Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Người Chồng Đã Làm Tôi Tan Vỡ

Người Chồng Đã Làm Tôi Tan Vỡ

Trương Quân Đông từng yêu tôi đến mức đối đầu với cha mình để kết hôn và xây dựng lâu đài hoa oải hương thơ mộng. Nhưng giờ đây, anh ta lại nhẫn tâm trói con trai năm tuổi của chúng tôi lên bàn phẫu thuật, dùng dao hành hạ đứa bé chỉ để ép tôi khai ra tung tích của cô em gái nuôi đang mang thai cốt nhục của anh ta. Con tôi chết trong đau đớn, vậy mà kẻ thủ ác còn trộn tro cốt của bé vào canh gà rồi ép tôi nhìn. Quân Đông không tin tôi, anh ta tát tôi và bảo vệ nhân tình. Quá tuyệt vọng khi người mình yêu nhất lại sát hại con ruột, tôi quyết định uống thuốc xóa ký ức rồi bỏ trốn đến Paris để bắt đầu lại.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Huỳnh Mai POV:

"Anh Đông, em đau quá..." Trương Phương Thảo nức nở trong vòng tay của Trương Quân Đông, một tay ôm bụng, vẻ mặt đau đớn tột cùng. "Bụng em... con của chúng ta..."

Ánh mắt Trương Quân Đông nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống. Anh ta bế thốc Phương Thảo lên, giọng nói đầy lo lắng, "Đừng sợ, có anh đây rồi. Anh sẽ đưa em đến bệnh viện ngay."

Rồi anh ta quay sang gầm lên với hai tên vệ sĩ đang đứng ở cửa, "Quăng cô ta vào nhà kính ở Đà Lạt! Không có lệnh của tôi, không được cho cô ta ra ngoài, cũng không được cho một giọt nước!"

Nhà kính ở Đà Lạt.

Lâu đài hoa oải hương bằng kính mà anh ta đã xây cho tôi.

Nơi đó từng là thiên đường của tôi, là minh chứng cho tình yêu của anh ta. Giờ đây, nó sắp trở thành địa ngục trần gian.

Tôi bị lôi đi một cách thô bạo, bị ném vào trong xe như một con vật. Suốt quãng đường dài từ Sài Gòn lên Đà Lạt, tôi không nói một lời, không cử động, chỉ ngồi đó như một cái xác không hồn. Lọ thuốc của Minh vẫn nằm chặt trong lòng bàn tay tôi.

Khi cánh cửa nhà kính khổng lồ mở ra, mùi hoa oải hương nồng nàn quen thuộc ùa vào. Nhưng tôi không còn cảm thấy sự lãng mạn hay ngọt ngào nữa, chỉ thấy buồn nôn. Hàng ngàn, hàng vạn bông hoa oải hương tím biếc đang khoe sắc dưới ánh nắng, nhưng trong mắt tôi, chúng chỉ là một màu tím tang tóc.

Tôi bị đẩy vào trong, và cánh cửa sắt nặng nề đóng sầm lại sau lưng.

Bên trong nhà kính, nhiệt độ cao hơn bên ngoài rất nhiều. Hơi nóng hầm hập như một cái lò thiêu. Không có một giọt nước, không có một chút thức ăn. Trương Quân Đông muốn dùng cái nóng và cơn khát để tra tấn tôi, để tôi chết dần chết mòn giữa biển hoa mà tôi từng yêu nhất.

Thật trớ trêu.

Ngày đầu tiên trôi qua, cổ họng tôi khô khốc như sa mạc. Môi tôi nứt nẻ, và đầu óc tôi quay cuồng vì mất nước. Tôi nằm trên nền đất khô cằn, giữa những luống hoa oải hương, cảm nhận sức lực dần bị rút cạn. Trong cơn mơ màng, tôi lại thấy bé Bo. Thằng bé đang cười với tôi, vẫy tay gọi tôi.

"Mẹ ơi, lại đây với con."

Tôi mỉm cười. Phải rồi, mẹ sẽ đến với con sớm thôi.

Tôi lôi lọ thuốc trong túi ra, run rẩy đổ một viên vào miệng. Tôi không có nước, phải cố gắng nuốt khan. Viên thuốc mắc lại trong cổ họng, đắng ngắt. Nhưng tôi không quan tâm.

Đây là viên thứ hai. Chỉ còn năm ngày nữa thôi.

Ngày thứ hai, tôi bắt đầu bị ảo giác. Tôi thấy Trương Quân Đông đứng trước mặt tôi, ánh mắt anh ta đầy yêu thương như ngày xưa. Anh ta đưa cho tôi một chai nước.

"Mai, uống đi em. Anh xin lỗi. Anh đã sai rồi."

Tôi đưa tay ra, nhưng hình ảnh đó tan biến. Chỉ còn lại không khí khô nóng và mùi hoa oải hương gây ngạt.

Đến ngày thứ ba, tôi gần như không còn ý thức. Tôi nằm im, chờ đợi cái chết.

