
Vị hôn phu được nuôi lớn đã yêu người khác? Tôi bỏ đi!
Chương 3
"Còn đợi gì nữa, Ôn Thời Vũ, cô đừng có không biết điều!" Trì Tịch cao giọng.
Ôn Thời Vũ tựa vào ghế da, ánh mắt rơi xuống người Thẩm Vị Hi đang đứng sau lưng anh ta.
Thẩm Vị Hi nắm chặt vạt áo của Trì Tịch, rụt người nấp sau lưng anh ta.
Nhà họ Ôn nhận nuôi đám người Trì Tịch, cung cấp cho họ điều kiện sống tốt nhất.
Gửi họ ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu.
Cho họ cổ phần công ty.
Chỉ mong họ có thể bảo vệ huyết mạch duy nhất của nhà họ Ôn.
Vậy mà bây giờ ba người này lại dồn hết tài nguyên của nhà họ Ôn cho Thẩm Vị Hi.
Đứa con gái của một người giúp việc như Thẩm Vị Hi.
Ăn mặc chi tiêu đều theo tiêu chuẩn của đại tiểu thư nhà họ Ôn.
Đi lại có xe sang đưa đón, ngay cả tiểu thư danh chính ngôn thuận như Ôn Thời Vũ cũng phải nhường chỗ cho cô ta.
Ôn Thời Vũ thu lại ánh mắt nhìn Trì Tịch: "Đương nhiên là phải đợi."
Trì Tịch đưa tay ra che nắng cho Thẩm Vị Hi.
"Ôn Thời Vũ, tôi cho cô lên xe đã là tốt lắm rồi, cô còn muốn gây sự gì nữa?"
Ôn Thời Vũ giơ tay nhấn nút điều khiển cửa sổ xe.
Kính xe nâng lên kẹp lấy cánh tay của Trì Tịch.
Trì Tịch đau đớn rụt tay lại.
"Vì có người còn chưa xuống xe."
Ôn Thời Vũ quay đầu nhìn về phía ghế lái: "Chú Sở, đuổi họ xuống đi."
Chú Sở tháo dây an toàn, mở cửa xe đi vòng ra ghế sau.
Ông vươn tay tóm lấy cánh tay Trì Tịch rồi lôi ra ngoài.
Trì Tịch không phòng bị nên bị kéo loạng choạng mấy bước, đập vào hàng rào của dải cây xanh bên cạnh.
Thẩm Vị Hi kinh ngạc kêu lên rồi đưa tay ra đỡ Trì Tịch, nhưng lại trẹo chân vì giày cao gót mà ngã ngồi xuống đất.
Chú Sở quay người mở cửa xe bên kia, lấy chiếc túi hàng hiệu của Thẩm Vị Hi để ở ghế sau ra ném xuống bên chân Thẩm Vị Hi.
Ông đóng cửa xe rồi chạy về ghế lái, vào số, nhấn ga.
Động cơ xe gầm lên, ống xả phụt ra một luồng khói trắng xám phả thẳng vào mặt Trì Tịch.
Trì Tịch vung tay xua đi làn khói bụi trước mắt, ho mấy tiếng.
Anh ta nhìn đèn hậu của chiếc xe đang đi xa dần thì nghiến chặt răng.
Hôm nay Ôn Thời Vũ uống nhầm thuốc à?
Bình thường chỉ cần anh ta cau mày thôi là cô đã không dám thở mạnh.
Hôm nay lại dám sai tài xế ra tay với anh ta.
Cô thật sự cho rằng dựa vào trò lạt mềm buộc chặt này là có thể thu hút sự chú ý của anh ta sao?
Thẩm Vị Hi xoa mắt cá chân, ngẩng đầu nhìn Trì Tịch: "Anh Trì, chị sẽ không trách em chứ?"
Trì Tịch cúi đầu nhìn vành mắt ửng đỏ của Thẩm Vị Hi, khom lưng đỡ cô ta dậy.
"Cô ta dám sao?"
"Bây giờ cô ta đang dỗi vặt thôi, vài ngày nữa sẽ tự cuống cuồng chạy tới bám lấy thôi."
Anh ta phủi bụi trên tay áo kéo tay Thẩm Vị Hi.
Đây là bệnh viện tư nhân ở lưng chừng núi, không bắt được xe, họ phải đi bộ xuống chân núi mới được.
