Sự thật phũ phàng lộ ra, anh ta chỉ đang giữ mình vì mối tình đầu, khiến cô quyết định ly hôn. Trở thành người phụ nữ từng lỡ dở, cô phải đối mặt với những lời mỉa mai, chờ đợi sự thất bại từ dư luận. Thế nhưng, cô bất ngờ tìm được bến đỗ mới bên một tổng tài quyền lực và điển trai. Dẫu cô tự ti về danh phận tái hôn, anh vẫn dùng giọng nói trầm ấm khẳng định sự bảo hộ tuyệt đối. Thực chất, người đàn ông này đã thầm lên kế hoạch từ lâu để dành trọn cho cô sự sủng ái độc nhất vô nhị.
Bìa tiểu thuyết Người vợ bí mật của anh ta, sự xấu hổ trước công chúng của anh ta
9.6
Tại phòng tâm lý, tôi bàng hoàng nhận ra vị hôn phu mà tiểu thư Kỷ Mộng Mơ đang chờ đợi chính là Trình Lĩnh Nam - người chồng chung chăn gối suốt hai năm qua. Hóa ra, người đàn ông tôi từng cứu mạng và yêu thương lại là người thừa kế một tập đoàn lừng lẫy. Khi anh xuất hiện, anh lạnh lùng lướt qua tôi như kẻ xa lạ để ôm ấp vị hôn thê giàu có. Hóa ra cuộc hôn nhân của chúng tôi chỉ là một nhầm lẫn tai hại trong lúc anh mất trí nhớ. Từ người vợ hợp pháp, tôi bỗng chốc trở thành kẻ thứ ba nhục nhã. Đau đớn trước sự phản bội, tôi quyết định liên lạc với người thân ở Pháp để làm thủ tục di cư, vĩnh viễn rời bỏ thực tại nghiệt ngã này.
Bìa tiểu thuyết Muộn rồi, Ông Vanderbilt
8.9
Cuộc hôn nhân ba năm giữa tôi và Trần Gia Khang chỉ là một chiếc lồng son lạnh lẽo. Dù tôi dành bảy năm thanh xuân để yêu anh, nhưng đối với anh, tôi chỉ là công cụ để bảo vệ Chi Mai – người phụ nữ anh thực sự yêu. Khang tàn nhẫn lợi dụng tình cảm của tôi, thậm chí yêu cầu tôi hiến thận cứu người tình rồi thản nhiên bỏ mặc tôi giữa hiểm nguy. Sau bao lần bị chà đạp và coi thường, tôi bàng hoàng nhận ra mình chỉ là quân cờ trong kế hoạch đầy toan tính của họ. Chẳng còn gì để luyến tiếc, tôi quyết định ký đơn ly hôn, vứt bỏ chiếc nhẫn cưới cùng quá khứ đau thương để tìm lại tự do tại Đà Lạt, chấm dứt chuỗi ngày mù quáng vì một tình yêu giả tạo.