Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Cái giá của tình yêu không được đáp lại

Cái giá của tình yêu không được đáp lại

Suốt mười năm, Lý Trinh Nữ lặng lẽ yêu thầm Hứa Minh Trọng - người anh trai trên danh nghĩa. Thế nhưng, tình cảm sâu nặng ấy chỉ nhận lại sự khinh miệt khi anh dùng từ loạn luân để chế giễu và quyết định đính hôn với người khác. Sau một đêm say rượu ôm cô gọi tên vị hôn thê, anh lại lạnh lùng sỉ nhục cô không biết xấu hổ. Ngay cả mẹ ruột cũng ruồng bỏ, ép cô phải rời đi. Đau đớn vì bị phản bội, cô cắt tóc, cắt đứt liên lạc và sang Mỹ làm lại từ đầu. Khi anh hối hận đuổi theo, cô đã không còn cần anh nữa.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Góc nhìn của Lý Trinh Nữ:

Đêm đó, tôi mất ngủ.

Tiếng cười nói của Hứa Minh Trọng và Vương Mi từ phòng bên cạnh vọng sang, từng chút một gặm nhấm sự bình yên cuối cùng của tôi. Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh họ thân mật, cảnh anh dịu dàng với cô ấy như cách anh đã từng dịu dàng với tôi.

Tôi kéo chăn trùm kín đầu, nhưng âm thanh đó vẫn lọt vào, xoáy sâu vào tâm trí. Trái tim tôi quặn thắt trong một nỗi đau âm ỉ, cay đắng.

Sáng hôm sau, tôi cố tình dậy muộn để tránh mặt họ. Nhưng khi tôi xuống nhà, Vương Mi đã ngồi ở bàn ăn, trông cô ta thật rạng rỡ trong chiếc váy lụa màu hồng nhạt.

"Trinh Nữ, lại đây ăn sáng đi em." Cô ta mỉm cười, một nụ cười hoàn hảo của một nữ chủ nhân tương lai. "Sắp tới sinh nhật anh Trọng rồi, em có ý tưởng gì không? Chị muốn tổ chức cho anh ấy một bữa tiệc thật bất ngờ."

Tay tôi cầm ly nước khựng lại. Bữa tiệc sinh nhật.

Tôi nhớ lại năm ngoái, và nhiều năm trước nữa, tôi luôn là người tự tay chuẩn bị tất cả. Từ việc lên danh sách khách mời, chọn địa điểm, cho đến việc tự tay làm một chiếc bánh kem dâu tây mà anh thích nhất. Anh đã từng hứa, sinh nhật mỗi năm đều sẽ cùng tôi thổi nến.

Lời hứa đó, giờ đây đã trở thành một trò cười.

"Em không biết," tôi trả lời nhạt nhẽo. "Chị dâu cứ tự quyết định đi. Dù sao thì khẩu vị của anh ấy, có lẽ chị hiểu rõ hơn em."

Tôi không còn hiểu anh nữa. Người đàn ông dịu dàng trong ký ức của tôi đã biến mất, chỉ còn lại một Hứa Minh Trọng lạnh lùng và xa lạ.

"Em nói gì vậy?" Hứa Minh Trọng từ trên lầu đi xuống, giọng anh có chút không vui. Anh đã nghe thấy cuộc đối thoại của chúng tôi. "Sinh nhật của anh, không cần em phải bận tâm."

Câu nói đó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt tôi. Anh đang gạt tôi ra khỏi thế giới của anh, một cách công khai và tàn nhẫn.

Anh liếc nhìn bộ đồ thể thao trên người tôi, chau mày. "Em lại định ra ngoài à? Dạo này em lạ lắm, suốt ngày chạy ra ngoài. Đừng có mà học đòi mấy thói hư tật xấu."

Lời buộc tội vô căn cứ của anh khiến tôi cảm thấy nực cười. Tôi đã làm gì sai? Chỉ vì tôi không còn ru rú trong nhà, ngóng chờ anh nữa sao?

Tôi không muốn giải thích. Mọi lời giải thích lúc này đều trở nên vô nghĩa. Tôi chỉ im lặng, chấp nhận sự phán xét của anh.

"Anh Trọng, đừng khắt khe với em ấy quá." Vương Mi lên tiếng, giọng điệu như đang hòa giải. "Con gái lớn rồi, cũng cần có không gian riêng. Biết đâu Trinh Nữ đang hẹn hò với ai đó thì sao? Em ấy xinh đẹp như vậy, có nhiều người theo đuổi cũng là chuyện bình thường."

Lời nói của cô ta nghe như đang giúp tôi, nhưng thực chất lại là một sự châm chọc đầy ẩn ý.

