
Cái giá của cô tình nhân mười chín tuổi của anh ta
Chương 2
Góc nhìn của An Nhiên:
Một giấc mơ. Chắc chắn phải là một giấc mơ.
Tôi đang trôi dạt trong một ký ức mờ ảo, trở lại ngày mọi chuyện bắt đầu.
Đó là năm năm trước.
Ký ức sắc nét, sống động, một đoạn phim Technicolor tàn nhẫn về một cuộc đời không còn là của tôi nữa.
Tôi mười chín tuổi. Chi tiết đó luôn nổi bật, một biển hiệu neon nhấp nháy trong khung cảnh quá khứ của tôi. Mười chín. Độ tuổi chính xác mà Hoàng Bách luôn ưa thích.
Anh là vua của Sài Gòn, hoàng tử của Đại lộ Nguyễn Huệ, còn tôi chỉ là một cô phục vụ tại một sự kiện tiệc tùng cao cấp mà anh tham dự, đang điên cuồng cố gắng giữ thăng bằng một khay ly sâm panh trị giá còn hơn cả tiền thuê nhà hàng tháng của tôi.
Ánh mắt chúng tôi giao nhau giữa phòng khiêu vũ đông đúc. Thật sáo rỗng, giống như trong một cuốn tiểu thuyết lãng mạn tồi tệ, nhưng nó đã xảy ra. Ánh nhìn của anh, một màu xanh lam mãnh liệt đến đáng kinh ngạc, xuyên qua tiếng ồn và sự lấp lánh, và trong một giây choáng váng, tôi cảm thấy như mình là người duy nhất trong phòng.
Anh là Hoàng Bách. Tôi biết anh là ai. Mọi người đều biết. Tay chơi khét tiếng, kẻ làm tan nát trái tim với sở thích dành cho những cô gái bằng tuổi tôi. Một cú sốc hoảng loạn thuần túy chạy dọc sống lưng tôi.
Anh tách khỏi nhóm những người thuộc giới thượng lưu và tiến về phía tôi với dáng vẻ của một kẻ săn mồi. Anh dừng lại ngay trước mặt tôi, chiều cao của anh đổ bóng lên tôi.
"Em đủ tuổi để phục vụ những thứ này chưa vậy?" anh hỏi, giọng trầm và có chút thích thú khi anh nhón một ly từ khay đang run rẩy của tôi.
Phần còn lại, như người ta vẫn nói, đã là lịch sử. Một lịch sử giống như một cơn lốc, một ảo mộng được dệt nên từ vàng và ánh sao.
Anh theo đuổi tôi với một sự tập trung không ngừng nghỉ, duy nhất, vừa đáng sợ lại vừa quyến rũ một cách tuyệt đối.
Anh gửi một chiếc Rolls-Royce cổ điển đến đón tôi từ các lớp học cao đẳng, trước sự ngỡ ngàng của các bạn cùng lớp. Anh lấp đầy căn hộ nhỏ bé của tôi với nhiều hoa đến nỗi nó trông như một khu rừng. Anh đưa tôi đến Paris trong buổi hẹn hò thứ ba, chỉ vì tôi từng đề cập rằng tôi thích vẻ đẹp của thành phố trong phim ảnh.
Anh chiều theo mọi ý thích của tôi, nhớ mọi lời nhận xét bâng quơ. Anh biết tôi ghét ngò, rằng tôi yêu những bộ phim đen trắng cũ, rằng tôi thầm ước mình đã học chơi piano. Ngày hôm sau, một cây đại dương cầm Steinway được giao đến căn hộ của tôi, cùng với người hướng dẫn được săn đón nhất thành phố.
Thế giới nhìn thấy một tay chơi cuối cùng cũng ổn định. Tôi nhìn thấy một người đàn ông dường như đã tìm thấy mảnh ghép còn thiếu của mình.
Mẹ anh, bà Kim Anh, người phụ nữ quyền lực, lạnh lùng và thực dụng của gia đình Hoàng, đã không chấp thuận. Bà coi tôi là một kẻ tầm thường, một kẻ đào mỏ, một sự xao lãng tạm thời. Nhưng Hoàng Bách đã kiên quyết. Anh dọa sẽ từ bỏ quyền thừa kế, từ bỏ đế chế, nếu bà không chúc phúc cho cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Tại đám cưới của chúng tôi, dưới một vòm hoa hồng trắng ngàn bông, anh nhìn vào mắt tôi và thề một lời thề vang vọng trong nhà thờ lớn.
"Tất cả họ đều nói anh không có khả năng yêu, An Nhiên," anh thì thầm, ngón tay cái lướt trên má tôi. "Họ đã đúng. Cho đến khi anh gặp em. Em không phải là một cô gái bình thường. Em là duy nhất. Là người cuối cùng. Kể từ ngày hôm nay, thế giới của anh bắt đầu và kết thúc với em."
