Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Vị hôn phu được nuôi lớn đã yêu người khác? Tôi bỏ đi!

Vị hôn phu được nuôi lớn đã yêu người khác? Tôi bỏ đi!

Trong tai nạn thảm khốc, Ôn Thời Vũ bị hôn phu đẩy vào hiểm cảnh để cứu người khác. Sau khi thoát chết, cô quyết tâm dứt bỏ tình cảm và gia đình bạc bẽo. Ba người anh trai ban đầu khinh thường, tin rằng cô sẽ sớm hối hận quay về. Tuy nhiên, họ sớm rơi vào khủng hoảng: công ty phá sản, sự nghiệp nghệ thuật và đua xe sụp đổ vì thiếu đi sự hỗ trợ thầm lặng của cô. Khi các anh quỳ gối cầu xin sự tha thứ, Thời Vũ đã có chỗ dựa mới quyền lực. Cô lạnh lùng chấm dứt mọi quan hệ, khẳng định lòng tốt của mình đã cạn kiệt.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

"Ôn Thời Vũ, cô còn giả vờ cái gì?"

"Cô có còn muốn kết hôn với tôi không?"

"Nếu cô không xin lỗi thì cả đời này tôi cũng sẽ không cưới cô."

Nghe thấy tiếng nói, Ôn Thời Vũ xoa cái đầu đau như búa bổ, gắng gượng mở mắt ra.

Cô quay đầu theo hướng phát ra âm thanh, Trì Tịch đang đứng bên giường.

Anh ta cau mày, nhìn chằm chằm cô với vẻ mặt mất kiên nhẫn, trong lòng còn ôm Thẩm Vị Hi yếu đuối mỏng manh.

Một lúc lâu sau cô mới phản ứng lại.

Hóa ra cô chưa chết.

Vài tiếng trước.

Cô và Thẩm Vị Hi gặp phải một vụ tai nạn giao thông.

Theo bản năng cô cầu cứu vị hôn phu Trì Tịch, nhưng anh ta lại cứu Thẩm Vị Hi.

Con gái của người giúp việc nhà họ Ôn.

Tài xế xe tải đạp phanh gấp, đầu xe suýt soát dừng lại.

Ôn Thời Vũ bị cuốn vào gầm xe, thanh cản va nặng trịch đè nghiến lên chân cô, xương cốt kêu rắc rồi vỡ nát.

Cô đau đến toát mồ hôi lạnh, thở hổn hển, nhìn ra ngoài qua khe hở dưới gầm xe.

Trì Tịch ôm Thẩm Vị Hi, mặt đầy lo lắng kiểm tra xem cô ta có bị thương không.

Thẩm Vị Hi chỉ bị trẹo chân, trầy xước chút da.

"Xe cứu thương… Gọi xe cứu thương…" Ôn Thời Vũ dùng hết sức hét lên.

Không ai để ý đến cô cả.

Xe cứu thương gào thét lao tới, nhân viên y tế khiêng cáng cứu thương xuống.

Trì Tịch che chở cho Thẩm Vị Hi lên xe, còn ép tất cả nhân viên y tế phải đi theo họ.

Chỉ để lại một mình cô nằm dưới gầm xe tải.

Nếu không phải có người tốt bụng đi ngang qua báo cảnh sát.

Cảnh sát giao thông và đội cứu hỏa đến đưa cô ra khỏi gầm xe.

Cô đã sớm chết trên con phố đó vì mất máu quá nhiều.

Ôn Thời Vũ nằm trên giường bệnh, nhìn hai con người sống sờ sờ trước mắt mà cõi lòng lạnh thấu xương.

Sau khi bố qua đời vì tai nạn bất ngờ.

Thì mẹ của cô để bản thân không cô đơn.

Đã đến trại trẻ mồ côi nhận nuôi ba người là Bùi Tuần, Lục Sùng và Trì Tịch.

Đưa họ về nhà họ Ôn, nuôi nấng như con ruột.

Còn giao ước rằng sau này một trong ba người sẽ trở thành vị hôn phu của cô, cùng cô kế thừa toàn bộ sản nghiệp của nhà họ Ôn.