Hứa Minh Trọng không nói gì thêm, nhưng sắc mặt anh càng thêm khó coi. Anh kéo ghế cho Vương Mi, rồi nắm tay cô ấy, sự thân mật của họ như một bức tường vô hình, đẩy tôi ra xa.

"Chúng ta đi thôi," anh nói với Vương Mi, giọng dịu dàng trở lại.

Họ tay trong tay rời đi, bỏ lại tôi một mình trong phòng ăn rộng lớn.

Tôi nhìn theo bóng lưng họ, một cảm giác cô độc và quyết tâm mới lại trào dâng. Tôi phải đi. Phải thoát khỏi cái lồng son này, thoát khỏi sự kiểm soát và tình yêu méo mó của anh.

Tôi phải tự tìm lại bầu trời của riêng mình.

Chiều hôm đó, trời đổ mưa. Cơn mưa rào mùa hạ xối xả như trút nước. Tôi đang trên đường từ thư viện về nhà thì xe buýt bị hỏng giữa đường.

Tôi đứng dưới mái hiên của một cửa hàng ven đường, nhìn màn mưa trắng xóa. Lạnh. Chiếc áo mỏng manh không đủ để giữ ấm.

Tôi bất giác nhớ lại những ngày mưa của nhiều năm về trước. Lần nào cũng vậy, chỉ cần một cuộc điện thoại, dù bận đến mấy, Hứa Minh Trọng cũng sẽ lái xe đến đón tôi. Anh sẽ cầm một chiếc ô lớn, che cho tôi, còn bản thân thì ướt nửa người. Anh sẽ cằn nhằn, "Sao lại không mang ô? Ngốc quá." Nhưng trong giọng nói đó luôn chứa đầy sự cưng chiều.

Nhưng bây giờ...

Tôi biết mình không thể gọi cho anh nữa. Tôi phải tự mình đối mặt với tất cả. Phải học cách tự che ô cho chính mình.

Tôi đang loay hoay định gọi taxi thì điện thoại rung lên. Một thông báo từ mạng xã hội.

Là Vương Mi. Cô ta đã đăng một bức ảnh mới.

Trong ảnh, cô ta và Hứa Minh Trọng đang ngồi trong một nhà hàng sang trọng. Trên ngón tay cô ta là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh. Dòng trạng thái: "Anh ấy đã đồng ý! #ĐínhHôn"

Tim tôi hẫng một nhịp. Đính hôn. Họ đã đính hôn.

Cảm giác không phải là đau đớn tột cùng như tôi đã tưởng. Mà là một sự trống rỗng, một sự bình thản đến đáng sợ. Giống như một bệnh nhân đã trải qua cơn đau dữ dội nhất, giờ đây chỉ còn lại sự tê liệt.

Tôi hít một hơi thật sâu, mở phần bình luận.

Tôi gõ một dòng chữ, không một chút do dự.

"Chúc mừng anh hai, chị dâu."

Sau đó, tôi nhấn nút gửi. Một hành động đơn giản, nhưng nó giống như một nhát dao cuối cùng, cắt đứt sợi dây liên kết mong manh còn sót lại giữa chúng tôi.