Bất chợt, cánh cửa nhà kính mở ra.

Trương Quân Đông bước vào. Anh ta vẫn mặc bộ vest đen lịch lãm, nhưng khuôn mặt thì hốc hác và đầy vẻ mệt mỏi. Anh ta ném một chai nước xuống trước mặt tôi.

"Uống đi."

Tôi không nhúc nhích.

Anh ta ngồi xổm xuống, bóp mạnh cằm tôi, ép tôi phải nhìn vào mắt anh ta. "Cô giả vờ chết à? Tôi nói cho cô biết, chưa có sự cho phép của tôi, cô không được chết."

Tôi nhìn anh ta bằng đôi mắt vô hồn.

"Thảo Thảo... đã ổn rồi," anh ta nói, giọng có chút do dự. "Bác sĩ nói cái thai không sao. Nhưng cô ấy bị hoảng sợ, cần được nghỉ ngơi yên tĩnh."

Thì ra là vậy. Anh ta đến đây không phải vì lo cho tôi, mà vì con mụ yêu tinh kia đã ổn.

"Cô vẫn còn hận tôi sao?" anh ta hỏi.

Tôi không trả lời. Hận? Tôi không còn sức để hận nữa.

"Huỳnh Mai," anh ta gằn giọng, "Đừng có thách thức sự kiên nhẫn của tôi. Uống nước đi, rồi theo tôi về. Tôi có chuyện muốn nói."

Anh ta mở chai nước, đổ thẳng vào miệng tôi. Nước mát lạnh chảy xuống cổ họng khô rát, khiến tôi ho sặc sụa, nhưng cũng kéo tôi từ cõi chết trở về.

Sau khi ép tôi uống gần hết chai nước, anh ta kéo tôi đứng dậy, lôi tôi ra khỏi nhà kính.

Trên đường về, anh ta đột nhiên nói: "Sợi dây chuyền mặt trăng mà mẹ anh để lại cho em, đưa nó cho anh."

Tim tôi thắt lại. Đó là kỷ vật duy nhất của mẹ anh ta, bà đã trao nó cho tôi trước khi qua đời, và nói rằng tôi là đứa con dâu bà hài lòng nhất. Tôi đã luôn đeo nó trên cổ.

"Để làm gì?" tôi hỏi, giọng khàn đặc.

"Thảo Thảo thích nó," anh ta đáp, giọng thản nhiên như không. "Em ấy thấy nó khi xem ảnh cưới của chúng ta."

Thích là có thể lấy đi sao?

Thích là có thể cướp đi mọi thứ của tôi sao? Chồng tôi, con tôi, và bây giờ là kỷ vật cuối cùng.

Tôi cười. Một nụ cười điên dại và chua chát.

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ tháo sợi dây chuyền ra, ném nó ra ngoài cửa sổ xe. Chiếc xe đang chạy trên cao tốc. Sợi dây chuyền nhỏ bé đó sẽ vĩnh viễn biến mất.

"Cô!" Trương Quân Đông phanh gấp xe lại, tiếng lốp xe ma sát trên mặt đường chói tai. Anh ta quay sang, ánh mắt đỏ ngầu vì giận dữ, bàn tay giơ lên như muốn tát tôi.

Nhưng tôi không sợ hãi. Tôi chỉ nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Anh ta sững lại, bàn tay lơ lửng giữa không trung. Cuối cùng, anh ta buông thõng tay xuống, đấm mạnh vào vô lăng.

"Huỳnh Mai, cô được lắm."

