Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Cái giá của tình yêu không được đáp lại

Cái giá của tình yêu không được đáp lại

Suốt mười năm, Lý Trinh Nữ lặng lẽ yêu thầm Hứa Minh Trọng - người anh trai trên danh nghĩa. Thế nhưng, tình cảm sâu nặng ấy chỉ nhận lại sự khinh miệt khi anh dùng từ loạn luân để chế giễu và quyết định đính hôn với người khác. Sau một đêm say rượu ôm cô gọi tên vị hôn thê, anh lại lạnh lùng sỉ nhục cô không biết xấu hổ. Ngay cả mẹ ruột cũng ruồng bỏ, ép cô phải rời đi. Đau đớn vì bị phản bội, cô cắt tóc, cắt đứt liên lạc và sang Mỹ làm lại từ đầu. Khi anh hối hận đuổi theo, cô đã không còn cần anh nữa.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Mười năm yêu thầm người anh trai trên danh nghĩa Hứa Minh Trọng, tôi chấp nhận làm một cái bóng mờ nhạt sau lưng anh.

Nhưng anh lại dùng hai chữ "loạn luân" để chế giễu tình cảm của tôi, rồi quay lưng đính hôn với một người phụ nữ khác.

Đêm đó, anh say rượu, ôm chặt tôi và gọi tên vị hôn thê của mình.

Nhưng sáng hôm sau, anh lại lạnh lùng chất vấn: "Lý Trinh Nữ, cô không biết xấu hổ à?"

Ngay cả mẹ ruột cũng gọi điện chửi mắng, bắt tôi cút đi cho khuất mắt bà.

Mười năm si tình, đổi lại chỉ là sự sỉ nhục và phản bội từ những người thân yêu nhất.

Tôi cắt phăng mái tóc dài, xóa sạch mọi liên lạc và bay đến Mỹ, bắt đầu một cuộc đời mới.

Khi Hứa Minh Trọng hối hận đuổi theo, tôi chỉ bình thản nói: "Tình yêu của anh, em không cần nữa."

Chương 1

Góc nhìn của Lý Trinh Nữ:

Mười tám ngày sau khi quyết định từ bỏ Hứa Minh Trọng, người anh trai trên danh nghĩa mà tôi đã yêu thầm suốt mười năm, tôi đã cắt phăng mái tóc dài mà anh từng nói là đẹp nhất.

Tiếng kéo vang lên khô khốc trong tiệm làm tóc vắng người.

Từng lọn tóc đen nhánh, mềm mượt rơi lả tả xuống sàn nhà trắng toát, giống như những mảnh vụn của một quá khứ đã chết. Tôi nhìn mình trong gương, một Lý Trinh Nữ với mái tóc tém ngắn cũn cỡn, lạ lẫm và xa cách.

Mười năm.

Một phần ba cuộc đời tôi đã chìm trong cái bóng của anh.

Năm bảy tuổi, mẹ tái hôn, dắt tôi vào ngôi nhà xa lạ của nhà họ Hứa. Chính anh, cậu bé mười hai tuổi Hứa Minh Trọng, đã chìa tay ra với tôi, kéo tôi ra khỏi góc tối của sự sợ hãi. Anh là ánh sáng, là người bảo vệ, là tất cả thế giới của tôi.

Nhưng thế giới đó đã sụp đổ tan tành.

Tôi cầm điện thoại lên, ngón tay run rẩy bấm một dãy số đã thuộc lòng nhưng hiếm khi dám gọi. Đầu dây bên kia vang lên một giọng nam trầm ấm, có chút ngạc nhiên.

"Trinh Nữ? Sao con lại gọi cho ba vào giờ này?"

Là ba tôi, Lý Văn Khải. Ông đang sống ở Mỹ, một người cha xa cách về địa lý nhưng luôn hiện hữu trong tâm trí tôi.

"Ba ơi," giọng tôi khàn đi, "Con muốn đến Mỹ. Con muốn học đại học ở đó."

