
Người Chồng Đã Làm Tôi Tan Vỡ
Chương 3
Huỳnh Mai POV:
"Anh Đông, em đau quá..." Trương Phương Thảo nức nở trong vòng tay của Trương Quân Đông, một tay ôm bụng, vẻ mặt đau đớn tột cùng. "Bụng em... con của chúng ta..."
Ánh mắt Trương Quân Đông nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. Anh ta bế thốc Phương Thảo lên, giọng nói đầy lo lắng, "Đừng sợ, có anh đây rồi. Anh sẽ đưa em đến bệnh viện ngay."
Rồi anh ta quay sang gầm lên với hai tên vệ sĩ đang đứng ở cửa, "Quăng cô ta vào nhà kính ở Đà Lạt! Không có lệnh của tôi, không được cho cô ta ra ngoài, cũng không được cho một giọt nước!"
Nhà kính ở Đà Lạt.
Lâu đài hoa oải hương bằng kính mà anh ta đã xây cho tôi.
Nơi đó từng là thiên đường của tôi, là minh chứng cho tình yêu của anh ta. Giờ đây, nó sắp trở thành địa ngục trần gian.
Tôi bị lôi đi một cách thô bạo, bị ném vào trong xe như một con vật. Suốt quãng đường dài từ Sài Gòn lên Đà Lạt, tôi không nói một lời, không cử động, chỉ ngồi đó như một cái xác không hồn. Lọ thuốc của Minh vẫn nằm chặt trong lòng bàn tay tôi.
Khi cánh cửa nhà kính khổng lồ mở ra, mùi hoa oải hương nồng nàn quen thuộc ùa vào. Nhưng tôi không còn cảm thấy sự lãng mạn hay ngọt ngào nữa, chỉ thấy buồn nôn. Hàng ngàn, hàng vạn bông hoa oải hương tím biếc đang khoe sắc dưới ánh nắng, nhưng trong mắt tôi, chúng chỉ là một màu tím tang tóc.
Tôi bị đẩy vào trong, và cánh cửa sắt nặng nề đóng sầm lại sau lưng.
Bên trong nhà kính, nhiệt độ cao hơn bên ngoài rất nhiều. Hơi nóng hầm hập như một cái lò thiêu. Không có một giọt nước, không có một chút thức ăn. Trương Quân Đông muốn dùng cái nóng và cơn khát để tra tấn tôi, để tôi chết dần chết mòn giữa biển hoa mà tôi từng yêu nhất.
Thật trớ trêu.
Ngày đầu tiên trôi qua, cổ họng tôi khô khốc như sa mạc. Môi tôi nứt nẻ, và đầu óc tôi quay cuồng vì mất nước. Tôi nằm trên nền đất khô cằn, giữa những luống hoa oải hương, cảm nhận sức lực dần bị rút cạn. Trong cơn mơ màng, tôi lại thấy bé Bo. Thằng bé đang cười với tôi, vẫy tay gọi tôi.
"Mẹ ơi, lại đây với con."
Tôi mỉm cười. Phải rồi, mẹ sẽ đến với con sớm thôi.
Tôi lôi lọ thuốc trong túi ra, run rẩy đổ một viên vào miệng. Tôi không có nước, phải cố gắng nuốt khan. Viên thuốc mắc lại trong cổ họng, đắng ngắt. Nhưng tôi không quan tâm.
Đây là viên thứ hai. Chỉ còn năm ngày nữa thôi.
Ngày thứ hai, tôi bắt đầu bị ảo giác. Tôi thấy Trương Quân Đông đứng trước mặt tôi, ánh mắt anh ta đầy yêu thương như ngày xưa. Anh ta đưa cho tôi một chai nước.
"Mai, uống đi em. Anh xin lỗi. Anh đã sai rồi."
Tôi đưa tay ra, nhưng hình ảnh đó tan biến. Chỉ còn lại không khí khô nóng và mùi hoa oải hương gây ngạt.
Đến ngày thứ ba, tôi gần như không còn ý thức. Tôi nằm im, chờ đợi cái chết.
Bất chợt, cánh cửa nhà kính mở ra.
Trương Quân Đông bước vào. Anh ta vẫn mặc bộ vest đen lịch lãm, nhưng khuôn mặt thì hốc hác và đầy vẻ mệt mỏi. Anh ta ném một chai nước xuống trước mặt tôi.
"Uống đi."
Tôi không nhúc nhích.
Anh ta ngồi xổm xuống, bóp mạnh cằm tôi, ép tôi phải nhìn vào mắt anh ta. "Cô giả vờ chết à? Tôi nói cho cô biết, chưa có sự cho phép của tôi, cô không được chết."
Tôi nhìn anh ta bằng đôi mắt vô hồn.
"Thảo Thảo... đã ổn rồi," anh ta nói, giọng có chút do dự. "Bác sĩ nói cái thai không sao. Nhưng cô ấy bị hoảng sợ, cần được nghỉ ngơi yên tĩnh."
Thì ra là vậy. Anh ta đến đây không phải vì lo cho tôi, mà vì con mụ yêu tinh kia đã ổn.
"Cô vẫn còn hận tôi sao?" anh ta hỏi.
Tôi không trả lời. Hận? Tôi không còn sức để hận nữa.
"Huỳnh Mai," anh ta gằn giọng, "Đừng có thách thức sự kiên nhẫn của tôi. Uống nước đi, rồi theo tôi về. Tôi có chuyện muốn nói."
Anh ta mở chai nước, đổ thẳng vào miệng tôi. Nước mát lạnh chảy xuống cổ họng khô rát, khiến tôi ho sặc sụa, nhưng cũng kéo tôi từ cõi chết trở về.
Sau khi ép tôi uống gần hết chai nước, anh ta kéo tôi đứng dậy, lôi tôi ra khỏi nhà kính.
Trên đường về, anh ta đột nhiên nói: "Sợi dây chuyền mặt trăng mà mẹ anh để lại cho em, đưa nó cho anh."
Tim tôi thắt lại. Đó là kỷ vật duy nhất của mẹ anh ta, bà đã trao nó cho tôi trước khi qua đời, và nói rằng tôi là đứa con dâu bà hài lòng nhất. Tôi đã luôn đeo nó trên cổ.
"Để làm gì?" tôi hỏi, giọng khàn đặc.
"Thảo Thảo thích nó," anh ta đáp, giọng thản nhiên như không. "Em ấy thấy nó khi xem ảnh cưới của chúng ta."
Thích là có thể lấy đi sao?
Thích là có thể cướp đi mọi thứ của tôi sao? Chồng tôi, con tôi, và bây giờ là kỷ vật cuối cùng.
Tôi cười. Một nụ cười điên dại và chua chát.
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ tháo sợi dây chuyền ra, ném nó ra ngoài cửa sổ xe. Chiếc xe đang chạy trên cao tốc. Sợi dây chuyền nhỏ bé đó sẽ vĩnh viễn biến mất.
"Cô!" Trương Quân Đông phanh gấp xe lại, tiếng lốp xe ma sát trên mặt đường chói tai. Anh ta quay sang, ánh mắt đỏ ngầu vì giận dữ, bàn tay giơ lên như muốn tát tôi.
Nhưng tôi không sợ hãi. Tôi chỉ nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Anh ta sững lại, bàn tay lơ lửng giữa không trung. Cuối cùng, anh ta buông thõng tay xuống, đấm mạnh vào vô lăng.
"Huỳnh Mai, cô được lắm."
Có thể bạn cũng thích





