Bìa tiểu thuyết Ba năm lầm lỡ, cô Ôn đã buông tay sẽ chẳng trở về

Ba năm lầm lỡ, cô Ôn đã buông tay sẽ chẳng trở về

9.4 / 10.0
Suốt ba năm yêu trong thầm lặng, Ôn Tịch ngỡ rằng mình sẽ có được trái tim Phó Cảnh Diễn. Thế nhưng, cô đã lầm khi đặt bản thân lên bàn cân với mối tình đầu của anh ta. Sau bao năm nhẫn nhịn, thứ cô nhận về chỉ là lời đề nghị cay đắng: kết hôn với người khác để chờ ngày anh công khai danh phận. Quá tuyệt vọng, Ôn Tịch quyết định dứt tình, bước vào một cuộc hôn nhân hợp đồng mới. Sự lạnh lùng của cô khiến Cảnh Diễn hối hận khôn nguôi, điên cuồng tìm cách níu kéo. Tuy nhiên, mọi thứ đã quá muộn màng khi chồng cô xuất hiện, khẳng định chủ quyền đầy ngạo nghễ trước mặt kẻ thua cuộc. Giờ đây, Ôn Tịch đã tìm thấy hạnh phúc thực sự bên người đàn ông trân trọng mình, cùng kết tinh tình yêu đang dần lớn lên, vĩnh viễn không quay đầu lại phía quá khứ sai lầm.

Ba năm lầm lỡ, cô Ôn đã buông tay sẽ chẳng trở về Chương 1

"Tịch Tịch, cô yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không để bố mẹ gả cô cho tên biến thái Lệ Hành Kiệm kia đâu!"

Trên con đường quốc lộ thẳng tắp, một chiếc xe hơi màu xanh đen xuyên qua màn đêm dày đặc, lao nhanh về phía cuối thành phố.

Người đàn ông ngồi ở ghế lái nắm chặt vô lăng, ánh mắt kiên định: "Bây giờ tôi sẽ đưa cô ra sân bay!"

Ở hàng ghế sau, cô gái có ngũ quan tinh tế như búp bê sứ được điêu khắc tỉ mỉ đang nằm trên ghế xe, cả hai tay hai chân đều bị dây ruy băng trói chặt.

Cô vừa giãy giụa tìm cách cởi bỏ dây ruy băng, vừa thấp giọng mở lời: "Trạch Khải, cậu đừng làm loạn nữa."

"Chúng ta quay về đi, tiệc đính hôn sắp bắt đầu rồi, chúng ta biến mất thì chú dì không biết ăn nói sao đâu..."

Hôm nay là ngày cô đính hôn với đại thiếu nhà họ Lệ, nhưng cô lại bị con trai thứ của gia đình mà mình đang ở nhờ bắt cóc để đào hôn!

Ôn Tịch không nhắc đến chuyện đính hôn thì thôi, vừa nhắc tới, đáy mắt Phó Trạch Khải lập tức đã nhuốm lên màu đỏ ngầu phẫn nộ: "Đính hôn cái gì chứ?"

"Sau khi mất bố mất mẹ thì cô chỉ là ở nhờ nhà tôi, vốn đâu phải người nhà tôi, sao bố mẹ tôi lại vì hợp tác thương mại mà ép cô gả cho cái tên biến thái tai tiếng khắp nơi nhất Dung Thành, Lệ Hành Kiệm đó?"

Cuối cùng Ôn Tịch cũng gỡ được một tay ra khỏi dây ruy băng.

Cô vừa tiếp tục cởi dây, vừa cố gắng trấn an Phó Trạch Khải: "Chú dì không có ép tôi, là tôi tự nguyện..."

"Nếu đã là tự nguyện, tại sao cô lại trốn trong hậu trường khóc?"

Phó Trạch Khải vô tình vạch trần sự ngụy trang của cô: "Buổi lễ đính hôn hôm nay, Lệ Hành Kiệm đã sớm nói anh ta sẽ không tham gia, một mình cô đi đính hôn thì sẽ trở thành trò cười trong mắt người khác đấy!"

"Tên Lệ Hành Kiệm đó còn chưa gặp mặt cô, vậy mà đã chà đạp tôn nghiêm của cô dưới đất, người đàn ông như vậy, tôi không cho cô lấy đâu!"