Sự im lặng bao trùm đầu dây. Tôi biết ông đang sốc. Trong suốt mười năm qua, tôi chưa bao giờ bày tỏ ý định rời xa nơi này, rời xa Hứa Minh Trọng. Tôi đã từng nghĩ rằng mình sẽ ở lại đây mãi mãi, làm cái đuôi nhỏ của anh, dù cho anh không bao giờ ngoảnh lại.

"Có chuyện gì sao con?" Ba tôi lo lắng hỏi. "Có phải... Hứa Minh Trọng lại bắt nạt con không?"

Tôi bật cười, một tiếng cười chua chát. Bắt nạt? Không, còn tệ hơn thế. Anh đã tàn nhẫn bóp nát trái tim tôi.

"Không ạ," tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói bình tĩnh. "Chỉ là... anh ấy sắp kết hôn rồi."

"Kết hôn?" Ba tôi lặp lại, giọng đầy vẻ khó tin.

"Vâng. Với một người phụ nữ tên là Vương Mi. Rất xinh đẹp, rất tài giỏi, rất xứng đôi với anh ấy." Tôi nói, từng chữ như những mảnh thủy tinh cứa vào cổ họng. "Con nghĩ... đã đến lúc con phải đi rồi."

Đến lúc tôi phải ngừng ảo tưởng. Đến lúc tôi phải tự cứu lấy mình.

"Được," ba tôi đáp ngay lập tức, không một chút do dự. "Ba sẽ lo mọi thủ tục. Con muốn học ngành gì? Kinh tế nhé? Sau này còn về phụ giúp ba quản lý công ty."

Sự ủng hộ vô điều kiện của ông khiến hốc mắt tôi nóng lên. Đây là sự ấm áp mà tôi chưa bao giờ có được từ mẹ, người luôn lo sợ tôi sẽ làm phật lòng gia đình họ Hứa.

"Vâng ạ. Con cảm ơn ba."

Cúp máy, tôi nhìn lại mình trong gương. Cô gái với đôi mắt sưng húp và mái tóc nham nhở. Trông thật thảm hại. Nhưng trong đáy mắt cô ấy, có một thứ gì đó đang dần nhen nhóm.

Sự quyết tâm.

Tôi trở về nhà họ Hứa. Căn biệt thự rộng lớn và lạnh lẽo. Tôi ôm trong tay hộp quà sinh nhật đã chuẩn bị sẵn cho anh, một thói quen suốt mười năm qua.

Hôm nay là sinh nhật anh. Cũng là ngày tôi quyết định chấm dứt tất cả.

Tôi bước vào phòng khách và nhìn thấy anh. Hứa Minh Trọng đang ngồi trên sofa, dáng người cao lớn, vững chãi như một ngọn núi. Ánh đèn chùm pha lê chiếu xuống mái tóc đen dày, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng bạc tình của anh. Anh vẫn đẹp như một bức tượng tạc, vẫn là người khiến trái tim tôi loạn nhịp mỗi khi nhìn thấy.

Nhưng ánh mắt anh không còn dịu dàng như xưa. Nó lạnh lùng và xa cách.

Và bên cạnh anh, một người phụ nữ khác đang ngồi, tựa đầu vào vai anh một cách thân mật. Vương Mi. "Chị dâu tương lai" của tôi.

Cô ấy ngẩng đầu lên, đôi môi đỏ mọng cong lên thành một nụ cười khiêu khích khi nhìn thấy tôi. "A, Trinh Nữ về rồi à? Em xem này, anh Trọng vừa tặng chị một chiếc vòng tay kim cương. Đẹp không?"

Hứa Minh Trọng không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn tôi. Ánh mắt anh như một mũi khoan, xoáy sâu vào tâm can tôi, khiến tôi cảm thấy mình như một kẻ thừa thãi, một con hề lố bịch.

Trái tim tôi co thắt lại. Một cơn đau buốt giá lan tỏa khắp cơ thể.

Cảnh tượng này, nụ cười này, ánh mắt này, đã kích hoạt một ký ức đau đớn mà tôi đã cố gắng chôn vùi.

Năm tôi mười bảy tuổi, vào đêm sinh nhật của chính mình, tôi đã lấy hết can đảm để tỏ tình với anh. Dưới ánh trăng mờ ảo ngoài ban công, tôi đã nói ra ba chữ "Em yêu anh" mà tôi đã giấu kín suốt bảy năm trời.

