Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Vị hôn phu được nuôi lớn đã yêu người khác? Tôi bỏ đi!

Vị hôn phu được nuôi lớn đã yêu người khác? Tôi bỏ đi!

Trong tai nạn thảm khốc, Ôn Thời Vũ bị hôn phu đẩy vào hiểm cảnh để cứu người khác. Sau khi thoát chết, cô quyết tâm dứt bỏ tình cảm và gia đình bạc bẽo. Ba người anh trai ban đầu khinh thường, tin rằng cô sẽ sớm hối hận quay về. Tuy nhiên, họ sớm rơi vào khủng hoảng: công ty phá sản, sự nghiệp nghệ thuật và đua xe sụp đổ vì thiếu đi sự hỗ trợ thầm lặng của cô. Khi các anh quỳ gối cầu xin sự tha thứ, Thời Vũ đã có chỗ dựa mới quyền lực. Cô lạnh lùng chấm dứt mọi quan hệ, khẳng định lòng tốt của mình đã cạn kiệt.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

"Còn đợi gì nữa, Ôn Thời Vũ, cô đừng có không biết điều!" Trì Tịch cao giọng.

Ôn Thời Vũ tựa vào ghế da, ánh mắt rơi xuống người Thẩm Vị Hi đang đứng sau lưng anh ta.

Thẩm Vị Hi nắm chặt vạt áo của Trì Tịch, rụt người nấp sau lưng anh ta.

Nhà họ Ôn nhận nuôi đám người Trì Tịch, cung cấp cho họ điều kiện sống tốt nhất.

Gửi họ ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu.

Cho họ cổ phần công ty.

Chỉ mong họ có thể bảo vệ huyết mạch duy nhất của nhà họ Ôn.

Vậy mà bây giờ ba người này lại dồn hết tài nguyên của nhà họ Ôn cho Thẩm Vị Hi.

Đứa con gái của một người giúp việc như Thẩm Vị Hi.

Ăn mặc chi tiêu đều theo tiêu chuẩn của đại tiểu thư nhà họ Ôn.

Đi lại có xe sang đưa đón, ngay cả tiểu thư danh chính ngôn thuận như Ôn Thời Vũ cũng phải nhường chỗ cho cô ta.

Ôn Thời Vũ thu lại ánh mắt nhìn Trì Tịch: "Đương nhiên là phải đợi."

Trì Tịch đưa tay ra che nắng cho Thẩm Vị Hi.

"Ôn Thời Vũ, tôi cho cô lên xe đã là tốt lắm rồi, cô còn muốn gây sự gì nữa?"

Ôn Thời Vũ giơ tay nhấn nút điều khiển cửa sổ xe.

Kính xe nâng lên kẹp lấy cánh tay của Trì Tịch.

Trì Tịch đau đớn rụt tay lại.

"Vì có người còn chưa xuống xe."

Ôn Thời Vũ quay đầu nhìn về phía ghế lái: "Chú Sở, đuổi họ xuống đi."

Chú Sở tháo dây an toàn, mở cửa xe đi vòng ra ghế sau.

Ông vươn tay tóm lấy cánh tay Trì Tịch rồi lôi ra ngoài.

Trì Tịch không phòng bị nên bị kéo loạng choạng mấy bước, đập vào hàng rào của dải cây xanh bên cạnh.

Thẩm Vị Hi kinh ngạc kêu lên rồi đưa tay ra đỡ Trì Tịch, nhưng lại trẹo chân vì giày cao gót mà ngã ngồi xuống đất.

Chú Sở quay người mở cửa xe bên kia, lấy chiếc túi hàng hiệu của Thẩm Vị Hi để ở ghế sau ra ném xuống bên chân Thẩm Vị Hi.

Ông đóng cửa xe rồi chạy về ghế lái, vào số, nhấn ga.

Động cơ xe gầm lên, ống xả phụt ra một luồng khói trắng xám phả thẳng vào mặt Trì Tịch.

Trì Tịch vung tay xua đi làn khói bụi trước mắt, ho mấy tiếng.

