
Cái giá của tình yêu không được đáp lại
Chương 3
Góc nhìn của Lý Trinh Nữ:
Đêm đó, tôi mất ngủ.
Tiếng cười nói của Hứa Minh Trọng và Vương Mi từ phòng bên cạnh vọng sang, từng chút một gặm nhấm sự bình yên cuối cùng của tôi. Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh họ thân mật, cảnh anh dịu dàng với cô ấy như cách anh đã từng dịu dàng với tôi.
Tôi kéo chăn trùm kín đầu, nhưng âm thanh đó vẫn lọt vào, xoáy sâu vào tâm trí. Trái tim tôi quặn thắt trong một nỗi đau âm ỉ, cay đắng.
Sáng hôm sau, tôi cố tình dậy muộn để tránh mặt họ. Nhưng khi tôi xuống nhà, Vương Mi đã ngồi ở bàn ăn, trông cô ta thật rạng rỡ trong chiếc váy lụa màu hồng nhạt.
"Trinh Nữ, lại đây ăn sáng đi em." Cô ta mỉm cười, một nụ cười hoàn hảo của một nữ chủ nhân tương lai. "Sắp tới sinh nhật anh Trọng rồi, em có ý tưởng gì không? Chị muốn tổ chức cho anh ấy một bữa tiệc thật bất ngờ."
Tay tôi cầm ly nước khựng lại. Bữa tiệc sinh nhật.
Tôi nhớ lại năm ngoái, và nhiều năm trước nữa, tôi luôn là người tự tay chuẩn bị tất cả. Từ việc lên danh sách khách mời, chọn địa điểm, cho đến việc tự tay làm một chiếc bánh kem dâu tây mà anh thích nhất. Anh đã từng hứa, sinh nhật mỗi năm đều sẽ cùng tôi thổi nến.
Lời hứa đó, giờ đây đã trở thành một trò cười.
"Em không biết," tôi trả lời nhạt nhẽo. "Chị dâu cứ tự quyết định đi. Dù sao thì khẩu vị của anh ấy, có lẽ chị hiểu rõ hơn em."
Tôi không còn hiểu anh nữa. Người đàn ông dịu dàng trong ký ức của tôi đã biến mất, chỉ còn lại một Hứa Minh Trọng lạnh lùng và xa lạ.
"Em nói gì vậy?" Hứa Minh Trọng từ trên lầu đi xuống, giọng anh có chút không vui. Anh đã nghe thấy cuộc đối thoại của chúng tôi. "Sinh nhật của anh, không cần em phải bận tâm."
Câu nói đó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt tôi. Anh đang gạt tôi ra khỏi thế giới của anh, một cách công khai và tàn nhẫn.
Anh liếc nhìn bộ đồ thể thao trên người tôi, chau mày. "Em lại định ra ngoài à? Dạo này em lạ lắm, suốt ngày chạy ra ngoài. Đừng có mà học đòi mấy thói hư tật xấu."
Lời buộc tội vô căn cứ của anh khiến tôi cảm thấy nực cười. Tôi đã làm gì sai? Chỉ vì tôi không còn ru rú trong nhà, ngóng chờ anh nữa sao?
Tôi không muốn giải thích. Mọi lời giải thích lúc này đều trở nên vô nghĩa. Tôi chỉ im lặng, chấp nhận sự phán xét của anh.
"Anh Trọng, đừng khắt khe với em ấy quá." Vương Mi lên tiếng, giọng điệu như đang hòa giải. "Con gái lớn rồi, cũng cần có không gian riêng. Biết đâu Trinh Nữ đang hẹn hò với ai đó thì sao? Em ấy xinh đẹp như vậy, có nhiều người theo đuổi cũng là chuyện bình thường."
Lời nói của cô ta nghe như đang giúp tôi, nhưng thực chất lại là một sự châm chọc đầy ẩn ý.
Hứa Minh Trọng không nói gì thêm, nhưng sắc mặt anh càng thêm khó coi. Anh kéo ghế cho Vương Mi, rồi nắm tay cô ấy, sự thân mật của họ như một bức tường vô hình, đẩy tôi ra xa.
"Chúng ta đi thôi," anh nói với Vương Mi, giọng dịu dàng trở lại.
Họ tay trong tay rời đi, bỏ lại tôi một mình trong phòng ăn rộng lớn.
Tôi nhìn theo bóng lưng họ, một cảm giác cô độc và quyết tâm mới lại trào dâng. Tôi phải đi. Phải thoát khỏi cái lồng son này, thoát khỏi sự kiểm soát và tình yêu méo mó của anh.
Tôi phải tự tìm lại bầu trời của riêng mình.
Chiều hôm đó, trời đổ mưa. Cơn mưa rào mùa hạ xối xả như trút nước. Tôi đang trên đường từ thư viện về nhà thì xe buýt bị hỏng giữa đường.
Tôi đứng dưới mái hiên của một cửa hàng ven đường, nhìn màn mưa trắng xóa. Lạnh. Chiếc áo mỏng manh không đủ để giữ ấm.
Tôi bất giác nhớ lại những ngày mưa của nhiều năm về trước. Lần nào cũng vậy, chỉ cần một cuộc điện thoại, dù bận đến mấy, Hứa Minh Trọng cũng sẽ lái xe đến đón tôi. Anh sẽ cầm một chiếc ô lớn, che cho tôi, còn bản thân thì ướt nửa người. Anh sẽ cằn nhằn, "Sao lại không mang ô? Ngốc quá." Nhưng trong giọng nói đó luôn chứa đầy sự cưng chiều.
Nhưng bây giờ...
Tôi biết mình không thể gọi cho anh nữa. Tôi phải tự mình đối mặt với tất cả. Phải học cách tự che ô cho chính mình.
Tôi đang loay hoay định gọi taxi thì điện thoại rung lên. Một thông báo từ mạng xã hội.
Là Vương Mi. Cô ta đã đăng một bức ảnh mới.
Trong ảnh, cô ta và Hứa Minh Trọng đang ngồi trong một nhà hàng sang trọng. Trên ngón tay cô ta là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh. Dòng trạng thái: "Anh ấy đã đồng ý! #ĐínhHôn"
Tim tôi hẫng một nhịp. Đính hôn. Họ đã đính hôn.
Cảm giác không phải là đau đớn tột cùng như tôi đã tưởng. Mà là một sự trống rỗng, một sự bình thản đến đáng sợ. Giống như một bệnh nhân đã trải qua cơn đau dữ dội nhất, giờ đây chỉ còn lại sự tê liệt.
Tôi hít một hơi thật sâu, mở phần bình luận.
Tôi gõ một dòng chữ, không một chút do dự.
"Chúc mừng anh hai, chị dâu."
Sau đó, tôi nhấn nút gửi. Một hành động đơn giản, nhưng nó giống như một nhát dao cuối cùng, cắt đứt sợi dây liên kết mong manh còn sót lại giữa chúng tôi.
Có thể bạn cũng thích