Thật nực cười.

Vị hôn thê danh chính ngôn thuận, đại tiểu thư nhà họ Ôn là cô đây, trong mắt họ lại chẳng bằng con gái của một người giúp việc.

Trì Tịch thấy Ôn Thời Vũ mãi không lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm mình với ánh mắt đen thẳm kia, trong lòng bỗng thấy bực bội khó hiểu.

Bình thường chỉ cần anh ta sa sầm mặt thì Ôn Thời Vũ đã sớm hoảng loạn níu lấy vạt áo anh ta khóc lóc nhận sai.

Sao hôm nay lại im lặng như vậy?

Sợ đến ngây người rồi à?

Chỉ là một vụ tai nạn xe thôi mà, xe tải cũng đâu có cán qua thật, có chuyện gì to tát đâu chứ.

"Này, Ôn Thời Vũ, cô còn giả vờ cái gì?"

Trì Tịch cao giọng, "Không phải đã tỉnh rồi sao? Còn không mau xin lỗi Vị Hi đi!"

Thẩm Vị Hi thấy dáng vẻ ngây ngẩn của Ôn Thời Vũ thì trong lòng vui như hoa.

Tốt nhất là bị đụng thành kẻ ngốc, như vậy thì mọi thứ của nhà họ Ôn sẽ đều là của cô ta.

Cô ta tựa vào cánh tay Trì Tịch, cố ý dồn trọng tâm qua rồi nũng nịu kêu lên.

"Anh Trì, đau quá… Chân em đau quá."

"Giá mà em có thể đổi chỗ cho chị Thời Vũ thì tốt biết mấy, bây giờ người bị thương nằm trên giường đã không phải là chị ấy rồi."

Trì Tịch vốn đang hơi bực bội vì sự khác thường của Ôn Thời Vũ.

Nghe thấy giọng nói mềm mại ngọt ngào của Thẩm Vị Hi thì sắc mặt anh ta dịu lại, cúi đầu khẽ dỗ dành.

"Vị Hi, em quá lương thiện rồi đấy."

"Nếu không phải cô ta cứ đòi hẹn em ra ngoài thì sao hai người lại gặp tai nạn được chứ?"

"Nói cho cùng cũng đều tại lòng dạ cô ta độc ác!"

Anh ta ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Ôn Thời Vũ lại trở nên chán ghét: "Đợi anh Bùi Tuần và anh Lục Sùng đi công tác về."

"Biết được cô suýt nữa đã hại chết Vị Hi thì họ sẽ không tha cho cô đâu!"

Bùi Tuần.

Lục Sùng.

Ôn Thời Vũ nghe hai cái tên này thì cuối cùng ngọn lửa trong lòng đã hoàn toàn lụi tàn.

Khi còn nhỏ, cô thích nhất là chạy theo sau ba người họ ngọt ngào gọi anh.

Bố mất sớm, mẹ bận rộn việc công ty, ba người anh này là cả bầu trời của cô.

Bước ngoặt xảy ra vào ba năm trước.

Vì tài năng nghệ thuật thiên bẩm mà cô được giáo viên hướng dẫn giới thiệu vào học viện nghệ thuật.

Ba năm sau vui vẻ trở về nước lại phát hiện nhà cửa đã thay đổi hoàn toàn.

Con gái của người giúp việc là Thẩm Vị Hi đã trở thành bảo bối của cả nhà.

Các anh không còn cười với cô nữa!

Không còn quan tâm cô bay về có mệt không!

Mà thay vào đó là đều yêu cầu cô phải nhường nhịn Thẩm Vị Hi đủ điều.

Mấy tháng nay để bảo vệ Thẩm Vị Hi mà đến cả mạng sống của cô họ cũng có thể không màng tới.

Thẩm Vị Hi được chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu nên cần truyền máu.

Ba người họ đè cô lên ghế để lấy máu ở bệnh viện.