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Một sự lừa dối kéo dài năm năm, một cuộc đời trả thù
8.4
Tưởng chừng là cháu gái gia tộc họ Lưu danh giá với cuộc hôn nhân năm năm viên mãn, tôi bàng hoàng nhận ra tất cả chỉ là màn kịch tàn nhẫn. Chồng tôi và em gái nuôi đã bí mật có con riêng từ lâu, đau đớn hơn là ông bà nội cũng tiếp tay cho sự phản bội này. Họ âm mưu biến tôi thành công cụ sinh con để chiếm đoạt tài sản rồi thủ tiêu. Bị coi là quân cờ ngây thơ, tôi quyết định không cam chịu. Đã đến lúc tôi tự tay hạ màn vở kịch, phơi bày sự thật kinh tởm và bắt họ phải trả giá.
Bìa tiểu thuyết Chồng giàu có nhất thành phố cưới tôi trong chớp mắt và chiều chuộng tôi hết mực
8.7
Để thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt với một lão già, tôi liều lĩnh kết hôn chớp nhoáng cùng người đàn ông lạ mặt. Trái với lo ngại, chồng tôi không chỉ giỏi việc nhà, biết kiếm tiền mà còn vô cùng chiều chuộng, quấn quýt vợ không rời. Từ khi có anh, mọi khó khăn trong đời tôi đều được quý nhân giúp đỡ hóa giải một cách thần kỳ. Thế nhưng, ngày tôi phát hiện ra thân phận thật sự và mục đích của anh sau đám cưới này, tôi đã giận dữ đòi ly hôn rồi bỏ đi. Chẳng bao lâu sau, tôi bị anh bắt về. Giữa sự cưng chiều đến nghẹt thở và nụ cười đầy tà mị, anh hỏi liệu tôi còn dám rời xa anh lần nữa hay không.
Bìa tiểu thuyết Xinh đẹp sau ly hôn, Hoắc tổng đêm đêm xin hòa giải
7.9
Vào đúng ngày kỷ niệm cưới, Hoắc Yến Thời bỏ rơi vợ để ở bên người tình cũ. Thất vọng trước sự bạc bẽo, Tô Vãn Ninh dứt khoát ly hôn để tìm lại chính mình. Cô trở lại showbiz, liên tục gặt hái thành công và vạch trần bộ mặt giả tạo của kẻ thứ ba. Trong khi Hoắc tổng vẫn tự mãn rằng cô sẽ sớm quay lại, thì Vãn Ninh lại tỏa sáng rực rỡ và được hàng loạt nam thần, tỷ phú săn đón. Chứng kiến vợ cũ ngày càng quyến rũ và thành đạt, Hoắc Yến Thời bắt đầu hối hận muộn màng. Anh vứt bỏ lòng tự trọng, điên cuồng tìm mọi cách để theo đuổi và cầu xin cô tái hôn. Tuy nhiên, Vãn Ninh của hiện tại đã không còn là người phụ nữ cam chịu. Cô lạnh lùng từ chối sự làm phiền của chồng cũ, khẳng định bản thân không bao giờ chấp nhận hàn gắn với người đã từng phản bội mình.
Bìa tiểu thuyết Sự kiêu ngạo của anh, sự trả thù thầm lặng của cô
9.1
Cuộc hôn nhân giữa tôi và Thành Trường Nam vốn dĩ chỉ là một vở kịch thế thân, bởi anh mang gương mặt giống hệt người yêu quá cố của tôi là Thành Thiện Tính. Trong mắt chồng, tôi chỉ là công cụ thỏa mãn nhu cầu, còn trái tim anh luôn hướng về Kim Trang Thư. Sự tàn nhẫn đạt đến đỉnh điểm khi anh đẩy tôi ngã cầu thang để bảo vệ nhân tình, khiến tôi suýt mất đi giọt máu trong bụng. Trường Nam tự phụ rằng tôi yêu anh sâu đậm, nhưng anh đâu biết mỗi khi gần gũi, tôi chỉ xem anh là cái bóng của người em họ đã khuất. Khi nhiệm vụ tìm kẻ thay thế kết thúc cũng là lúc tôi quyết định chấm dứt tất cả. Cầm kết quả mang thai trên tay, tôi bình thản yêu cầu luật sư chuẩn bị thủ tục ly hôn để tìm lại tự do cho chính mình.
Bìa tiểu thuyết Tội lỗi của anh, tự do của cô
8.3
Kỷ niệm chín năm ngày cưới trở thành nỗi sỉ nhục khi chồng tôi công khai đưa cô thư ký mang thai về nhà. Trước mặt mọi người, anh bắt tôi quỳ xuống xin lỗi tình nhân, thậm chí ép tôi rút máu cứu cô ta bất chấp căn bệnh tim bẩm sinh khiến tôi suýt mất mạng. Ký ức đau thương ùa về, chính anh ta từng bỏ mặc tôi sảy thai đến mức mất đi thiên chức làm mẹ vĩnh viễn. Khi không còn chịu đựng nổi, tôi trốn chạy đến Pháp để tìm lại tự do. Đối mặt với sự truy tìm điên cuồng của người chồng bội bạc, tôi chỉ gửi lại lá đơn ly hôn cùng tờ bệnh án nghiệt ngã như một dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân đầy tội lỗi này.
Bìa tiểu thuyết Tiểu tổ tông vừa ngầu vừa xinh, Bùi tổng ngày đêm nhớ nhung
9.0
Thịnh Nam Âm được trao cơ hội trùng sinh sau cái chết thảm khốc ở kiếp trước. Từng chịu đựng sự phản bội của gã chồng tồi, bị trà xanh hãm hại dẫn đến gia đình phá sản và bản thân qua đời khi đang mang thai, cô thề sẽ khiến những kẻ thủ ác phải trả giá đắt. Trở về quá khứ, Nam Âm dứt khoát rũ bỏ mọi tình cảm mù quáng, tập trung trừng trị kẻ thù và vực dậy hào quang cho gia tộc họ Thịnh. Tuy nhiên, một biến số bất ngờ xuất hiện khi Bùi tổng - người đàn ông quyền lực vốn xa tầm với, nay lại chủ động tiếp cận cô. Anh không ngần ngại hạ mình theo đuổi, kiên trì chờ đợi cơ hội được cùng cô bước vào cuộc hôn nhân thứ hai, tạo nên một bước ngoặt hoàn toàn mới cho cuộc đời cô.