Tôi đã tin anh. Lạy Chúa, tôi đã tin anh biết bao.
Năm năm hôn nhân của chúng tôi là một minh chứng cho lời hứa đó. Anh là một người chồng hoàn hảo. Anh chưa bao giờ bỏ lỡ một ngày kỷ niệm hay sinh nhật nào. Anh sẽ bay nửa vòng trái đất chỉ để ăn tối với tôi nếu tôi cảm thấy cô đơn. Anh đã đặt làm riêng một chiếc nhẫn, với tọa độ GPS của nơi anh cầu hôn ở Phố đi bộ Nguyễn Huệ được khắc bên trong. "Để em không bao giờ quên đường về nhà," anh đã nói vậy.
Cuộc sống của tôi là một câu chuyện cổ tích.
Và rồi ba tôi đổ bệnh.
Hoàng Bách đã là chỗ dựa của tôi. Anh là người đã tìm thấy Trà My, người hiến tặng hoàn hảo. Anh tài trợ cho cô ta, trả tiền học phí, nhà ở, mọi nhu cầu có thể tưởng tượng được của cô ta.
"Chúng ta phải giữ cho người hiến tặng vui vẻ và khỏe mạnh, Nhiên à," anh giải thích, vòng tay ôm lấy tôi. "Cô ấy là thiên thần của chúng ta. Chúng ta nợ cô ấy mọi thứ."
Tôi đã không nghi ngờ. Tôi quá bận tâm lo lắng cho ba đến nỗi không nhận ra những thay đổi tinh vi.
Như việc các cuộc gọi của Hoàng Bách để hỏi thăm Trà My trở nên thường xuyên hơn các cuộc gọi hỏi thăm tôi.
Như việc anh bắt đầu mua quà cho cô ta - một chiếc laptop mới "để học," một tủ quần áo hàng hiệu vì "cô ấy không nên cảm thấy lạc lõng ở trường," một chiếc xe mới để "cô ấy có thể đến các cuộc hẹn một cách an toàn."
Anh bắt đầu dành nhiều thời gian hơn cho cô ta, đưa cô ta đi ăn tối, đến bảo tàng, đến nhà hát opera. "Anh phải giữ tinh thần cho cô ấy," anh nói. "Một người hiến tặng vui vẻ là một người hiến tặng khỏe mạnh."
Chồng tôi, người từng bỏ một hợp đồng hàng triệu đô la để bay về nhà vì tôi bị cảm lạnh, giờ đây lại hủy các buổi hẹn hò ăn tối của chúng tôi vì Trà My bị đau đầu. Những bông hoa từng lấp đầy căn penthouse của chúng tôi giờ được giao đến phòng ký túc xá của cô ta. Những buổi tối yên tĩnh chúng tôi xem phim cũ được thay thế bằng việc anh vội vã rời đi vì Trà My "cảm thấy lo lắng" về việc hiến tủy.
Sự thay đổi diễn ra từ từ, được ngụy trang khéo léo dưới vỏ bọc quan tâm đến ba tôi, đến nỗi tôi gần như không nhận ra. Gần như.
Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bắt đầu cuộn lên trong dạ dày tôi. Câu chuyện cổ tích bắt đầu có cảm giác như một cái lồng.
Một đêm, tôi cuối cùng cũng đối mặt với anh. "Hoàng Bách, anh không nghĩ chuyện này... hơi quá sao? Anh đang dành toàn bộ thời gian cho cô ta."
Anh nhìn tôi, vẻ mặt khiển trách nhẹ nhàng. "An Nhiên, đừng vô ơn như vậy. Cô ấy đang cứu mạng ba em đó. Hạnh phúc của cô ấy không phải là điều quan trọng nhất lúc này sao?"
Anh nói đúng, phải không? Sao tôi có thể ích kỷ như vậy? Tôi xấu hổ. Tôi xin lỗi và chôn vùi những nghi ngờ của mình. Tôi chọn tin tưởng anh.
Sự tin tưởng đó đã hủy hoại tôi.
Ký ức về đêm đó, về giọng nói của anh trên điện thoại với cô ta, là một lời nói dối. Anh không chỉ đang an ủi cô ta. Tôi đã hỏi anh lúc đó, giọng run rẩy, "Còn tất cả những lời hứa của anh thì sao? Anh nói em khác biệt."
Anh đã thở dài, một âm thanh của sự bực bội tột độ. "Em đã từng khác biệt, An Nhiên. Em đã từng mười chín tuổi. Trong sáng, chưa bị vấy bẩn. Nhưng bây giờ em không còn mười chín nữa. Trà My thì có. Em thấy sự khác biệt chưa?"