Bất chấp lời cảnh báo của bác sĩ "hiến máu quá lượng sẽ bị sốc", họ cưỡng ép rút 800cc máu của cô.

Cô ngất xỉu trong phòng lấy máu, còn họ thì vây quanh giường bệnh của Thẩm Vị Hi ân cần hỏi han.

Vào một ngày mưa lớn, Thẩm Vị Hi húng hắng ho.

Họ vội vã đưa Thẩm Vị Hi về nhà, chê người cô ướt sũng sẽ làm bẩn ghế nên đuổi thẳng cô xuống xe, bỏ mặc cô giữa cơn mưa tầm tã nơi đồng không mông quạnh.

Cô sốt cao ba ngày liền, suýt thì bị viêm phổi.

Nửa tháng trước.

Thẩm Vị Hi lén ăn xoài bị dị ứng, nổi mẩn đỏ.

Họ không nói phải trái đã cứ thế khẳng định là cô cố ý cho nước ép xoài vào thức ăn.

Để trừng phạt cô, họ nhốt cô vào chuồng chó ở sân sau cùng với một con chó điên.

Nếu không phải người giúp việc già nửa đêm phát hiện ra thì cô đã bị con chó đó cắn đứt cổ họng rồi.

Mỗi một chuyện quá khứ lướt qua trong đầu.

Ôn Thời Vũ nhắm mắt lại.

Cô thật sự hận bản thân tại sao lại đồng ý để mẹ nhận nuôi ba kẻ bội bạc này.

Nếu họ đã xem Thẩm Vị Hi như báu vật sống, vậy thì cô sẽ tác thành cho họ.

"Cút ra ngoài."

