
Cái giá của tình yêu không được đáp lại
Chương 2
Góc nhìn của Lý Trinh Nữ:
Tôi lẳng lặng đặt hộp quà lên bàn, không nhìn vào mắt Hứa Minh Trọng hay Vương Mi. Giống như một diễn viên phụ đã hoàn thành vai diễn của mình, tôi lặng lẽ rút lui về phòng.
Không ai gọi tôi lại.
Tôi biết, trong thế giới của anh bây giờ, sự tồn tại của tôi chỉ là một cái bóng mờ nhạt.
Tôi đóng cửa phòng lại, dựa lưng vào cánh cửa lạnh lẽo. Mười tám ngày. Đếm ngược đến ngày tôi rời khỏi đây. Ngày tôi bay đến Mỹ cũng chính là ngày sinh nhật của Hứa Minh Trọng. Một sự trùng hợp trớ trêu, như một lời từ biệt cuối cùng đầy mỉa mai.
Ánh mắt tôi lướt quanh căn phòng. Căn phòng này, tôi đã ở suốt mười năm. Mọi ngóc ngách đều chứa đầy hình bóng của anh.
Trên bàn học, có một chậu xương rồng nhỏ. Là món quà anh tặng tôi năm lớp mười, khi tôi bị điểm kém và khóc suốt một đêm. Anh đã nói, "Phải mạnh mẽ như cây xương rồng này, đừng dễ dàng khóc như vậy."
Lời nói của anh khi đó thật ấm áp, nhưng bây giờ, nó lại khiến tôi cảm thấy thật nực cười.
Tôi quyết định rồi. Phải dọn dẹp. Dọn dẹp tất cả những gì thuộc về anh ra khỏi cuộc đời tôi.
Tôi bắt đầu thu dọn. Những cuốn sách anh tặng, những món quà nhỏ anh mua cho tôi trong những chuyến công tác, những tấm vé xem phim chúng tôi đã từng xem chung. Tất cả, tôi cho vào một chiếc thùng carton lớn.
Trái tim tôi trống rỗng. Từng món đồ là một kỷ niệm, từng kỷ niệm là một nhát cắt.
Khi kéo ngăn tủ dưới cùng, tay tôi chạm phải một cuốn sổ cũ kỹ. Cuốn nhật ký đầu tiên của tôi. Bìa sổ màu xanh da trời, đã hơi sờn rách theo năm tháng.
Tôi mở ra. Nét chữ non nớt của cô bé bảy tuổi Lý Trinh Nữ.
"Hôm nay, mẹ đưa mình đến một ngôi nhà rất to. Mình rất sợ. Có một anh trai rất đẹp trai đã cho mình kẹo. Anh ấy tên là Minh Trọng. Anh ấy nói, từ nay anh ấy sẽ bảo vệ mình."
Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống trang giấy, làm nhòe đi dòng chữ.
Phải rồi, anh đã từng bảo vệ tôi. Khi tôi mới đến, bị đám trẻ con hàng xóm bắt nạt vì là "đứa con riêng", chính anh đã đứng ra che chắn cho tôi. Anh nắm tay tôi, lớn tiếng nói với chúng: "Đây là em gái của tao, đứa nào dám động vào nó thì đừng trách."
Lúc đó, bóng lưng của anh thật cao lớn, thật an toàn.
Tôi lật sang một trang khác.
"Anh Trọng nói, 'Trinh Nữ, đừng sợ, có anh ở đây.' Câu nói này, mình sẽ ghi nhớ cả đời."
Tôi bật khóc. Những tiếng nấc nghẹn ngào không thể kìm nén. Tôi đã ghi nhớ câu nói đó, khắc sâu nó vào tim. Nhưng người nói ra câu đó, đã quên rồi.
Tôi gập cuốn nhật ký lại, tay run run. Tôi không thể giữ lại nó được nữa.
Tôi xé. Từng trang, từng trang một. Âm thanh giấy bị xé nát vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, đau đớn và dứt khoát. Kỷ niệm, lời hứa, tình yêu... tất cả đều biến thành những mảnh vụn.
Khi tôi đang xé đến trang cuối cùng, cửa phòng đột nhiên mở ra.
Hứa Minh Trọng và Vương Mi đứng ở đó. Vương Mi đang khoác tay anh, nụ cười trên môi cô ta có chút đắc ý.
"Trinh Nữ, chị và anh Trọng chuẩn bị đi ăn tối. Em có muốn..." Vương Mi dừng lại, ánh mắt cô ta rơi xuống đống giấy vụn trên sàn. "Em đang làm gì vậy?"
Tôi không trả lời.
Vương Mi bước vào phòng, cầm lên một chiếc kẹp tóc hình con bướm mà tôi vừa vứt vào thùng. "Ôi, cái này xinh quá. Chị đeo thử được không?"
Cô ta cài chiếc kẹp tóc lên mái tóc bồng bềnh của mình, quay sang hỏi Hứa Minh Trọng: "Anh thấy sao?"
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc kẹp tóc. Đó là món quà anh tặng tôi vào sinh nhật năm mười lăm tuổi. Anh nói, tôi giống như một con bướm nhỏ, cần được che chở. Tôi bị dị ứng với kim loại, nên anh đã đặc biệt tìm mua một chiếc kẹp tóc bằng nhựa cao cấp, nói rằng sẽ không bao giờ để tôi bị tổn thương.
Ký ức đó thật đẹp, và cũng thật đau.
"Đẹp lắm." Hứa Minh Trọng nói, nhưng ánh mắt anh lại đang nhìn tôi. Một ánh mắt phức tạp mà tôi không thể hiểu được.
Rồi anh quay sang tôi, giọng ra lệnh: "Vương Mi đã thích thì em tặng cho chị ấy đi."
Một lần nữa. Sự lạnh lùng này. Sự tàn nhẫn này. Anh đã không còn là người bảo vệ tôi nữa. Anh đang cùng người phụ nữ khác, chà đạp lên những kỷ niệm quý giá của chúng tôi.
Tôi cảm thấy một cơn sóng lạnh buốt dâng lên từ đáy lòng.
Tôi mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ đến chói mắt.
"Vâng ạ. Chị dâu đã thích thì cứ giữ lấy đi. Dù sao em cũng không cần nữa rồi." Giọng tôi nhẹ tênh, như thể đang nói về một món đồ không hơn không kém.
Nụ cười của Vương Mi cứng lại. Ánh mắt của Hứa Minh Trọng tối sầm.
Nhưng tôi không quan tâm nữa. Quyết định rời đi của tôi, chưa bao giờ rõ ràng và kiên định đến thế.
Có thể bạn cũng thích





