
Cái giá của một tình yêu tỷ đô
Chương 2
LÝ LINH SAN POV:
Sau khi trở về từ chuyến bay kinh hoàng đó, tôi ngã bệnh, một trận ốm nặng kéo dài.
Tôi nằm trên chiếc giường lớn trong biệt thự, cơ thể nóng ran, đầu óc mê man. Trong cơn mơ, tôi lại thấy mẹ nằm trong vũng máu, ánh mắt bà nhìn tôi đầy lưu luyến và đau đớn.
"Mẹ!" Tôi hét lên và bật dậy, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo.
Căn phòng trống rỗng, chỉ có ánh trăng lạnh lẽo chiếu vào qua khung cửa sổ. Cổ Nam Kha đã không về nhà mấy ngày nay. Tôi biết anh ta đang ở bên cạnh Tào Đông Nghi, chăm sóc cho người phụ nữ đã "sợ hãi" và "bị dày vò" đó.
Tôi cười một cách tự giễu.
Người nên sợ hãi, người nên bị dày vò, phải là tôi mới đúng.
Quản gia mang thuốc và cháo lên cho tôi, ánh mắt bà nhìn tôi đầy thương cảm. "Phu nhân, cô cố gắng ăn một chút đi. Cậu chủ…"
"Đừng nhắc đến anh ta nữa." Tôi ngắt lời bà, giọng nói yếu ớt nhưng kiên quyết. "Tôi không muốn nghe."
Quản gia thở dài, không nói gì thêm.
Vài ngày sau, khi tôi vừa mới hạ sốt, Cổ Nam Kha cuối cùng cũng trở về. Nhưng anh ta không về một mình. Anh ta dắt theo Tào Đông Nghi.
"Từ hôm nay, Đông Nghi sẽ sống ở đây." Anh ta tuyên bố một cách lạnh lùng, không nhìn tôi lấy một cái, như thể tôi chỉ là không khí.
Tào Đông Nghi nép vào lòng anh ta, trông yếu đuối và đáng thương. Cô ta nhìn tôi, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng mà chỉ tôi mới thấy.
"Chị Linh San, sau này mong chị chiếu cố." Giọng cô ta ngọt ngào nhưng lại như một mũi kim châm vào tai tôi.
Trái tim tôi co rút lại. Anh ta đưa kẻ thù của tôi vào chính ngôi nhà của chúng tôi. Anh ta còn muốn tôi làm gì nữa?
"Kha, em hơi sợ…" Tào Đông Nghi đột nhiên nói, chỉ vào một góc phòng khách, nơi có một chú chó Samoyed trắng muốt đang nằm.
Đó là món quà sinh nhật Cổ Nam Kha tặng tôi năm ngoái. Tôi đặt tên nó là Bông Gòn.
"Anh quên mất em sợ chó." Cổ Nam Kha lập tức dịu dàng nói, rồi quay sang ra lệnh cho tôi, giọng điệu không cho phép từ chối. "Lý Linh San, mang nó đi."
Nhưng Tào Đông Nghi lại ngăn lại. "Đừng mà anh Kha. Em biết chị Linh San rất thích nó. Hay là… hay là để em thử làm quen với nó xem sao. Dù sao sau này cũng là người một nhà."
Cô ta nói xong, còn cố ý liếc nhìn tôi, ánh mắt đầy khiêu khích.
Ngày hôm sau, Cổ Nam Kha mang về một con chó khác, một con chó Alaska nhỏ, và ném nó vào lòng tôi.
"Đây là quà Đông Nghi tặng em." Anh ta nói. "Cô ấy hy vọng em có thể chăm sóc nó thật tốt."
Tôi nhìn con chó nhỏ trong lòng, nó run rẩy và kêu ư ử.
"Nó tên là gì?" Tôi hỏi một cách vô cảm.
Tào Đông Nghi mỉm cười, giọng điệu ngây thơ. "Em thấy biệt danh của chị Linh San rất dễ thương. Hay là gọi nó là San San nhé?"
San San.
Đó là biệt danh mà Cổ Nam Kha đã từng gọi tôi hàng ngàn lần, bằng giọng nói dịu dàng và yêu chiều nhất.
Bây giờ, nó lại trở thành tên của một con chó.
Sự sỉ nhục này, còn đau hơn cả một cái tát.