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Lục tổng, phu nhân lại dẫn cậu chủ bỏ nhà rồi!
9.6
Suốt năm năm, Bùi Doanh Doanh trao trọn tình yêu cho Lục Tiêu nhưng chỉ nhận lại cay đắng khi người cũ của anh mang thai trở về. Từ vị thế chính thất, cô trở thành trò cười và quyết định ly hôn tay trắng. Dù anh van xin, nhưng khoảnh khắc anh ưu tiên cứu người phụ nữ kia khi cả hai cùng gặp nạn đã dập tắt mọi hy vọng trong cô. Ba năm sau, cô tái xuất với danh hiệu Ảnh hậu quốc tế đầy kiêu hãnh, khiến bao quý ông săn đón. Tại sân bay, Lục Tiêu trong bộ quân phục cũ kỹ đã quỳ gối hèn mọn, khẩn thiết cầu xin sự tha thứ từ người vợ mà anh từng đánh mất. Giờ đây, anh mới là người chìm trong tuyệt vọng.
Bìa tiểu thuyết Đáng đời! Người ta là đại ca max cấp, ngươi lại muốn tìm chỗ chết
7.9
Suốt ba năm hôn nhân, Thẩm Giang Nam chỉ nhận lại sự ghẻ lạnh và phản bội từ Hoắc Bắc An. Khi anh ta công khai hẹn hò với người khác, cô quyết định dứt áo ra đi để tìm lại chính mình. Rời khỏi cuộc hôn nhân đổ vỡ, Giang Nam khiến tất cả ngỡ ngàng khi lộ diện là một thiên tài đa tài: từ nhà thiết kế lừng danh, bác sĩ giỏi đến hacker bậc thầy. Lúc Bắc An hối hận muốn quay lại thì đã quá muộn. Anh chỉ có thể đứng nhìn cô rạng rỡ trong đám cưới thế kỷ cùng Bùi Diễn Lễ. Trước ống kính truyền thông thế giới, người đàn ông quyền lực ấy siết chặt tay cô và khẳng định Giang Nam chính là bảo vật vô giá mà không ai được phép chạm vào.
Bìa tiểu thuyết Phó tổng, phu nhân lại đi đăng ký khoa Nam cho anh rồi
9.1
Sau bốn năm kết hôn lạnh nhạt, Kiều Nam Tịch ngỡ ngàng khi mang thai nhưng lại phát hiện Phó Kinh Hoài đã có người phụ nữ khác bên ngoài. Đau đớn hơn, anh thản nhiên đưa nhân tình đang có bầu về nhà và khẳng định đó là người thừa kế của họ Phó. Tỉnh mộng sau những hy sinh vô ích, cô quyết định ly hôn và không quên mỉa mai khả năng đàn ông của anh trên giấy tờ. Rời khỏi cuộc hôn nhân tồi tệ, Nam Tịch tập trung vào sự nghiệp và gặt hái thành công rực rỡ, bên cạnh còn có người cũ thầm thương trộm nhớ. Lúc này, Phó Kinh Hoài mới hối hận, ghen tuông điên cuồng tìm cách níu kéo. Thế nhưng, cô chỉ lạnh lùng đáp trả rằng mình đang tận hưởng cuộc sống độc thân và yêu cầu anh đừng làm phiền.
Bìa tiểu thuyết Độc quyền yêu thương, cô dâu tái hôn của tỷ phú
8.9
Cuộc hôn nhân sắp đặt của cô bỗng chốc trở thành bi kịch khi người chồng tuyên bố bất lực trong đêm tân hôn. Sự thật phũ phàng lộ ra, anh ta chỉ đang giữ mình vì mối tình đầu, khiến cô quyết định ly hôn. Trở thành người phụ nữ từng lỡ dở, cô phải đối mặt với những lời mỉa mai, chờ đợi sự thất bại từ dư luận. Thế nhưng, cô bất ngờ tìm được bến đỗ mới bên một tổng tài quyền lực và điển trai. Dẫu cô tự ti về danh phận tái hôn, anh vẫn dùng giọng nói trầm ấm khẳng định sự bảo hộ tuyệt đối. Thực chất, người đàn ông này đã thầm lên kế hoạch từ lâu để dành trọn cho cô sự sủng ái độc nhất vô nhị.
Bìa tiểu thuyết Người vợ bí mật của anh ta, sự xấu hổ trước công chúng của anh ta
9.6
Tại phòng tâm lý, tôi bàng hoàng nhận ra vị hôn phu mà tiểu thư Kỷ Mộng Mơ đang chờ đợi chính là Trình Lĩnh Nam - người chồng chung chăn gối suốt hai năm qua. Hóa ra, người đàn ông tôi từng cứu mạng và yêu thương lại là người thừa kế một tập đoàn lừng lẫy. Khi anh xuất hiện, anh lạnh lùng lướt qua tôi như kẻ xa lạ để ôm ấp vị hôn thê giàu có. Hóa ra cuộc hôn nhân của chúng tôi chỉ là một nhầm lẫn tai hại trong lúc anh mất trí nhớ. Từ người vợ hợp pháp, tôi bỗng chốc trở thành kẻ thứ ba nhục nhã. Đau đớn trước sự phản bội, tôi quyết định liên lạc với người thân ở Pháp để làm thủ tục di cư, vĩnh viễn rời bỏ thực tại nghiệt ngã này.
Bìa tiểu thuyết Muộn rồi, Ông Vanderbilt
8.9
Cuộc hôn nhân ba năm giữa tôi và Trần Gia Khang chỉ là một chiếc lồng son lạnh lẽo. Dù tôi dành bảy năm thanh xuân để yêu anh, nhưng đối với anh, tôi chỉ là công cụ để bảo vệ Chi Mai – người phụ nữ anh thực sự yêu. Khang tàn nhẫn lợi dụng tình cảm của tôi, thậm chí yêu cầu tôi hiến thận cứu người tình rồi thản nhiên bỏ mặc tôi giữa hiểm nguy. Sau bao lần bị chà đạp và coi thường, tôi bàng hoàng nhận ra mình chỉ là quân cờ trong kế hoạch đầy toan tính của họ. Chẳng còn gì để luyến tiếc, tôi quyết định ký đơn ly hôn, vứt bỏ chiếc nhẫn cưới cùng quá khứ đau thương để tìm lại tự do tại Đà Lạt, chấm dứt chuỗi ngày mù quáng vì một tình yêu giả tạo.