Anh ta nhìn đèn hậu của chiếc xe đang đi xa dần thì nghiến chặt răng.

Hôm nay Ôn Thời Vũ uống nhầm thuốc à?

Bình thường chỉ cần anh ta cau mày thôi là cô đã không dám thở mạnh.

Hôm nay lại dám sai tài xế ra tay với anh ta.

Cô thật sự cho rằng dựa vào trò lạt mềm buộc chặt này là có thể thu hút sự chú ý của anh ta sao?

Thẩm Vị Hi xoa mắt cá chân, ngẩng đầu nhìn Trì Tịch: "Anh Trì, chị sẽ không trách em chứ?"

Trì Tịch cúi đầu nhìn vành mắt ửng đỏ của Thẩm Vị Hi, khom lưng đỡ cô ta dậy.

"Cô ta dám sao?"

"Bây giờ cô ta đang dỗi vặt thôi, vài ngày nữa sẽ tự cuống cuồng chạy tới bám lấy thôi."

Anh ta phủi bụi trên tay áo kéo tay Thẩm Vị Hi.

Đây là bệnh viện tư nhân ở lưng chừng núi, không bắt được xe, họ phải đi bộ xuống chân núi mới được.

Mà biệt thự lưng chừng núi của nhà họ Ôn lại càng không cho phép xe lạ đi vào.

Điều này có nghĩa là họ còn phải đi bộ một đoạn đường rất dài.

Biệt thự nhà họ Ôn.

Ôn Thời Vũ đang ngồi nghỉ ở cửa nhìn hai bóng người thảm hại cuối cùng cũng leo lên được đến lưng chừng núi.

Áo sơ mi của Trì Tịch đã ướt đẫm mồ hôi dính chặt vào lưng.

Thẩm Vị Hi còn thảm hơn, tay xách đôi giày cao gót đã gãy gót, đi chân trần trên đường nhựa, mỗi bước đi đều phải hít một hơi khí lạnh.

"Ôn Thời Vũ, cô có lương tâm không vậy?" Trì Tịch còn chưa vào cửa thì tiếng trách móc đã vọng tới.

Anh ta sải bước dài lên bậc thềm, che khuất ánh nắng trước mặt Ôn Thời Vũ.

"Lương tâm?" Cô ngước mắt nhìn anh ta: "Chiếc xe này là của nhà họ Ôn, tôi là người thừa kế duy nhất của nhà họ Ôn."

"Tôi ngồi xe nhà mình về nhà còn cần phải nói lương tâm với ai sao?"

Trì Tịch nghẹn họng, lập tức kéo Thẩm Vị Hi ra trước mặt, chỉ vào ngón chân bị trầy xước của cô ta.

"Vì cô mà Vị Hi phải chịu khổ thế này, cô còn có tâm trạng ngồi đây chơi à."

"Lấy bản thiết kế tham gia cuộc thi của cô ra đây đưa cho Vị Hi coi như là bồi thường."

"Chỉ cần cô chịu đưa thì chuyện hôm nay coi như cho qua."

Ôn Thời Vũ cảm thấy cực kỳ hoang đường.

"Tại sao tôi phải đưa?"

Cả người Trì Tịch cứng đờ.

Trước đây Ôn Thời Vũ chưa từng hỏi năm chữ này.

Trong ký ức của anh ta, chỉ cần anh ta mở miệng.

Dù thứ đó có quý giá đến đâu thì Ôn Thời Vũ cũng sẽ không chút do dự mà dâng đồ đến trước mặt anh ta.

"Bởi vì… bởi vì…"

Nghĩ hồi lâu, anh ta mới nặn ra được một câu: "Nếu cô thật lòng thích chúng tôi thì nên đưa thứ này cho Vị Hi."

Ôn Thời Vũ lại biết rõ rốt cuộc tất cả chuyện này là vì sao.

Bảy năm trước, ba người họ vừa mới thành niên thì đã mất gần nửa năm để tìm được mẹ con nhà họ Thẩm.