Anh ấy vừa nói, vừa nhìn người phụ nữ ở ghế sau qua gương chiếu hậu: "Không phải cô còn có một người bạn trai đã hẹn hò ba năm sao?"

"Đưa số điện thoại của anh ta cho tôi, tôi liên lạc với anh ta, bảo anh ta đưa cô đi bỏ trốn!"

Nghe Phó Trạch Khải nhắc đến bạn trai cô, trái tim Ôn Tịch khẽ chùng xuống.

Bên tai vang lên lời nói của người đàn ông kia...

"Tịch Tịch, nhà họ Phó gặp phải vấn đề rất lớn, bây giờ chỉ có thể cầu cứu nhà họ Lệ..."

"Nửa năm, em chỉ cần ở bên cạnh chịu đựng Lệ Hành Kiệm nửa năm thôi."

"Sau nửa năm, anh sẽ đường hoàng đón em về nhà họ Phó, giải thích quan hệ của chúng ta với bố mẹ và Trạch Khải, cưới em vào cửa."

Cô và con trưởng nhà họ Phó là Phó Cảnh Diễn giấu giếm mọi người ở bên nhau ba năm, anh ta luôn bảo cô đợi, đợi thời cơ thích hợp mới công khai quan hệ của bọn họ.

Nhưng cuối cùng cái cô đợi được lại là chính miệng anh ta khuyên cô, vì lợi ích của nhà họ Phó, gả cho một người đàn ông mà cô chưa từng gặp mặt.

"Két...!"

Tiếng phanh xe chói tai vang lên, kéo theo suy nghĩ của Ôn Tịch quay trở lại.

Một chiếc xe việt dã màu đen lập tức chắn ngay trước mặt bọn họ.

"Mẹ kiếp, muốn chết hả!"

Phó Trạch Khải mở cửa xuống xe, miệng chửi bới ầm ĩ: "Không có mắt sao, các người..."

Chưa nói hết câu, họng súng kim loại lạnh lẽo đã dí vào trán anh ấy.

Phó Trạch Khải lập tức im bặt, sắc mặt trắng bệch, thân mình cũng chẳng dám nhúc nhích.

Một giọng nói lười biếng trầm thấp vang lên: "A Giang, dịu dàng chút, đừng làm nhị thiếu nhà họ Phó sợ hãi."

Người đàn ông cao lớn đĩnh đạc, toàn thân toả ra khí chất lạnh lùng kiêu ngạo bước xuống từ chiếc xe việt dã kia.

Anh lướt qua vệ sĩ áo đen đang cầm súng, chậm rãi mở cửa xe, động tác tao nhã chống tay lên cửa xe, ánh mắt đánh giá Ôn Tịch từ trên xuống dưới một lượt, chất giọng trầm thấp mang theo trêu chọc: "Đang bỏ trốn sao?"

Ánh mắt sắc bén xen lẫn vẻ đùa cợt của anh, nhìn mà khiến toàn thân Ôn Tịch phát lạnh.

Cô cau mày nhìn thoáng qua Phó Trạch Khải đang tái nhợt: "Anh thả cậu ấy ra."

"Cô còn chưa trả lời câu hỏi của tôi."

Người đàn ông nhếch môi, xoay người đi đến bên cạnh A Giang.

Giây tiếp theo, động tác anh nhanh nhẹn đoạt lấy súng, "cạch" một tiếng, trực tiếp lên đạn.

Họng súng lạnh băng lần nữa dí chặt vào thái dương của Phó Trạch Khải.

Tuy rằng xưa nay nhị thiếu nhà họ Phó kiêu ngạo hống hách, nhưng suy cho cùng anh ấy mới hai mươi tuổi, đã bao giờ nhìn thấy súng thật đạn thật đâu?

Trong nháy mắt, sắc mặt anh ấy trở nên trắng bệch, cơ thể cũng không tự chủ được mà khẽ run rẩy: "Anh, anh đừng làm bậy!"

"Tôi là người nhà họ Phó đấy!"

Người đàn ông cầm súng vừa dùng họng súng dí chặt vào anh ấy, vừa cười như không cười nhìn về phía Ôn Tịch ở ghế sau: "Đang bỏ trốn sao?"

Nhìn khẩu súng trong tay người đàn ông, trái tim Ôn Tịch sắp nhảy ra ngoài rồi!

Mặt mày cô trắng bệch, chỉ có thể cắn răng mở miệng: "Cậu ấy là bạn tôi, đưa tôi ra ngoài hóng gió thôi."