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Kết hôn vội vàng với tỷ phú, đêm nào cũng bị hôn đến run rẩy
8.6
Vốn là nhà thiết kế tài năng, cô chấp nhận lui về phía sau để hỗ trợ hôn phu, nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội cay đắng. Trong cơn say sau tổn thương, cô tình cờ vướng vào quan hệ với Mạnh Thiếu - người đàn ông quyền lực khiến cả thành phố phải nể sợ. Một bản hợp đồng hôn nhân nhanh chóng được thiết lập. Anh yêu chiều cô hết mực, khiến cô ngỡ mình đã tìm thấy bến đỗ đích thực, cho đến khi sự thật về một kế hoạch dàn dựng bị phơi bày. Giữa lúc mang thai, cô quyết định ký đơn ly hôn để giải thoát. Lúc này, người đàn ông cao ngạo ấy lại khẩn thiết cầu xin sự tha thứ trong nước mắt.
Bìa tiểu thuyết Sau khi cưới chớp nhoáng, phát hiện chồng là tỷ phú giấu mặt
7.9
Ngày trọng đại nhất đời, Kiều Tinh Thần bị chính chú rể phản bội để chạy theo nhân tình. Trong cơn phẫn nộ, cô quyết định kết hôn chớp nhoáng với một người lạ mặt. Không ngờ, chồng mới của cô lại là Lục Đình Kiêu – vị đại thiếu gia vốn bị người đời coi khinh là kẻ phế vật vô dụng. Bất chấp những lời mỉa mai từ dư luận và sự giả tạo của người yêu cũ, Tinh Thần vẫn quyết liệt bảo vệ cuộc hôn nhân này. Cô không thể lường trước rằng, người đàn ông bên cạnh mình thực chất là một tỷ phú ẩn danh nắm giữ khối tài sản khổng lồ. Sự thật chấn động chỉ được phơi bày khi Lục Đình Kiêu công khai quỳ gối cầu hôn cô trước sự chứng kiến của toàn thế giới, khẳng định vị thế phu nhân tỷ phú độc tôn của cô.
Bìa tiểu thuyết Ngày cưới của anh, sự trả thù hoàn hảo của cô
9.0
Tám năm thanh xuân, tôi dốc lòng nhào nặn một kẻ vô danh thành vị CEO quyền lực. Nhưng đổi lại, anh ta phản bội tôi để đi theo cô thực tập sinh trẻ tuổi, buông lời nhục mạ tôi là người đàn bà già nua đáng ghê tởm. Độc ác hơn, anh ta nhẫn tâm phá hủy quỹ từ thiện dành cho người em trai đã khuất, chà đạp lên nỗi đau của tôi. Khi sự thật vỡ lở, tôi bàng hoàng nhận ra cái chết của em trai và đứa con chưa kịp chào đời đều do một tay anh ta sắp đặt. Ngay trong hôn lễ xa hoa của gã bội bạc, tôi xuất hiện với nụ cười lạnh lùng. Tôi sẽ biến ngày vui nhất đời anh ta thành một tang lễ đẫm máu để đòi lại tất cả.
Bìa tiểu thuyết Đứa con ngàn tỷ, mẹ tôi cực tốt
9.2
Trong đêm tối tăm nhất cuộc đời, cô bị kẻ lạ cưỡng đoạt, đau đớn hơn khi bạn trai phản bội để đến với em gái mình. Bị khinh miệt là kẻ xấu xí, cô chọn cách rời đi trong lặng lẽ. Sáu năm sau, cô tái xuất đầy rạng rỡ cùng một cậu con trai thiên tài. Dù mới sáu tuổi, cậu nhóc đã là một hacker lừng danh, nắm giữ danh sách dài những quý ông ưu tú để tìm chồng cho mẹ. Khi cậu hào hứng hỏi về tiêu chuẩn người cha tương lai, một bóng hình quyền lực xuất hiện, cắt ngang lời đề nghị mai mối đó bằng sự chiếm hữu tuyệt đối.
Bìa tiểu thuyết Sự trả thù của Phượng hoàng
9.8
Suốt ba năm, tôi chìm đắm trong tình yêu mù quáng với Phan Vĩnh Ân, kẻ thù của anh trai mình, mà không hề hay biết đó là một cái bẫy. Cho đến khi vô tình đọc được nhóm chat 'Săn Mồi', tôi mới bàng hoàng nhận ra mình chỉ là quân cờ trong kế hoạch trả thù tàn độc. Hắn coi tôi như món đồ chơi để tiêu khiển và âm mưu tung những video nhạy cảm vào ngày sinh nhật tôi nhằm hủy hoại gia tộc. Sự dịu dàng giả tạo ấy sụp đổ, tôi quyết định không còn là con búp bê ngoan ngoãn. Trước khi biến mất không dấu vết, tôi đã bí mật xóa sạch mọi bằng chứng nguy hại, khiến vở kịch của hắn hoàn toàn phá sản. Kẻ đi săn giờ đây phải đối mặt với sự trống rỗng khi con mồi đã cao chạy xa bay.
Bìa tiểu thuyết Sau khi bị vạch trần, ba thiếu gia nhà họ Thẩm đã đến cướp cô dâu
9.3
Linh Tịch Dao đến thành phố A để thực hiện hôn ước nhưng bị ba thiếu gia nhà họ Thẩm coi thường vì vẻ ngoài quê mùa. Tuy nhiên, họ không thể ngờ cô chính là thiên tài đứng sau hàng loạt danh phận lừng lẫy: từ họa sĩ Sơn Ngọ, hacker Alice đến nhà thiết kế Vân Mộng và ông trùm thương hiệu xa xỉ. Khi sự thật dần hé lộ, cả ba anh em lập tức thay đổi thái độ, điên cuồng theo đuổi cô để chuộc lỗi. Trong khi thiếu gia cả và em út ra sức lấy lòng, Tịch Dao lại quyết định rời đi sau những tổn thương. Đúng lúc này, vị thiếu gia thứ hai vốn trầm lặng bỗng lộ diện thân phận đại nhân vật quyền lực, quyết tâm giữ chặt lấy cô. Anh không cho phép người con gái đã khiến mình rung động được phép trốn thoát khỏi vòng tay anh thêm lần nào nữa.