Bìa tiểu thuyết Cái giá của tình yêu không được đáp lại

Cái giá của tình yêu không được đáp lại

9.2 / 10.0
Suốt mười năm, Lý Trinh Nữ lặng lẽ yêu thầm Hứa Minh Trọng - người anh trai trên danh nghĩa. Thế nhưng, tình cảm sâu nặng ấy chỉ nhận lại sự khinh miệt khi anh dùng từ loạn luân để chế giễu và quyết định đính hôn với người khác. Sau một đêm say rượu ôm cô gọi tên vị hôn thê, anh lại lạnh lùng sỉ nhục cô không biết xấu hổ. Ngay cả mẹ ruột cũng ruồng bỏ, ép cô phải rời đi. Đau đớn vì bị phản bội, cô cắt tóc, cắt đứt liên lạc và sang Mỹ làm lại từ đầu. Khi anh hối hận đuổi theo, cô đã không còn cần anh nữa.

Cái giá của tình yêu không được đáp lại Chương 1

Mười năm yêu thầm người anh trai trên danh nghĩa Hứa Minh Trọng, tôi chấp nhận làm một cái bóng mờ nhạt sau lưng anh.

Nhưng anh lại dùng hai chữ "loạn luân" để chế giễu tình cảm của tôi, rồi quay lưng đính hôn với một người phụ nữ khác.

Đêm đó, anh say rượu, ôm chặt tôi và gọi tên vị hôn thê của mình.

Nhưng sáng hôm sau, anh lại lạnh lùng chất vấn: "Lý Trinh Nữ, cô không biết xấu hổ à?"

Ngay cả mẹ ruột cũng gọi điện chửi mắng, bắt tôi cút đi cho khuất mắt bà.

Mười năm si tình, đổi lại chỉ là sự sỉ nhục và phản bội từ những người thân yêu nhất.

Tôi cắt phăng mái tóc dài, xóa sạch mọi liên lạc và bay đến Mỹ, bắt đầu một cuộc đời mới.

Khi Hứa Minh Trọng hối hận đuổi theo, tôi chỉ bình thản nói: "Tình yêu của anh, em không cần nữa."

Chương 1

Góc nhìn của Lý Trinh Nữ:

Mười tám ngày sau khi quyết định từ bỏ Hứa Minh Trọng, người anh trai trên danh nghĩa mà tôi đã yêu thầm suốt mười năm, tôi đã cắt phăng mái tóc dài mà anh từng nói là đẹp nhất.

Tiếng kéo vang lên khô khốc trong tiệm làm tóc vắng người.

Từng lọn tóc đen nhánh, mềm mượt rơi lả tả xuống sàn nhà trắng toát, giống như những mảnh vụn của một quá khứ đã chết. Tôi nhìn mình trong gương, một Lý Trinh Nữ với mái tóc tém ngắn cũn cỡn, lạ lẫm và xa cách.

Mười năm.

Một phần ba cuộc đời tôi đã chìm trong cái bóng của anh.

Năm bảy tuổi, mẹ tái hôn, dắt tôi vào ngôi nhà xa lạ của nhà họ Hứa. Chính anh, cậu bé mười hai tuổi Hứa Minh Trọng, đã chìa tay ra với tôi, kéo tôi ra khỏi góc tối của sự sợ hãi. Anh là ánh sáng, là người bảo vệ, là tất cả thế giới của tôi.

Nhưng thế giới đó đã sụp đổ tan tành.

Tôi cầm điện thoại lên, ngón tay run rẩy bấm một dãy số đã thuộc lòng nhưng hiếm khi dám gọi. Đầu dây bên kia vang lên một giọng nam trầm ấm, có chút ngạc nhiên.

"Trinh Nữ? Sao con lại gọi cho ba vào giờ này?"

Là ba tôi, Lý Văn Khải. Ông đang sống ở Mỹ, một người cha xa cách về địa lý nhưng luôn hiện hữu trong tâm trí tôi.

"Ba ơi," giọng tôi khàn đi, "Con muốn đến Mỹ. Con muốn học đại học ở đó."

