
Người Chồng Đã Làm Tôi Tan Vỡ
Chương 2
Huỳnh Mai POV:
Minh nhìn tôi với ánh mắt đầy đau đớn và do dự. "Mai, cậu có chắc không? Đây là một loại thuốc thử nghiệm, nó có thể xóa sạch mọi thứ, cả tốt lẫn xấu. Cậu sẽ không còn là cậu nữa."
"Tôi không muốn là tôi nữa," tôi đáp, giọng nói trống rỗng. "Tôi chỉ muốn quên đi. Làm ơn, Minh. Giúp tôi."
Cuối cùng, anh ấy gật đầu. Anh ấy đưa cho tôi một lọ thuốc nhỏ màu xanh lam, bên trong là những viên thuốc con nhộng. "Mỗi ngày một viên. Cần một tuần để nó phát huy tác dụng hoàn toàn. Sau bảy ngày, cậu sẽ quên hết. Tôi đã đặt cho cậu một vé máy bay đến Paris. Hãy bắt đầu lại từ đầu."
Tôi nắm chặt lọ thuốc trong tay. Đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất của tôi.
Tang lễ của bé Bo được tổ chức một cách lặng lẽ. Trương Quân Đông không có mặt. Anh ta đang bận chăm sóc cho Trương Phương Thảo ở bệnh viện. Tôi đứng trước di ảnh của con, một đứa trẻ luôn cười rạng rỡ, nhưng trái tim tôi đã chết. Tôi không khóc nổi nữa.
Sau tang lễ, tôi trở về căn biệt thự từng là tổ ấm của chúng tôi. Tôi cần thu dọn vài thứ trước khi rời đi.
Khi tôi bước vào cửa, tôi ngạc nhiên khi thấy Trương Quân Đông đang ngồi trên sofa. Anh ta trông có vẻ mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại dịu dàng một cách kỳ lạ.
"Em về rồi à?" anh ta đứng dậy, đi về phía tôi. "Anh đã nấu chút canh tẩm bổ cho em. Em đã vất vả nhiều rồi."
Anh ta đưa cho tôi một bát canh nóng hổi, mùi thơm của thuốc bắc và saffron lan tỏa. Saffron, loại gia vị đắt đỏ mà anh ta biết tôi thích nhất, có tác dụng an thần.
Trong một khoảnh khắc, tôi gần như đã mềm lòng. Có lẽ anh ta hối hận rồi? Có lẽ anh ta vẫn còn quan tâm đến tôi?
Tôi nhận lấy bát canh, nhưng không uống ngay. "Tại sao anh lại ở đây? Không phải anh nên ở bên cạnh cô ấy sao?"
"Thảo Thảo cần nghỉ ngơi," anh ta nói. "Anh về xem em thế nào. Mai, anh biết em đau lòng. Anh cũng vậy. Nhưng mọi chuyện đã xảy ra rồi. Chúng ta..."
"Chúng ta?" tôi ngắt lời, một nụ cười cay đắng hiện trên môi. "Trương Quân Đông, giữa chúng ta không còn gì cả."
"Em đừng nói vậy," anh ta cau mày. "Anh biết anh đã sai. Nhưng anh không thể bỏ mặc Thảo Thảo. Cô ấy cần một danh phận. Cô ấy sẽ dọn về đây ở cùng chúng ta."
Cái gì?
Tôi nhìn anh ta chằm chằm, không thể tin vào những gì mình vừa nghe.
"Anh nói sao? Anh muốn cô ta sống trong ngôi nhà này? Cùng với tôi?"
"Đúng vậy," anh ta gật đầu, vẻ mặt thản nhiên. "Như vậy tiện cho việc chăm sóc cô ấy. Em là vợ anh, là chị dâu của cô ấy, em cũng nên giúp đỡ."
Bát canh trên tay tôi bắt đầu run rẩy. Hơi nóng phả vào da thịt, nhưng tôi chỉ cảm thấy lạnh buống.
"Trương Quân Đông, anh có còn là người không?"
"Uống canh đi," anh ta lảng tránh câu hỏi của tôi, chỉ vào bát canh. "Nó tốt cho em."
Đột nhiên, một suy nghĩ kinh hoàng lóe lên trong đầu tôi. Saffron. Đúng, nó có tác dụng an thần, nhưng với liều lượng lớn, nó có thể gây sảy thai. Anh ta... anh ta đang ám chỉ điều gì?