Anh đã nhìn tôi, ánh mắt không một chút gợn sóng. Rồi anh bật cười, một nụ cười tàn nhẫn.

"Lý Trinh Nữ," anh nói, giọng lạnh như băng. "Em đang nói cái gì vậy? Chúng ta là anh em. Em có biết hai chữ 'loạn luân' viết như thế nào không?"

Từng chữ anh nói ra như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Loạn luân. Anh đã dùng từ đó để định nghĩa tình yêu của tôi.

Tôi đã đứng chết trân ở đó, cảm thấy cả thế giới sụp đổ dưới chân mình. Xấu hổ, tủi nhục, đau đớn.

Nhưng tình yêu của tôi quá cố chấp. Tôi đã tự lừa dối mình rằng anh chỉ nói vậy để tôi tập trung vào việc học. Tôi đã thi vào cùng trường đại học với anh, chỉ để được ở gần anh hơn một chút.

Và rồi, Hứa Minh Trọng giới thiệu Vương Mi. "Đây là Vương Mi, bạn gái của anh."

Lúc đó, tôi mới thực sự hiểu. Mọi nỗ lực của tôi đều là vô ích. Anh không yêu tôi. Anh sẽ không bao giờ yêu tôi.

Tôi nhìn họ, một cặp đôi hoàn hảo. Nụ cười của Vương Mi như đang chế nhạo sự ngu ngốc của tôi. Ánh mắt lạnh lùng của Hứa Minh Trọng như đang nói rằng, tôi không là gì cả.

Tôi hít một hơi thật sâu. Đã đến lúc rồi.

Đã đến lúc phải dập tắt ngọn lửa này. Ngọn lửa tình yêu đơn phương đã thiêu đốt tôi suốt mười năm qua. Nó không phải là ánh sáng. Nó là một loại độc dược, từ từ giết chết tôi.

"Anh hai," tôi gọi, giọng nói bình thản đến lạ. "Chúc mừng sinh nhật."