Năm đó cô mới mười lăm tuổi, tưởng rằng các anh làm việc tốt nên còn chạy tới chạy lui giúp đỡ hỏi thăm tin tức.

Mẹ Thẩm là cô bảo mẫu của ba người Trì Tịch ở cô nhi viện.

Khi thiết bị chập mạch bốc cháy, bà đã bế đám người Trì Tịch ra ngoài, còn bản thân thì bị bỏng để lại sẹo cả hai tay.

Ba người họ đã ghi nhớ ân tình này mười mấy năm.

Sau khi tìm được người, họ đã đón mẹ con nhà họ Thẩm vào nhà họ Ôn.

Ăn mặc đi lại đều chu cấp theo tiêu chuẩn nhà họ Ôn, tiện thể đổ hết món nợ báo ân này lên đầu cô.

Mẹ Thẩm đã cứu họ.

Nhưng người nuôi họ lớn khôn, chu cấp cho họ ra nước ngoài, đặt cổ phần nhà họ Ôn trước mặt họ là nhà họ Ôn.

Ôn Thời Vũ vốn tưởng rằng họ phân biệt được rạch ròi hai chuyện này.

Bây giờ xem ra họ hoàn toàn không phân biệt được.

Hoặc phải nói là không muốn phân biệt.

"Không đưa."

Trì Tịch đứng tại chỗ nhìn người phụ nữ trở nên xa lạ này, cảm giác bực bội trong lòng ngày càng dữ dội.

Dường như Ôn Thời Vũ đã khác đi thật rồi.