Sự im lặng bao trùm đầu dây. Tôi biết ông đang sốc. Trong suốt mười năm qua, tôi chưa bao giờ bày tỏ ý định rời xa nơi này, rời xa Hứa Minh Trọng. Tôi đã từng nghĩ rằng mình sẽ ở lại đây mãi mãi, làm cái đuôi nhỏ của anh, dù cho anh không bao giờ ngoảnh lại.

"Có chuyện gì sao con?" Ba tôi lo lắng hỏi. "Có phải... Hứa Minh Trọng lại bắt nạt con không?"

Tôi bật cười, một tiếng cười chua chát. Bắt nạt? Không, còn tệ hơn thế. Anh đã tàn nhẫn bóp nát trái tim tôi.

"Không ạ," tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói bình tĩnh. "Chỉ là... anh ấy sắp kết hôn rồi."

"Kết hôn?" Ba tôi lặp lại, giọng đầy vẻ khó tin.

"Vâng. Với một người phụ nữ tên là Vương Mi. Rất xinh đẹp, rất tài giỏi, rất xứng đôi với anh ấy." Tôi nói, từng chữ như những mảnh thủy tinh cứa vào cổ họng. "Con nghĩ... đã đến lúc con phải đi rồi."

Đến lúc tôi phải ngừng ảo tưởng. Đến lúc tôi phải tự cứu lấy mình.

"Được," ba tôi đáp ngay lập tức, không một chút do dự. "Ba sẽ lo mọi thủ tục. Con muốn học ngành gì? Kinh tế nhé? Sau này còn về phụ giúp ba quản lý công ty."

Sự ủng hộ vô điều kiện của ông khiến hốc mắt tôi nóng lên. Đây là sự ấm áp mà tôi chưa bao giờ có được từ mẹ, người luôn lo sợ tôi sẽ làm phật lòng gia đình họ Hứa.

"Vâng ạ. Con cảm ơn ba."

Cúp máy, tôi nhìn lại mình trong gương. Cô gái với đôi mắt sưng húp và mái tóc nham nhở. Trông thật thảm hại. Nhưng trong đáy mắt cô ấy, có một thứ gì đó đang dần nhen nhóm.

Sự quyết tâm.

Tôi trở về nhà họ Hứa. Căn biệt thự rộng lớn và lạnh lẽo. Tôi ôm trong tay hộp quà sinh nhật đã chuẩn bị sẵn cho anh, một thói quen suốt mười năm qua.

Hôm nay là sinh nhật anh. Cũng là ngày tôi quyết định chấm dứt tất cả.

Tôi bước vào phòng khách và nhìn thấy anh. Hứa Minh Trọng đang ngồi trên sofa, dáng người cao lớn, vững chãi như một ngọn núi. Ánh đèn chùm pha lê chiếu xuống mái tóc đen dày, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng bạc tình của anh. Anh vẫn đẹp như một bức tượng tạc, vẫn là người khiến trái tim tôi loạn nhịp mỗi khi nhìn thấy.

Nhưng ánh mắt anh không còn dịu dàng như xưa. Nó lạnh lùng và xa cách.

Và bên cạnh anh, một người phụ nữ khác đang ngồi, tựa đầu vào vai anh một cách thân mật. Vương Mi. "Chị dâu tương lai" của tôi.

Cô ấy ngẩng đầu lên, đôi môi đỏ mọng cong lên thành một nụ cười khiêu khích khi nhìn thấy tôi. "A, Trinh Nữ về rồi à? Em xem này, anh Trọng vừa tặng chị một chiếc vòng tay kim cương. Đẹp không?"

Hứa Minh Trọng không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn tôi. Ánh mắt anh như một mũi khoan, xoáy sâu vào tâm can tôi, khiến tôi cảm thấy mình như một kẻ thừa thãi, một con hề lố bịch.

Trái tim tôi co thắt lại. Một cơn đau buốt giá lan tỏa khắp cơ thể.

Cảnh tượng này, nụ cười này, ánh mắt này, đã kích hoạt một ký ức đau đớn mà tôi đã cố gắng chôn vùi.

Năm tôi mười bảy tuổi, vào đêm sinh nhật của chính mình, tôi đã lấy hết can đảm để tỏ tình với anh. Dưới ánh trăng mờ ảo ngoài ban công, tôi đã nói ra ba chữ "Em yêu anh" mà tôi đã giấu kín suốt bảy năm trời.