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Kết hôn vội vàng với tỷ phú, đêm nào cũng bị hôn đến run rẩy
8.6
Vốn là nhà thiết kế tài năng, cô chấp nhận lui về phía sau để hỗ trợ hôn phu, nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội cay đắng. Trong cơn say sau tổn thương, cô tình cờ vướng vào quan hệ với Mạnh Thiếu - người đàn ông quyền lực khiến cả thành phố phải nể sợ. Một bản hợp đồng hôn nhân nhanh chóng được thiết lập. Anh yêu chiều cô hết mực, khiến cô ngỡ mình đã tìm thấy bến đỗ đích thực, cho đến khi sự thật về một kế hoạch dàn dựng bị phơi bày. Giữa lúc mang thai, cô quyết định ký đơn ly hôn để giải thoát. Lúc này, người đàn ông cao ngạo ấy lại khẩn thiết cầu xin sự tha thứ trong nước mắt.
Bìa tiểu thuyết Sau khi cưới chớp nhoáng, phát hiện chồng là tỷ phú giấu mặt
7.9
Ngày trọng đại nhất đời, Kiều Tinh Thần bị chính chú rể phản bội để chạy theo nhân tình. Trong cơn phẫn nộ, cô quyết định kết hôn chớp nhoáng với một người lạ mặt. Không ngờ, chồng mới của cô lại là Lục Đình Kiêu – vị đại thiếu gia vốn bị người đời coi khinh là kẻ phế vật vô dụng. Bất chấp những lời mỉa mai từ dư luận và sự giả tạo của người yêu cũ, Tinh Thần vẫn quyết liệt bảo vệ cuộc hôn nhân này. Cô không thể lường trước rằng, người đàn ông bên cạnh mình thực chất là một tỷ phú ẩn danh nắm giữ khối tài sản khổng lồ. Sự thật chấn động chỉ được phơi bày khi Lục Đình Kiêu công khai quỳ gối cầu hôn cô trước sự chứng kiến của toàn thế giới, khẳng định vị thế phu nhân tỷ phú độc tôn của cô.
Bìa tiểu thuyết Ngày cưới của anh, sự trả thù hoàn hảo của cô
9.0
Tám năm thanh xuân, tôi dốc lòng nhào nặn một kẻ vô danh thành vị CEO quyền lực. Nhưng đổi lại, anh ta phản bội tôi để đi theo cô thực tập sinh trẻ tuổi, buông lời nhục mạ tôi là người đàn bà già nua đáng ghê tởm. Độc ác hơn, anh ta nhẫn tâm phá hủy quỹ từ thiện dành cho người em trai đã khuất, chà đạp lên nỗi đau của tôi. Khi sự thật vỡ lở, tôi bàng hoàng nhận ra cái chết của em trai và đứa con chưa kịp chào đời đều do một tay anh ta sắp đặt. Ngay trong hôn lễ xa hoa của gã bội bạc, tôi xuất hiện với nụ cười lạnh lùng. Tôi sẽ biến ngày vui nhất đời anh ta thành một tang lễ đẫm máu để đòi lại tất cả.
Bìa tiểu thuyết Đứa con ngàn tỷ, mẹ tôi cực tốt
9.2
Trong đêm tối tăm nhất cuộc đời, cô bị kẻ lạ cưỡng đoạt, đau đớn hơn khi bạn trai phản bội để đến với em gái mình. Bị khinh miệt là kẻ xấu xí, cô chọn cách rời đi trong lặng lẽ. Sáu năm sau, cô tái xuất đầy rạng rỡ cùng một cậu con trai thiên tài. Dù mới sáu tuổi, cậu nhóc đã là một hacker lừng danh, nắm giữ danh sách dài những quý ông ưu tú để tìm chồng cho mẹ. Khi cậu hào hứng hỏi về tiêu chuẩn người cha tương lai, một bóng hình quyền lực xuất hiện, cắt ngang lời đề nghị mai mối đó bằng sự chiếm hữu tuyệt đối.
Bìa tiểu thuyết Sự trả thù của Phượng hoàng
9.8
Suốt ba năm, tôi chìm đắm trong tình yêu mù quáng với Phan Vĩnh Ân, kẻ thù của anh trai mình, mà không hề hay biết đó là một cái bẫy. Cho đến khi vô tình đọc được nhóm chat 'Săn Mồi', tôi mới bàng hoàng nhận ra mình chỉ là quân cờ trong kế hoạch trả thù tàn độc. Hắn coi tôi như món đồ chơi để tiêu khiển và âm mưu tung những video nhạy cảm vào ngày sinh nhật tôi nhằm hủy hoại gia tộc. Sự dịu dàng giả tạo ấy sụp đổ, tôi quyết định không còn là con búp bê ngoan ngoãn. Trước khi biến mất không dấu vết, tôi đã bí mật xóa sạch mọi bằng chứng nguy hại, khiến vở kịch của hắn hoàn toàn phá sản. Kẻ đi săn giờ đây phải đối mặt với sự trống rỗng khi con mồi đã cao chạy xa bay.
Bìa tiểu thuyết Sau khi bị vạch trần, ba thiếu gia nhà họ Thẩm đã đến cướp cô dâu
9.3
Linh Tịch Dao đến thành phố A để thực hiện hôn ước nhưng bị ba thiếu gia nhà họ Thẩm coi thường vì vẻ ngoài quê mùa. Tuy nhiên, họ không thể ngờ cô chính là thiên tài đứng sau hàng loạt danh phận lừng lẫy: từ họa sĩ Sơn Ngọ, hacker Alice đến nhà thiết kế Vân Mộng và ông trùm thương hiệu xa xỉ. Khi sự thật dần hé lộ, cả ba anh em lập tức thay đổi thái độ, điên cuồng theo đuổi cô để chuộc lỗi. Trong khi thiếu gia cả và em út ra sức lấy lòng, Tịch Dao lại quyết định rời đi sau những tổn thương. Đúng lúc này, vị thiếu gia thứ hai vốn trầm lặng bỗng lộ diện thân phận đại nhân vật quyền lực, quyết tâm giữ chặt lấy cô. Anh không cho phép người con gái đã khiến mình rung động được phép trốn thoát khỏi vòng tay anh thêm lần nào nữa.