Tay cầm súng của người đàn ông không hề di chuyển chút nào: "Lễ đính hôn sắp bắt đầu rồi, bạn cô đưa cô đi hóng gió?"

Ôn Tịch cẩn thận ngẩng đầu lên nhìn về phía người đàn ông vừa lên tiếng.

Trong màn đêm u tối, đường nét gương mặt người đàn ông sắc bén lại bá đạo.

Cô cắn môi, trong lòng như đánh trống.

Chỉ là nếu người đàn ông này đã biết hôm nay cô đính hôn, vậy chắc hẳn anh cũng biết thân phận đối tượng đính hôn của cô...

Nghĩ đến đây, người phụ nữ đánh bạo cau mày, bày ra dáng vẻ vô cùng ngông cuồng: "Tôi là vị hôn thê của Lệ Hành Kiệm, anh có gan dám chọc vào người của Lệ tam gia sao?"

"Tôi khuyên anh mau chóng bỏ súng xuống, thả chúng tôi đi đi!"

"Nếu không, chồng tương lai của tôi mà biết được thì các người cứ liệu hồn đấy!"

Cô đang đánh cược, cược người đàn ông này không chọc nổi Lệ Hành Kiệm.

Dứt lời, không khí xung quanh yên lặng vài giây.

Người đàn ông cầm súng bật cười: "Không phải cô không muốn gả cho Lệ Hành Kiệm, đang bỏ trốn đào hôn sao?"

"Ai nói tôi muốn đào hôn?"

Ôn Tịch nhướng mày: "Tam gia nhà chúng tôi hôm nay rất bận, không có thời gian tham gia tiệc đính hôn, tôi nhờ bạn tôi đưa tôi đi tìm anh ấy đấy."

Người phụ nữ vừa nói, vừa giơ lên đôi tay bị dây ruy băng trói chặt của mình: "Thấy chưa? Đây là thú vui tình thú tôi dành cho anh ấy, tôi muốn lấy mình làm quà tặng cho anh ấy."

"Anh biết điều một chút thì mau thả chúng tôi ra đi, làm lỡ dở tôi và Tam gia thân mật, anh không gánh nổi trách nhiệm đâu!"

Cảnh tượng chung quanh lại yên tĩnh trở lại.

Một lúc lâu sau, người đàn ông tao nhã xoay khẩu súng một vòng rồi cất đi, giọng nói trầm thấp cười như không cười: "Cho nên, đêm nay cô định hiến thân sao?"