Anh đã nhìn tôi, ánh mắt không một chút gợn sóng. Rồi anh bật cười, một nụ cười tàn nhẫn.

"Lý Trinh Nữ," anh nói, giọng lạnh như băng. "Em đang nói cái gì vậy? Chúng ta là anh em. Em có biết hai chữ 'loạn luân' viết như thế nào không?"

Từng chữ anh nói ra như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Loạn luân. Anh đã dùng từ đó để định nghĩa tình yêu của tôi.

Tôi đã đứng chết trân ở đó, cảm thấy cả thế giới sụp đổ dưới chân mình. Xấu hổ, tủi nhục, đau đớn.

Nhưng tình yêu của tôi quá cố chấp. Tôi đã tự lừa dối mình rằng anh chỉ nói vậy để tôi tập trung vào việc học. Tôi đã thi vào cùng trường đại học với anh, chỉ để được ở gần anh hơn một chút.

Và rồi, Hứa Minh Trọng giới thiệu Vương Mi. "Đây là Vương Mi, bạn gái của anh."

Lúc đó, tôi mới thực sự hiểu. Mọi nỗ lực của tôi đều là vô ích. Anh không yêu tôi. Anh sẽ không bao giờ yêu tôi.

Tôi nhìn họ, một cặp đôi hoàn hảo. Nụ cười của Vương Mi như đang chế nhạo sự ngu ngốc của tôi. Ánh mắt lạnh lùng của Hứa Minh Trọng như đang nói rằng, tôi không là gì cả.

Tôi hít một hơi thật sâu. Đã đến lúc rồi.

Đã đến lúc phải dập tắt ngọn lửa này. Ngọn lửa tình yêu đơn phương đã thiêu đốt tôi suốt mười năm qua. Nó không phải là ánh sáng. Nó là một loại độc dược, từ từ giết chết tôi.

"Anh hai," tôi gọi, giọng nói bình thản đến lạ. "Chúc mừng sinh nhật."