"Vậy ra chưa bao giờ là vì em?" tôi thì thầm, những từ ngữ như mảnh thủy tinh trong cổ họng. "Chỉ là vì tuổi tác của em thôi sao?"
"Đừng làm quá lên," anh gắt. "Anh phải chăm sóc Trà My. Anh nợ cô ấy. Cả hai chúng ta đều nợ."
Lời nói dối quá hoàn hảo, quá trọn vẹn. Anh đã dùng mạng sống của ba tôi làm lá chắn cho sự phản bội của mình.
Tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa giật tôi ra khỏi giấc mơ, khỏi quá khứ. Tôi mở mắt nhìn lên trần nhà trắng toát của bệnh viện. Nhà tang lễ đã gọi một giờ trước. Việc hậu sự của ba tôi đã được sắp xếp. Ông đã ra đi. Cái lỗ hổng trong lồng ngực tôi là một cơn đau thể xác, một khoảng trống nơi trái tim tôi từng ở.
Hoàng Bách đã không ở đây. Không một lần nào kể từ khi tôi ngã quỵ. Anh đã ở cùng Trà My.
Tôi biết điều này vì tôi đã lướt qua Instagram của cô ta một cách vô hồn. Một bài đăng mới, chỉ ba mươi phút trước. Một bức ảnh bàn tay cô ta, đặt trên vô lăng chiếc Bentley của Hoàng Bách. Trên cổ tay cô ta là một chiếc vòng tay kim cương mới. Và ở hậu cảnh, mờ ảo, là góc nghiêng của Hoàng Bách khi anh lái xe, một nụ cười dịu dàng trên môi.
Dòng chú thích viết: "Có người đang đưa mình đi một chuyến đi bất ngờ để khuây khỏa. Cảm thấy thật may mắn. #biếtơn #ngàyđẹptuyệtvời"
Tôi đã thích bài đăng đó. Ngón tay tôi tự di chuyển, một bóng ma trong cỗ máy.
Điện thoại tôi rung lên với một tin nhắn. Là của Hoàng Bách.
"Trà My vẫn còn hơi hoảng loạn sau vụ ở bệnh viện. Anh đưa cô ấy đến Hồ Tràm vài ngày để thư giãn trước ca phẫu thuật được dời lại. Đừng lo, anh sẽ lo liệu mọi thứ."
Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn, một tiếng cười cay đắng, cuồng loạn bật ra trong cổ họng. Anh không biết. Anh đã quá bận rộn an ủi món đồ chơi mới của mình đến nỗi không thèm kiểm tra. Anh không biết rằng sẽ không có ca phẫu thuật nào được dời lại. Anh không biết ba tôi đã chết.
Anh không biết rằng sự thờ ơ, sự phản bội hoàn toàn ích kỷ, tự cho mình là trung tâm của anh đã giết chết người đàn ông tử tế nhất mà tôi từng biết.
Anh nghĩ đây chỉ là một trở ngại nhỏ. Một vấn đề khác mà tiền của anh có thể giải quyết.
Anh đã sai.
Đây là dấu chấm hết.
Với một sự bình tĩnh khiến tôi khiếp sợ, tôi vuốt mở điện thoại và quay một số mà tôi đã không gọi trong năm năm.
"Văn phòng bà Kim Anh."
"Là An Nhiên đây," tôi nói, giọng phẳng lặng, vô hồn. "Nói với bà ấy tôi muốn ly hôn. Tôi sẽ ký bất cứ thứ gì. Tôi không muốn một xu nào. Tôi chỉ muốn thoát ra."
"Bà Hoàng," cô trợ lý có vẻ sốc. "Bà có chắc không ạ?"
"Tôi chưa bao giờ chắc chắn hơn thế trong đời," tôi nói. "Nói với bà ấy anh ta có thể có những cô gái mười chín tuổi của mình. Anh ta có thể có tất cả."
Tôi cúp máy và nhìn vào những tờ giấy ly hôn mà luật sư của bà Kim Anh đã gửi email cho tôi trong vòng một giờ. Sự hiệu quả thật lạnh lùng, nhưng tôi biết ơn vì điều đó.
Máy in kêu rè rè trong góc phòng làm việc trống rỗng của bệnh viện, nhả ra tài liệu sẽ cắt đứt cuộc đời tôi khỏi anh. Mỗi trang giấy giống như một tấm bia mộ.
Tôi nhặt một cây bút. Tay tôi vững vàng.
Đây không chỉ là một sự kết thúc.
Đây là sự khởi đầu cho cuộc chiến của tôi.
Có thể bạn cũng thích





