
Cái giá của cô tình nhân mười chín tuổi của anh ta
Chương 3
Góc nhìn của An Nhiên:
Sáng hôm sau, tôi bước vào phòng tranh mà tôi quản lý, nơi đã là thánh địa của tôi trong bốn năm qua. Sếp của tôi, chị Clara, nhìn tôi với vẻ thông cảm.
"An Nhiên, ba em sao rồi?" chị hỏi nhỏ.
"Tình hình... khá phức tạp ạ," tôi đáp, cẩn thận lựa chọn từ ngữ. Sự thật là một con dao quá sắc bén để chia sẻ. "Chị Clara, em cần nhờ chị một việc. Em sẽ cần nghỉ vài ngày, có thể là đột xuất và không báo trước."
Chị ấy gật đầu thấu hiểu. "Dĩ nhiên rồi em yêu. Bất cứ khi nào em cần."
Tôi không từ chức. Từ chức là chạy trốn, và tôi không còn chạy trốn nữa. Phòng tranh là căn cứ, là nguồn thu nhập độc lập, là mối liên kết duy nhất của tôi với một thế giới không phải của Hoàng Bách. Từ bỏ nó sẽ là bước đầu tiên để thua cuộc chiến này trước cả khi nó bắt đầu.
Khi tôi đang sắp xếp lại vài cuốn catalogue, một sự xôn xao gần cửa sổ phía trước đã thu hút sự chú ý của tôi.
"Chà, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến," Sarah, một thực tập sinh trẻ, thì thầm, chỉ ra ngoài. "Anh ấy ở đây."
Cơ thể tôi cứng đờ, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một sự quyết tâm lạnh lẽo. Ở đó, đậu bên lề đường, là ánh sáng không thể nhầm lẫn của chiếc Bentley màu đen của Hoàng Bách.
Tôi hít một hơi thật sâu. Màn kịch đã được kéo lên. Đã đến lúc diễn.
Tôi bước ra khỏi phòng tranh, không phải như một kẻ bỏ trốn với một chiếc hộp đồ đạc, mà như bà Hoàng, đang diễn tròn vai của mình.
Tôi đi đến chiếc xe và mở cửa ghế phụ.
Cảnh tượng chào đón tôi đúng như những gì tôi đã lường trước. Thân mật đến ghê tởm. Trà My đang cuộn tròn trên ghế trước, đầu nép vào vai Hoàng Bách, giả vờ ngủ. Đó là một màn kịch chiếm hữu thảm hại.
Thay vì leo lên ghế sau như một người xa lạ, tôi đứng yên, giữ cửa mở, ánh mắt khóa chặt vào Hoàng Bách. Tôi không nói gì. Sự im lặng kéo dài, nặng trĩu một câu hỏi không lời.
Hoàng Bách hắng giọng, rõ ràng là không thoải mái. "Trà My cảm thấy không khỏe," anh nói, như thể điều đó giải thích tất cả.
"Em hiểu rồi," tôi đáp, giọng lạnh như băng. Tôi di chuyển và mở cửa sau. Sau đó, tôi nhìn Trà My, người giờ đã mở mắt và giả vờ bối rối. "Trà My, em yêu, em có phiền chuyển xuống ghế sau không? Chị biết em là khách, nhưng vợ của chủ xe thường ngồi ở ghế trước. Đó là quy tắc, em biết đấy."
Đó là một đòn tấn công trực diện, được bọc trong lớp vỏ lịch sự giả tạo. Mặt Trà My đỏ bừng vì bị làm nhục. Cô ta lẩm bẩm một lời xin lỗi và lúng túng chui vào ghế sau. Tôi trượt vào ghế phụ, lớp da ghế giờ đây có cảm giác như một ngai vàng mà tôi vừa giành lại. Nước đi đầu tiên trên bàn cờ này là của tôi.
"Thái độ gì vậy?" Hoàng Bách hỏi nhỏ khi anh khởi động xe.
"Em chỉ mệt thôi, Hoàng Bách," tôi nói, nhìn ra ngoài cửa sổ. "Lo lắng cho ba. Em nghĩ anh sẽ hiểu." Tôi đã dùng ba tôi, chính lá chắn mà anh ta dùng để chống lại tôi, để biện minh cho sự lạnh lùng của mình. Đây là một trò chơi mà cả hai đều có thể chơi.
