
Cái giá của một tình yêu tỷ đô
Chương 3
LÝ LINH SAN POV:
Tôi tỉnh lại trên chiếc giường mềm mại quen thuộc. Ánh nắng ban mai chiếu vào phòng, ấm áp một cách trớ trêu.
Cơ thể tôi đau nhức như bị xe tải cán qua, mỗi cử động nhỏ đều khiến tôi đau đến toát mồ hôi lạnh. Những vết roi đã được xử lý và băng bó cẩn thận, nhưng cơn đau vẫn còn đó, nhắc nhở tôi về sự tàn nhẫn của người đàn ông mà tôi từng yêu.
Cổ Nam Kha ngồi trên chiếc ghế sofa bên cạnh giường, tay cầm một cuốn tạp chí tài chính, vẻ mặt thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
Thấy tôi tỉnh lại, anh ta đặt tạp chí xuống, bước đến bên giường.
"Tỉnh rồi à?" Giọng anh ta vẫn lạnh lùng, nhưng có một chút gì đó khác lạ. "Bác sĩ nói em chỉ bị thương ngoài da, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi."
Tôi nhìn anh ta, không nói một lời. Ánh mắt tôi trống rỗng, không còn chút tình yêu hay hy vọng nào.
Anh ta dường như không quen với sự im lặng của tôi. Anh ta cau mày. "Chuyện con chó, coi như bỏ qua. Sau này đừng làm những chuyện ngu ngốc như vậy nữa."
Bỏ qua?
Anh ta đánh tôi thừa sống thiếu chết, rồi nói một câu "bỏ qua" là xong?
Tôi cảm thấy nực cười. Nực cười đến mức muốn bật khóc.
"Hôm nay là sinh nhật em." Anh ta đột nhiên nói. "Tôi đã chuẩn bị một bữa tiệc. Dậy đi, thay đồ rồi xuống dưới."
Anh ta nói như thể đang ban ơn, như thể bữa tiệc này là một sự bù đắp to lớn cho những gì tôi đã phải chịu đựng.
Nhưng tôi không cần.
Tôi không nói gì, chỉ từ từ ngồi dậy, mặc kệ cơn đau xé da xé thịt. Tôi bước vào phòng thay đồ, chọn một chiếc váy đen đơn giản.
Khi tôi xuống dưới lầu, phòng khách đã được trang hoàng lộng lẫy. Rất nhiều khách khứa, đều là những người có máu mặt trong giới thượng lưu. Họ nhìn tôi với ánh mắt tò mò, thương hại, và cả chế giễu.
Cổ Nam Kha đứng giữa sảnh, tay trong tay với Tào Đông Nghi. Cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, trông như một nàng công chúa. Họ đứng bên nhau, thật là một cặp trời sinh.
Còn tôi, trong chiếc váy đen này, giống như một bóng ma lạc lõng trong chính bữa tiệc sinh nhật của mình.
"Chị Linh San, chúc mừng sinh nhật." Tào Đông Nghi bước đến, trên tay cầm một hộp quà được gói rất đẹp. "Đây là quà em tặng chị. Hy vọng chị sẽ thích."
Cô ta mở hộp quà ra. Bên trong là một mặt dây chuyền ngọc bích.
Mặt dây chuyền đó, giống hệt như cái mà mẹ đã để lại cho tôi.
Đó là kỷ vật duy nhất của mẹ, một miếng ngọc bích rẻ tiền mà bà đã đeo cả đời. Trước khi chết, bà đã đưa nó cho tôi, nói rằng nó sẽ bảo vệ tôi.
Trái tim tôi bỗng chốc đập mạnh. Tại sao cô ta lại có nó?
"Chị xem, có đẹp không?" Tào Đông Nghi cầm mặt dây chuyền lên, khoe ra trước mặt tôi. "Em thấy cái của chị cũ quá rồi, nên đã đặc biệt tìm một miếng ngọc tương tự, nhờ thợ giỏi nhất chế tác lại. Cái này, chắc chắn quý giá hơn cái cũ của chị rất nhiều."
Cô ta nói xong, còn cố ý nhìn Cổ Nam Kha, như thể đang chờ đợi một lời khen ngợi.
Cổ Nam Kha gật đầu, mỉm cười với cô ta. "Đông Nghi, em thật có lòng."
Có lòng?
Bàn tay tôi siết chặt lại, móng tay đâm sâu vào da thịt. Đó là kỷ vật của mẹ tôi! Là thứ duy nhất mẹ để lại cho tôi!
"Trả lại cho tôi!" Tôi gầm lên, lao về phía Tào Đông Nghi.
Cô ta dường như đã lường trước được phản ứng của tôi. Cô ta lùi lại một bước, tay giơ cao mặt dây chuyền, vẻ mặt đầy khiêu khích.
"Chị làm gì vậy? Em chỉ muốn tặng chị một món quà tốt hơn thôi mà."
Tôi không quan tâm đến lời cô ta nói. Tôi chỉ muốn lấy lại kỷ vật của mẹ. Tôi cố gắng giật lấy nó.
Nhưng ngay lúc tay tôi sắp chạm vào mặt dây chuyền, Tào Đông Nghi đột nhiên buông tay.
Choang!
Mặt dây chuyền ngọc bích rơi xuống sàn đá cẩm thạch, vỡ tan thành từng mảnh.
Mắt tôi mở to, kinh ngạc nhìn những mảnh vỡ trên sàn. Thời gian như ngừng lại.
Đó không phải là bản sao.
Đó chính là mặt dây chuyền của mẹ tôi. Tôi có thể nhận ra vết nứt nhỏ ở góc mà chỉ tôi mới biết.
"A!"
Ngay sau đó, Tào Đông Nghi hét lên một tiếng rồi ngã xuống sàn, tay ôm lấy chân, vẻ mặt đau đớn.
"Đông Nghi!" Cổ Nam Kha hét lên, vội vàng chạy đến đỡ cô ta dậy. "Em sao rồi?"
"Chân em… chân em đau quá…" Cô ta nức nở, nước mắt lưng tròng. "Chị Linh San, em biết chị không thích món quà này, nhưng tại sao chị lại đẩy em?"
Tất cả mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt buộc tội.
Tôi không đẩy cô ta. Tôi thậm chí còn chưa chạm vào người cô ta.
Nhưng không ai tin tôi.
Tôi không quan tâm đến họ. Tôi quỳ xuống, run rẩy nhặt từng mảnh ngọc vỡ trên sàn.
Mảnh vỡ sắc nhọn cứa vào tay tôi, máu tươi chảy ra, hòa lẫn với màu xanh của ngọc.
Nhưng tôi không cảm thấy đau.
Nỗi đau trong tim tôi, đã lớn hơn gấp ngàn lần.
Đó là hy vọng cuối cùng của tôi. Là sợi dây liên kết cuối cùng giữa tôi và mẹ.
Giờ đây, nó đã bị phá hủy.
Bị phá hủy ngay trong ngày sinh nhật của tôi, bởi chính người đàn ông tôi yêu và người tình của anh ta.
Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay, hòa vào vũng máu.
Tình yêu của tôi, đã hoàn toàn tan vỡ, giống như mặt dây chuyền này vậy.
---
Có thể bạn cũng thích