Đọc tiếp

Mục lục của Ba năm lầm lỡ, cô Ôn đã buông tay sẽ chẳng trở về

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Chồng giàu có nhất thành phố cưới tôi trong chớp mắt và chiều chuộng tôi hết mực
8.7
Để thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt với một lão già, tôi liều lĩnh kết hôn chớp nhoáng cùng người đàn ông lạ mặt. Trái với lo ngại, chồng tôi không chỉ giỏi việc nhà, biết kiếm tiền mà còn vô cùng chiều chuộng, quấn quýt vợ không rời. Từ khi có anh, mọi khó khăn trong đời tôi đều được quý nhân giúp đỡ hóa giải một cách thần kỳ. Thế nhưng, ngày tôi phát hiện ra thân phận thật sự và mục đích của anh sau đám cưới này, tôi đã giận dữ đòi ly hôn rồi bỏ đi. Chẳng bao lâu sau, tôi bị anh bắt về. Giữa sự cưng chiều đến nghẹt thở và nụ cười đầy tà mị, anh hỏi liệu tôi còn dám rời xa anh lần nữa hay không.
Bìa tiểu thuyết Bị Tổng thống ly hôn, tôi về nhà kế vị ngai vàng
8.5
Sau ba năm hôn nhân lạnh nhạt, An Hòa quyết định ký đơn ly hôn khi bị Phó Cảnh Hành coi thường, mẹ chồng sỉ nhục và tiểu tam khiêu khích. Tuy nhiên, thân phận thực sự của cô lại là công chúa thất lạc. Vừa rời khỏi nhà chồng, cô được vương thất đón về kế vị ngai vàng, trở thành Thái tử phi quyền lực. Với sự bảo bọc từ bố mẹ và ba người anh trai tài giỏi, cô bắt đầu cuộc đời rực rỡ. Lúc này, vị Tổng thống cũ mới hối hận, quỳ gối cầu xin tái hợp. Nhưng An Hòa chỉ mỉm cười từ chối, bởi bên cạnh Nữ hoàng giờ đây đã có một vị Hoàng phu hoàn hảo, trung thành và yêu chiều cô hết mực.
Bìa tiểu thuyết Mỗi ngày, Tứ gia đều nghiện khoái lạc này
7.8
Nhận ra bản thân chỉ là quân cờ bị Chiến Vân Tiêu thao túng, Thẩm Thanh Lê quyết tâm chấm dứt mối quan hệ để tìm lại sự tự do. Tuy nhiên, việc cô rời đi cùng sự xuất hiện của những người đàn ông ưu tú vây quanh khiến Chiến Vân Tiêu phát điên vì đố kỵ. Anh tìm mọi cách kìm kẹp, muốn giam giữ cô mãi mãi bên mình. Để thoát khỏi sự kiểm soát nghẹt thở đó, Thanh Lê đã dùng hết tâm tư đối phó cho đến khi Vân Tiêu buộc phải buông tay. Nhưng chỉ năm phút sau khi từ bỏ, người đàn ông cao ngạo ấy lại quỳ gối trước giường cô, khẩn khoản cầu xin được đi cùng cô đến bất cứ đâu.
Bìa tiểu thuyết Những lần sảy thai của cô ấy, bí mật đen tối của họ
8.5
Sau mười năm ròng rã với bảy lần thụ tinh thất bại, tôi cuối cùng cũng mang thai ở lần thứ tám. Thế nhưng, hạnh phúc ấy tan vỡ khi tôi phát hiện chồng mình và cô em nuôi mất tích ba năm vốn đã có con riêng. Đau đớn hơn, cả gia đình chồng lẫn cha mẹ ruột tôi đều bao che cho họ, coi đứa trẻ kia là người kế thừa duy nhất của nhà họ Đoàn. Mọi sự quan tâm bấy lâu nay dành cho tôi thực chất chỉ là bức bình phong che đậy tội lỗi của em gái nuôi. Nhận ra đứa con trong bụng chỉ là vật hy sinh trong âm mưu tàn độc của người chồng đầu ấp tay gối, tôi nén đau thương, quyết định gọi y tá để làm phẫu thuật đình chỉ thai nghén ngay lập tức.
Bìa tiểu thuyết Yêu đến chết đi sống lại
8.0
Bảy năm sau ngày chia ly, cô quay trở lại với diện mạo hoàn toàn khác biệt cùng danh tính mới. Người chồng cũ không hề nhận ra cô, nhưng anh đang lâm trọng bệnh và cần máu của cô để giữ lấy mạng sống. Thay vì nhận tiền, cô yêu cầu anh đóng vai cha của con gái mình trong một tháng. Anh đồng ý, nhưng rồi liên tục thất hứa vì người cũ, khiến con trẻ bị tổn thương trước những lời chế giễu. Khi bị chất vấn, anh lạnh lùng ném ra tấm séc và sỉ nhục cô đang cố tình lôi kéo sự chú ý, mà không hề hay biết đứa bé chính là giọt máu của mình. Sau khi ca phẫu thuật hoàn tất, cô quyết định sẽ mang con đi thật xa, biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc đời anh.
Bìa tiểu thuyết Lời thề báo thù thầm lặng của Luna đầy sẹo
9.5
Vào ngày nhận chức trưởng khoa, tôi bàng hoàng phát hiện chồng mình, Tô Hữu Dũng, đã lén lút có con riêng bốn tuổi với hot girl La Quế Lâm. Tám năm hôn nhân mặn nồng hóa ra chỉ là một màn kịch dối trá. Đau đớn hơn, tại bữa tiệc công ty, anh ta nhẫn tâm đẩy ngã tôi để bảo vệ đứa trẻ kia, khiến tôi sảy thai. Chưa dừng lại, ả nhân tình còn lừa tôi ký đơn ly hôn rồi thuê người sát hại, đẩy tôi xuống vực sâu. May mắn thoát chết, tôi sang Singapore bắt đầu lại cuộc đời. Sáu tháng sau, khi tôi đã trở thành bác sĩ danh tiếng lẫy lừng, người chồng bội bạc ngày nào lại tìm đến, quỳ gối van xin sự tha thứ trong hối hận muộn màng.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