Đọc tiếp

Mục lục của Cái giá của tình yêu không được đáp lại

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Ly hôn rồi, ông trùm truy thê lại quỳ xuống
8.5
Vừa mang thai năm thứ hai sau cưới, Minh Khê chưa kịp vui mừng đã phải đối mặt với tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Bi kịch ập đến khi một tai nạn khiến cô ngã gục trong vũng máu, nhưng thay vì cứu lấy giọt máu của mình, Phó thiếu lại nhẫn tâm ôm lấy người tình cũ rời đi. Sự tuyệt vọng khiến cô buông xuôi tất cả. Nhiều năm sau, cái tên ấy trở thành nỗi đau cấm kỵ của vị tổng tài Bắc Thành. Ngay trong hôn lễ, anh ta bỗng hóa điên dại, quỳ rạp dưới chân người phụ nữ ấy mà cầu xin trong nước mắt: Em định mang theo con của anh gả cho ai?
Bìa tiểu thuyết Alpha đã ký nhầm thư từ chối của tôi
9.1
Suốt ba năm hôn nhân, tôi chỉ là cái bóng mờ nhạt thay thế cho mối tình đầu của Lạc Minh Đăng. Mọi hy vọng tan biến khi tôi nhận ra sự sủng ái bấy lâu thực chất là cách anh tìm kiếm hình bóng cũ. Đỉnh điểm của bi kịch là cái chết oan uổng của mẹ tôi, người đã không được cứu chữa kịp thời chỉ vì anh mải mê chạy theo người tình. Đau đớn hơn, Minh Đăng vẫn mù quáng bao che cho kẻ thủ ác. Không còn gì để luyến tiếc, tôi lén kẹp tờ đơn ly hôn vào tập hồ sơ công việc để anh ký tên trong lúc sơ suất. Ngày tự do đến cũng là lúc tôi bắt đầu kế hoạch phục thù. Bằng việc bán tháo toàn bộ cổ phần Lạc Thị, tôi sẽ khiến người chồng bội bạc phải trả giá đắt và lâm vào cảnh thân bại danh liệt.
Bìa tiểu thuyết Hôn sâu say đắm, anh mềm lòng dỗ dành đừng ly hôn
8.9
Chỉ sau một năm chung sống, thái độ của Tạ Cẩn Hoài đột ngột xoay chuyển khiến Nam Vãn Tinh ngỡ ngàng. Mọi nỗ lực hàn gắn của cô đều vô vọng khi phát hiện bí mật về người thanh mai trúc mã được gia đình chồng che giấu. Nhận ra bản thân chỉ là công cụ thương mại trong mắt chồng, lại chịu cảnh mẹ chồng ghẻ lạnh và cuộc sống cô độc, Vãn Tinh quyết định ly hôn để tìm lại chính mình. Rời khỏi vai trò nội trợ, cô tỏa sáng rực rỡ và thu hút nhiều người theo đuổi. Lúc này, Tạ Cẩn Hoài mới hối hận, tìm mọi cách dỗ dành mong cô quay về. Thế nhưng, sự phản bội trong quá khứ đã khiến trái tim cô trở nên lạnh giá.
Bìa tiểu thuyết Cấm chọc lửa, anh đừng làm loạn
8.0
Bề ngoài là cô con gái nuôi yếu thế thường xuyên bị bắt nạt, nhưng thực chất cô lại là Bông hồng đêm lừng lẫy giới đua xe ngầm thành phố H. Ban ngày cô sống khép mình để tồn tại, đêm về lại bùng nổ đam mê tốc độ. Cuộc sống hai mặt ấy dần xáo trộn khi người thừa kế tập đoàn chính thức về nước. Một sự cố ngoài ý muốn đã phá hỏng kế hoạch chạy trốn của cô, đồng thời khiến người đàn ông quyền lực vốn sắc sảo, quyết đoán phải lún sâu vào lưới tình. Đối mặt với cô em gái nuôi mang nhiều thân phận bí ẩn từ tay đua đến đối tác kinh doanh, anh từng bước bị cuốn vào vòng xoáy mê hoặc không thể dứt ra.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn với bụng bầu, tổng giám đốc điên cuồng tìm kiếm cô trên toàn thế giới
9.7
Sau tám năm theo đuổi, cô mang thai và được kết hôn cùng anh. Tưởng rằng hạnh phúc đã đến, nhưng bi kịch ập xuống khi mẹ cô bị cháu gái anh hại chết. Để bảo vệ người yêu thực sự là cô cháu gái đó, anh tàn nhẫn dùng tính mạng cha cô để ép cô rút đơn kiện và quỳ xin lỗi kẻ thủ ác. Tin rằng cô không dám rời bỏ mình khi đang có thai, anh liên tục dày vò bằng việc ly hôn. Tuy nhiên, cô đã dứt khoát ra đi, mang theo con gái tái hôn với kẻ thù của anh. Lúc này, người đàn ông kiêu ngạo mới hối hận quỳ xuống cầu xin sự tha thứ, nhưng đổi lại chỉ là sự tuyệt tình cùng lời chúc anh hãy đi chết đi.
Bìa tiểu thuyết Chồng tái sinh chê tôi? Tôi cưới lính cứu hỏa, sướng quá
8.4
Kiếp trước, Lâm Kiến Sơ dành bảy năm yêu Lục Chiêu Dã nhưng bị anh tước đoạt quyền làm mẹ một cách tàn nhẫn. Trùng sinh về thời điểm vụ cháy định mệnh, cô bàng hoàng nhận ra chồng mình cũng tái sinh và anh đã chọn cứu lấy người tình trong mộng, bỏ mặc cô trong biển lửa. Không còn lụy tình, cô quyết định hủy hôn rồi kết hôn chớp nhoáng với Kê Hàn Gián, người lính cứu hỏa đã cứu mạng mình. Trong khi Chiêu Dã đắc ý cho rằng cô chỉ đang trả đũa, Kiến Sơ lại tỏa sáng rực rỡ tại Hội nghị AI quốc tế và có cuộc sống viên mãn bên người chồng mới đầy bản lĩnh. Không chỉ hưởng thụ hạnh phúc, cô còn liên tiếp đón nhận tin vui về con cái, điều mà kiếp trước cô hằng ao ước. Cuối cùng, Lục Chiêu Dã chỉ biết quỳ gối hối hận trong muộn màng khi nhìn thấy cô hạnh phúc bên người khác.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