Bìa tiểu thuyết Người Chồng Đã Làm Tôi Tan Vỡ

Người Chồng Đã Làm Tôi Tan Vỡ

9.1 / 10.0
Trương Quân Đông từng yêu tôi đến mức đối đầu với cha mình để kết hôn và xây dựng lâu đài hoa oải hương thơ mộng. Nhưng giờ đây, anh ta lại nhẫn tâm trói con trai năm tuổi của chúng tôi lên bàn phẫu thuật, dùng dao hành hạ đứa bé chỉ để ép tôi khai ra tung tích của cô em gái nuôi đang mang thai cốt nhục của anh ta. Con tôi chết trong đau đớn, vậy mà kẻ thủ ác còn trộn tro cốt của bé vào canh gà rồi ép tôi nhìn. Quân Đông không tin tôi, anh ta tát tôi và bảo vệ nhân tình. Quá tuyệt vọng khi người mình yêu nhất lại sát hại con ruột, tôi quyết định uống thuốc xóa ký ức rồi bỏ trốn đến Paris để bắt đầu lại.

Người Chồng Đã Làm Tôi Tan Vỡ Chương 1

Người đàn ông từng bất chấp việc khiến cha mình tức đến hộc máu để cưới tôi, người đã xây cho tôi cả một lâu đài hoa oải hương.

Giờ đây, lại đang tự tay trói chính con trai năm tuổi của chúng tôi lên bàn phẫu thuật, dùng dao rạch lên người thằng bé.

Anh ta chỉ muốn biết cô em gái nuôi đang mang thai con của anh ta ở đâu.

Con trai tôi đã chết trong đau đớn tột cùng.

Tàn nhẫn hơn, cô ta còn đem tro cốt của con tôi trộn vào bát canh gà, mỉm cười nhìn tôi.

Chồng tôi, Trương Quân Đông, không những không tin tôi mà còn tát tôi, đổ hết tội lỗi lên đầu tôi vì đã "làm hại" người tình của anh ta.

Người đàn ông tôi yêu hơn cả sinh mệnh đã vì một người phụ nữ khác mà giết chết chính con trai mình.

Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, tôi đã uống loại thuốc có thể xóa sạch ký ức, chạy trốn đến Paris.

Chương 1

Huỳnh Mai POV:

Người đàn ông từng bất chấp việc khiến cha mình tức đến hộc máu qua đời để cưới tôi, người đã xây cho tôi cả một lâu đài hoa oải hương bằng kính ở Đà Lạt chỉ vì tôi nói tôi thích, người đã tam bộ nhất bái, trán dập đến chảy máu lên đỉnh núi Bà Đen để xin một lá bùa bình an cho con trai chúng tôi khi thằng bé sinh khó, giờ đây, lại đang tự tay trói chính con trai mình lên bàn phẫu thuật.

Không, không phải là bàn phẫu thuật. Đây là phòng thí nghiệm tư nhân lạnh lẽo của anh ta, với những dụng cụ bằng thép không gỉ sáng loáng một cách đáng sợ. Con trai tôi, bé Bo, mới năm tuổi, đang nằm trên chiếc bàn kim loại lạnh lẽo, tay chân bị những sợi dây da dày cộp trói chặt. Thằng bé đã ngất đi vì sợ hãi, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, hàng mi dài ướt đẫm nước mắt.

Đứng bên cạnh, Trương Quân Đông, chồng tôi, mặc một chiếc áo blouse trắng, trông anh ta không giống một người cha, mà giống một tên đồ tể. Ánh mắt anh ta nhìn tôi không còn chút hơi ấm nào, chỉ còn lại sự tàn nhẫn và điên cuồng.

"Huỳnh Mai," giọng anh ta vang lên, lạnh lẽo như tiếng kim loại va vào nhau. "Trương Phương Thảo đang ở đâu?"

Trương Phương Thảo. Cô em gái nuôi mà anh ta hết mực cưng chiều, người vừa trở về từ nước ngoài cách đây một tháng.