Tôi không nói gì, chỉ ôm lấy con chó nhỏ, quay người đi lên lầu. Phía sau lưng, tôi có thể nghe thấy tiếng cười khúc khích của Tào Đông Nghi và giọng nói cưng chiều của Cổ Nam Kha.
Tôi buộc phải chăm sóc con chó tên là San San. Mỗi lần gọi tên nó, tôi lại cảm thấy như đang tự sỉ nhục chính mình. Tào Đông Nghi thường xuyên đến "thăm" con chó, nhưng thực chất là để chế nhạo tôi. Cô ta sẽ ra lệnh cho tôi làm cái này cái kia, giống như tôi là người hầu của cô ta vậy.
Tôi nhẫn nhịn tất cả. Vì Linh Vân. Vì kế hoạch của tôi và An Huy Tuấn.
Nhưng rồi, một buổi sáng, tôi thức dậy và phát hiện con chó San San đã chết trong lồng của nó. Miệng nó sùi bọt mép, cơ thể co cứng lại.
Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Tào Đông Nghi đã xuất hiện với vẻ mặt hoảng hốt, theo sau là Cổ Nam Kha với khuôn mặt đằng đằng sát khí.
"Trời ơi! San San!" Tào Đông Nghi hét lên, ngã vào lòng Cổ Nam Kha, khóc nức nở. "Anh Kha, tại sao lại như vậy? Em chỉ muốn làm thân với chị Linh San, tại sao chị ấy lại… lại nhẫn tâm như vậy?"
Cổ Nam Kha nhìn tôi, ánh mắt anh ta lạnh lẽo như muốn đóng băng tôi lại.
"Là cô làm?" Anh ta hỏi, giọng nói như đến từ địa ngục.
"Không phải em!" Tôi vội vàng giải thích. "Em không biết tại sao nó lại chết!"
"Không phải cô thì là ai?" Tào Đông Nghi nức nở. "Tối qua tôi còn thấy cô cho nó ăn. Chắc chắn là cô đã bỏ độc vào thức ăn của nó! Cô hận tôi, nên cô trút giận lên một con chó vô tội!"
"Tôi không có!" Tôi gào lên.
Nhưng Cổ Nam Kha không tin tôi. Anh ta không cho tôi một cơ hội nào để giải thích.
"Lý Linh San, cô thật độc ác." Ánh mắt anh ta tràn ngập sự thất vọng và chán ghét. "Đến cả một con chó cô cũng không tha."
Anh ta ra lệnh cho hai vệ sĩ. "Lôi cô ta xuống hầm rượu. Không có lệnh của tôi, không được cho ra ngoài."
Tôi bị lôi đi một cách thô bạo. Tôi vùng vẫy, tôi gào thét, nhưng vô ích.
Hầm rượu tối tăm và lạnh lẽo. Cánh cửa sắt nặng nề đóng sầm lại, nhốt tôi trong bóng tối vô tận.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân của Cổ Nam Kha ngày càng gần. Anh ta mở cửa, trên tay cầm một chiếc roi da.
"Vì cô đã giết con chó mà Đông Nghi thích nhất," anh ta nói, giọng nói không một chút cảm xúc, "nên tôi sẽ cho cô nếm thử mùi vị của sự trừng phạt."
Chiếc roi da quất xuống người tôi, xé rách quần áo và da thịt.
Vút!
Cơn đau rát bỏng lan ra khắp cơ thể.
Vút! Vút!
Từng roi, từng roi một, tàn nhẫn và dứt khoát. Tôi cắn chặt môi, không kêu lên một tiếng. Máu tươi từ từ rỉ ra, nhuộm đỏ chiếc váy trắng của tôi.
Tôi không biết mình đã bị đánh bao nhiêu roi. Ý thức của tôi dần trở nên mơ hồ.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ngất đi, tôi dường như nghe thấy Cổ Nam Kha nói bên tai tôi, giọng điệu tàn nhẫn đến cực điểm.
"Đây là cái giá cô phải trả vì đã không biết điều."
Tôi ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo, chìm vào bóng tối.
Nhưng tôi biết, tôi sẽ không chết. Lý Linh San sẽ không dễ dàng chết như vậy.
Bóng tối này, sự đau đớn này, sẽ chỉ khiến ngọn lửa hận thù trong lòng tôi càng bùng cháy dữ dội hơn mà thôi.
---
Có thể bạn cũng thích