Mà biệt thự lưng chừng núi của nhà họ Ôn lại càng không cho phép xe lạ đi vào.
Điều này có nghĩa là họ còn phải đi bộ một đoạn đường rất dài.
Biệt thự nhà họ Ôn.
Ôn Thời Vũ đang ngồi nghỉ ở cửa nhìn hai bóng người thảm hại cuối cùng cũng leo lên được đến lưng chừng núi.
Áo sơ mi của Trì Tịch đã ướt đẫm mồ hôi dính chặt vào lưng.
Thẩm Vị Hi còn thảm hơn, tay xách đôi giày cao gót đã gãy gót, đi chân trần trên đường nhựa, mỗi bước đi đều phải hít một hơi khí lạnh.
"Ôn Thời Vũ, cô có lương tâm không vậy?" Trì Tịch còn chưa vào cửa thì tiếng trách móc đã vọng tới.
Anh ta sải bước dài lên bậc thềm, che khuất ánh nắng trước mặt Ôn Thời Vũ.
"Lương tâm?" Cô ngước mắt nhìn anh ta: "Chiếc xe này là của nhà họ Ôn, tôi là người thừa kế duy nhất của nhà họ Ôn."
"Tôi ngồi xe nhà mình về nhà còn cần phải nói lương tâm với ai sao?"
Trì Tịch nghẹn họng, lập tức kéo Thẩm Vị Hi ra trước mặt, chỉ vào ngón chân bị trầy xước của cô ta.
"Vì cô mà Vị Hi phải chịu khổ thế này, cô còn có tâm trạng ngồi đây chơi à."
"Lấy bản thiết kế tham gia cuộc thi của cô ra đây đưa cho Vị Hi coi như là bồi thường."
"Chỉ cần cô chịu đưa thì chuyện hôm nay coi như cho qua."
Ôn Thời Vũ cảm thấy cực kỳ hoang đường.
"Tại sao tôi phải đưa?"
Cả người Trì Tịch cứng đờ.
Trước đây Ôn Thời Vũ chưa từng hỏi năm chữ này.
Trong ký ức của anh ta, chỉ cần anh ta mở miệng.
Dù thứ đó có quý giá đến đâu thì Ôn Thời Vũ cũng sẽ không chút do dự mà dâng đồ đến trước mặt anh ta.
"Bởi vì… bởi vì…"
Nghĩ hồi lâu, anh ta mới nặn ra được một câu: "Nếu cô thật lòng thích chúng tôi thì nên đưa thứ này cho Vị Hi."
Ôn Thời Vũ lại biết rõ rốt cuộc tất cả chuyện này là vì sao.
Bảy năm trước, ba người họ vừa mới thành niên thì đã mất gần nửa năm để tìm được mẹ con nhà họ Thẩm.
Năm đó cô mới mười lăm tuổi, tưởng rằng các anh làm việc tốt nên còn chạy tới chạy lui giúp đỡ hỏi thăm tin tức.
Mẹ Thẩm là cô bảo mẫu của ba người Trì Tịch ở cô nhi viện.
Khi thiết bị chập mạch bốc cháy, bà đã bế đám người Trì Tịch ra ngoài, còn bản thân thì bị bỏng để lại sẹo cả hai tay.
Ba người họ đã ghi nhớ ân tình này mười mấy năm.
Sau khi tìm được người, họ đã đón mẹ con nhà họ Thẩm vào nhà họ Ôn.
Ăn mặc đi lại đều chu cấp theo tiêu chuẩn nhà họ Ôn, tiện thể đổ hết món nợ báo ân này lên đầu cô.
Mẹ Thẩm đã cứu họ.
Nhưng người nuôi họ lớn khôn, chu cấp cho họ ra nước ngoài, đặt cổ phần nhà họ Ôn trước mặt họ là nhà họ Ôn.
Ôn Thời Vũ vốn tưởng rằng họ phân biệt được rạch ròi hai chuyện này.
Bây giờ xem ra họ hoàn toàn không phân biệt được.
Hoặc phải nói là không muốn phân biệt.
"Không đưa."
Trì Tịch đứng tại chỗ nhìn người phụ nữ trở nên xa lạ này, cảm giác bực bội trong lòng ngày càng dữ dội.
Dường như Ôn Thời Vũ đã khác đi thật rồi.
Có thể bạn cũng thích