Tôi cố tình làm đổ bát canh xuống sàn nhà. Nước canh nóng bắn tung tóe.
"Xin lỗi, em trượt tay," tôi nói, cố giữ cho giọng mình bình tĩnh.
Nét mặt anh ta thoáng qua một tia thất vọng và tức giận, nhưng rất nhanh đã biến mất. "Không sao. Để anh dọn."
Ngay lúc đó, cửa nhà mở ra. Trương Phương Thảo, với vẻ mặt yếu đuối và xanh xao, được một người giúp việc dìu vào. Cô ta mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa, một trong những chiếc váy của tôi.
"Anh Đông," cô ta gọi, giọng nũng nịu. "Em thấy không khỏe."
Trương Quân Đông vội vàng chạy đến đỡ lấy cô ta, ánh mắt đầy lo lắng và yêu thương. "Sao em lại xuống đây? Em phải nằm nghỉ trên giường chứ."
"Em nhớ anh," cô ta dụi đầu vào ngực anh ta, rồi liếc nhìn tôi với một nụ cười đắc thắng. "Chị Mai, chị về rồi à? Em xin lỗi, em mượn tạm váy của chị. Đồ của em chưa kịp mang đến."
Tôi siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào da thịt.
"Mai, em lên lầu nấu cho Thảo Thảo một bát cháo đi," Trương Quân Đông ra lệnh.
Tôi đứng im không nhúc nhích.
"Chị Mai không muốn sao?" Trương Phương Thảo bĩu môi, vẻ mặt tủi thân. "Chắc chị vẫn còn giận em. Em biết em không nên có đứa bé này... nhưng em không nỡ..."
"Không phải lỗi của em," Trương Quân Đông vỗ về cô ta. "Là lỗi của anh."
Anh ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng. "Huỳnh Mai, em có nghe không?"
Tôi quay người, đi vào bếp. Không phải để nấu cháo. Tôi chỉ muốn rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.
Khi tôi đi ngang qua bàn ăn, Trương Phương Thảo đột nhiên gọi tôi lại.
"Chị Mai, em có thứ này cho chị."
Cô ta đưa cho tôi một chiếc hộp gốm nhỏ, được trang trí rất tinh xảo.
"Đây là gì?" tôi hỏi.
"Là tro cốt của bé Bo," cô ta mỉm cười, một nụ cười độc ác ẩn sau vẻ ngây thơ. "Em nghĩ chị sẽ muốn giữ nó bên mình. À, lúc nãy trong bếp còn một bát canh gà em hầm riêng cho chị đó. Em đã đặc biệt thêm một ít 'gia vị' vào. Chị ăn thử xem, bổ lắm."
Tai tôi ù đi. Tôi mở nắp hộp gốm ra. Bên trong là một lớp bột mịn màu xám trắng. Và trên lớp bột đó, tôi có thể thấy rõ những vụn xương nhỏ li ti chưa cháy hết.
Tôi nhìn sang bát canh gà trên bàn. Một mùi tanh tưởi kỳ lạ xộc lên mũi. Tôi nhận ra đó là mùi gì.
Đó là mùi tro cốt.
"Mày..." Cơn thịnh nộ và đau đớn tột cùng bùng lên trong tôi. Tôi hất tung bát canh xuống đất, lao vào bóp cổ Trương Phương Thảo. "Tao sẽ giết mày!"
"A!" Cô ta hét lên, ngã lăn ra sàn.
Đúng lúc đó, Trương Quân Đông từ trên lầu đi xuống. Anh ta nhìn thấy Trương Phương Thảo ngã trên đất, bên cạnh là bát canh vỡ và tro cốt vương vãi. Không hỏi một lời, anh ta lao đến, tát mạnh vào mặt tôi.
"Huỳnh Mai! Cô điên rồi à!"
Cái tát trời giáng khiến tôi ngã dúi dụi xuống sàn. Đầu tôi đập mạnh vào cạnh bàn, và má tôi bỏng rát. Nhưng tôi không cảm thấy đau.
Tôi chỉ nhìn chằm chằm vào đống tro cốt của con trai mình, giờ đã bị trộn lẫn với canh gà và mảnh vỡ trên sàn nhà.
Trái tim tôi vỡ nát thành từng mảnh.
Có thể bạn cũng thích