Tại nhà hàng, trong một căn phòng riêng tư, sang trọng, tôi quan sát màn kịch ghê tởm của anh ta. Anh chăm sóc Trà My, đặt khăn ăn lên đùi cô ta, gọi món cho cô ta, đối xử với cô ta không phải như một người hiến tủy mà như người hẹn hò của mình.
Tôi kín đáo lấy điện thoại ra, và giả vờ kiểm tra email, tôi đã bật chế độ quay video, đặt nó dựa vào lọ muối, ống kính chỉ lộ ra một chút nhưng hướng hoàn hảo về phía họ. Mỗi cái vuốt ve, mỗi cái nhìn đồng lõa, mỗi lời nói dịu dàng anh thì thầm với cô ta, tất cả đều đang được ghi lại. Đây không phải là nỗi đau, đây là bằng chứng.
[...]
Giữa bữa ăn, điện thoại của Hoàng Bách reo. Đó là một cuộc gọi công việc anh phải nghe.
"Hai người ra xe trước đi," anh nói, đã bị phân tâm. "Anh xuống ngay."
Tôi đứng dậy, trái tim đập với một mục đích lạnh như băng. Trà My theo tôi ra khỏi phòng. Chúng tôi đi trong im lặng đến thang máy.
Khoảnh khắc những cánh cửa đồng bóng loáng trượt đóng lại, thái độ của Trà My thay đổi.
"Anh ấy nghĩ chị nhạt nhẽo lắm, chị biết không," cô ta nói, giọng điệu đầy ác ý. [...] "Anh ấy nói chị đang già đi. Như một đóa hoa sắp tàn."
Tôi giữ vẻ mặt trung lập, để cô ta nói. Điện thoại của tôi, vẫn còn trong tay, giờ đang ghi âm. Mỗi lời nói độc địa của cô ta là một viên ngọc quý trong bộ sưu tập của tôi.
Đột nhiên, thang máy giật mạnh một cái. Đèn nhấp nháy, rồi tắt ngấm. Trà My hét lên.
[...]
Thang máy lại giật mạnh, lần này với một tiếng rên rỉ ghê rợn của kim loại bị căng. Nó rơi xuống vài mét. Trà My bắt đầu la hét. [...] "Hoàng Bách! Hoàng Bách, cứu em!" cô ta gào khóc.
Rồi, chúng tôi nghe thấy giọng Hoàng Bách. "Trà My! An Nhiên! Hai người có ở trong đó không?"
Giọng một nhân viên bảo trì, căng thẳng và khẩn cấp, vang qua cánh cửa bị hỏng. "Thưa anh, cáp chính bị sờn rồi! Nó có thể đứt bất cứ lúc nào! Chúng tôi chỉ có thể cạy cửa đủ rộng để kéo từng người ra một. Anh phải chọn!"
Không khí trong thang máy trở nên đặc quánh, nặng nề, không thể thở được.
Im lặng.
Trong bóng tối ngột ngạt, tôi giơ điện thoại lên, đảm bảo micro hướng về phía cửa. Tôi không chờ đợi bản án của mình. Tôi đang chờ đợi bằng chứng cuối cùng, không thể chối cãi.
Và rồi nó đến. Giọng anh, không còn chút cảm xúc nào, lạnh lùng, rõ ràng, và hoàn toàn dứt khoát.
"Cứu Trà My."
Một nụ cười cay đắng, đắc thắng nở trên môi tôi trong bóng tối. Tôi đã có được nó. Âm thanh của sự phản bội của anh ta, được ghi lại cho muôn đời sau.
Cánh cửa bị cạy mở. Tôi thấy tay Hoàng Bách đưa vào, hoàn toàn bỏ qua tôi, và kéo Trà My ra khỏi bóng tối.
Anh quay sang đội bảo trì. "Bây giờ cứu vợ tôi."
Nhưng khi họ di chuyển để giúp tôi, một tiếng rít chói tai của kim loại bị xé toạc vang lên.
Thang máy lao xuống.
Thế giới trở thành một mớ hỗn độn chuyển động đến buồn nôn. Điều cuối cùng tôi nhìn thấy trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối là khuôn mặt của Hoàng Bách, đôi mắt anh mở to. Điều cuối cùng tôi nghe thấy là tên của chính mình, được hét lên bằng một giọng nói mà tôi không còn nhận ra. Và suy nghĩ có ý thức cuối cùng của tôi là: Hy vọng đoạn ghi âm đã được lưu vào đám mây.
Có thể bạn cũng thích