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Lục tổng, phu nhân lại dẫn cậu chủ bỏ nhà rồi!
9.6
Suốt năm năm, Bùi Doanh Doanh trao trọn tình yêu cho Lục Tiêu nhưng chỉ nhận lại cay đắng khi người cũ của anh mang thai trở về. Từ vị thế chính thất, cô trở thành trò cười và quyết định ly hôn tay trắng. Dù anh van xin, nhưng khoảnh khắc anh ưu tiên cứu người phụ nữ kia khi cả hai cùng gặp nạn đã dập tắt mọi hy vọng trong cô. Ba năm sau, cô tái xuất với danh hiệu Ảnh hậu quốc tế đầy kiêu hãnh, khiến bao quý ông săn đón. Tại sân bay, Lục Tiêu trong bộ quân phục cũ kỹ đã quỳ gối hèn mọn, khẩn thiết cầu xin sự tha thứ từ người vợ mà anh từng đánh mất. Giờ đây, anh mới là người chìm trong tuyệt vọng.
Bìa tiểu thuyết Đáng đời! Người ta là đại ca max cấp, ngươi lại muốn tìm chỗ chết
7.9
Suốt ba năm hôn nhân, Thẩm Giang Nam chỉ nhận lại sự ghẻ lạnh và phản bội từ Hoắc Bắc An. Khi anh ta công khai hẹn hò với người khác, cô quyết định dứt áo ra đi để tìm lại chính mình. Rời khỏi cuộc hôn nhân đổ vỡ, Giang Nam khiến tất cả ngỡ ngàng khi lộ diện là một thiên tài đa tài: từ nhà thiết kế lừng danh, bác sĩ giỏi đến hacker bậc thầy. Lúc Bắc An hối hận muốn quay lại thì đã quá muộn. Anh chỉ có thể đứng nhìn cô rạng rỡ trong đám cưới thế kỷ cùng Bùi Diễn Lễ. Trước ống kính truyền thông thế giới, người đàn ông quyền lực ấy siết chặt tay cô và khẳng định Giang Nam chính là bảo vật vô giá mà không ai được phép chạm vào.
Bìa tiểu thuyết Phó tổng, phu nhân lại đi đăng ký khoa Nam cho anh rồi
9.1
Sau bốn năm kết hôn lạnh nhạt, Kiều Nam Tịch ngỡ ngàng khi mang thai nhưng lại phát hiện Phó Kinh Hoài đã có người phụ nữ khác bên ngoài. Đau đớn hơn, anh thản nhiên đưa nhân tình đang có bầu về nhà và khẳng định đó là người thừa kế của họ Phó. Tỉnh mộng sau những hy sinh vô ích, cô quyết định ly hôn và không quên mỉa mai khả năng đàn ông của anh trên giấy tờ. Rời khỏi cuộc hôn nhân tồi tệ, Nam Tịch tập trung vào sự nghiệp và gặt hái thành công rực rỡ, bên cạnh còn có người cũ thầm thương trộm nhớ. Lúc này, Phó Kinh Hoài mới hối hận, ghen tuông điên cuồng tìm cách níu kéo. Thế nhưng, cô chỉ lạnh lùng đáp trả rằng mình đang tận hưởng cuộc sống độc thân và yêu cầu anh đừng làm phiền.
Bìa tiểu thuyết Độc quyền yêu thương, cô dâu tái hôn của tỷ phú
8.9
Cuộc hôn nhân sắp đặt của cô bỗng chốc trở thành bi kịch khi người chồng tuyên bố bất lực trong đêm tân hôn. Sự thật phũ phàng lộ ra, anh ta chỉ đang giữ mình vì mối tình đầu, khiến cô quyết định ly hôn. Trở thành người phụ nữ từng lỡ dở, cô phải đối mặt với những lời mỉa mai, chờ đợi sự thất bại từ dư luận. Thế nhưng, cô bất ngờ tìm được bến đỗ mới bên một tổng tài quyền lực và điển trai. Dẫu cô tự ti về danh phận tái hôn, anh vẫn dùng giọng nói trầm ấm khẳng định sự bảo hộ tuyệt đối. Thực chất, người đàn ông này đã thầm lên kế hoạch từ lâu để dành trọn cho cô sự sủng ái độc nhất vô nhị.
Bìa tiểu thuyết Người vợ bí mật của anh ta, sự xấu hổ trước công chúng của anh ta
9.6
Tại phòng tâm lý, tôi bàng hoàng nhận ra vị hôn phu mà tiểu thư Kỷ Mộng Mơ đang chờ đợi chính là Trình Lĩnh Nam - người chồng chung chăn gối suốt hai năm qua. Hóa ra, người đàn ông tôi từng cứu mạng và yêu thương lại là người thừa kế một tập đoàn lừng lẫy. Khi anh xuất hiện, anh lạnh lùng lướt qua tôi như kẻ xa lạ để ôm ấp vị hôn thê giàu có. Hóa ra cuộc hôn nhân của chúng tôi chỉ là một nhầm lẫn tai hại trong lúc anh mất trí nhớ. Từ người vợ hợp pháp, tôi bỗng chốc trở thành kẻ thứ ba nhục nhã. Đau đớn trước sự phản bội, tôi quyết định liên lạc với người thân ở Pháp để làm thủ tục di cư, vĩnh viễn rời bỏ thực tại nghiệt ngã này.
Bìa tiểu thuyết Muộn rồi, Ông Vanderbilt
8.9
Cuộc hôn nhân ba năm giữa tôi và Trần Gia Khang chỉ là một chiếc lồng son lạnh lẽo. Dù tôi dành bảy năm thanh xuân để yêu anh, nhưng đối với anh, tôi chỉ là công cụ để bảo vệ Chi Mai – người phụ nữ anh thực sự yêu. Khang tàn nhẫn lợi dụng tình cảm của tôi, thậm chí yêu cầu tôi hiến thận cứu người tình rồi thản nhiên bỏ mặc tôi giữa hiểm nguy. Sau bao lần bị chà đạp và coi thường, tôi bàng hoàng nhận ra mình chỉ là quân cờ trong kế hoạch đầy toan tính của họ. Chẳng còn gì để luyến tiếc, tôi quyết định ký đơn ly hôn, vứt bỏ chiếc nhẫn cưới cùng quá khứ đau thương để tìm lại tự do tại Đà Lạt, chấm dứt chuỗi ngày mù quáng vì một tình yêu giả tạo.