"Em không biết," tôi lắc đầu quầy quậy, nước mắt lã chã rơi. "Quân Đông, anh làm ơn thả con ra đi, thằng bé sẽ chết mất! Anh nhìn xem, nó sợ đến mức nào kìa!"

"Cô ta đang mang thai con của tôi," Trương Quân Đông nói, hoàn toàn phớt lờ lời cầu xin của tôi. Anh ta cầm lên một con dao phẫu thuật, lưỡi dao sắc bén lóe lên dưới ánh đèn. "Tôi đã phạm sai lầm trong một đêm say. Tôi phải chịu trách nhiệm. Cô ta đã mất tích ba ngày rồi. Nói cho tôi biết cô ta ở đâu, nếu không..."

Anh ta đưa lưỡi dao đến gần cánh tay nhỏ bé của bé Bo.

"Không!" Tôi hét lên, cảm giác như tim mình bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. "Đừng mà, Quân Đông! Đó là con trai của anh! Là bé Bo của chúng ta!"

Tôi lao về phía trước, cố gắng ngăn cản anh ta, nhưng hai tên vệ sĩ cao to đã giữ chặt tôi lại. Tôi chỉ có thể bất lực nhìn lưỡi dao của anh ta.

"Tôi sẽ hỏi lại lần cuối," anh ta gằn giọng, "Phương Thảo ở đâu?"

"Em thật sự không biết!" Tôi khóc nấc lên. "Làm ơn tin em đi!"

"Vậy thì đừng trách tôi," anh ta nói, và không một chút do dự, lưỡi dao rạch một đường trên cánh tay của bé Bo.

Máu tươi lập tức phun ra, nhuộm đỏ cả chiếc áo blouse trắng của thằng bé và mặt bàn kim loại. Bé Bo giật nảy mình tỉnh lại trong cơn đau đớn tột cùng, tiếng khóc thét xé lòng của thằng bé vang vọng khắp căn phòng.

"A... đau... Mẹ ơi, cứu con! Đau quá mẹ ơi!"

"Bé Bo!" Tôi gào lên, vùng vẫy một cách điên cuồng. "Trương Quân Đông! Anh là một con quỷ! Anh là đồ súc sinh!"

"Nói!" Anh ta không hề dao động, lưỡi dao di chuyển xuống phía bụng của bé Bo. "Tiếp theo sẽ là quả thận của nó. Tôi sẽ lấy thận trái, rồi đến gan, và cuối cùng là trái tim. Cô có ba cơ hội để nói."

Nhìn con trai đang quằn quại trong đau đớn, máu chảy không ngừng, tôi biết mình không còn lựa chọn nào khác. Trương Phương Thảo đã gọi cho tôi sáng nay, khoe khoang rằng cô ta sẽ đến bệnh viện để phá cái thai. Cô ta cố tình làm vậy, cô ta biết Trương Quân Đông sẽ đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi.

"Bệnh viện... Bệnh viện Phụ sản Trung ương," tôi nói trong tuyệt vọng, giọng khản đặc. "Cô ấy đang ở đó... để phá thai."

Ngay khi nghe thấy điều đó, Trương Quân Đông ném con dao xuống đất. Anh ta lập tức cởi áo blouse, vội vã lao ra khỏi phòng mà không thèm liếc nhìn con trai mình một lần nữa, bỏ lại bé Bo đang nằm trên bàn mổ, máu chảy lênh láng.

"Bác sĩ! Gọi bác sĩ!" Tôi hét lên với hai tên vệ sĩ. "Cứu con tôi! Mau lên!"

Tôi vùng ra khỏi tay họ, lao đến bên bé Bo, dùng tay cố gắng bịt vết thương cho con, nhưng máu vẫn không ngừng tuôn ra.

"Mẹ ơi... lạnh..." Bé Bo thều thào, đôi mắt to tròn dần mất đi tiêu cự. "Con lạnh quá..."

"Bé Bo, đừng sợ, có mẹ ở đây rồi," tôi ôm chầm lấy thằng bé, nước mắt rơi như mưa. "Con sẽ không sao đâu. Bác sĩ sẽ đến ngay thôi."

Nhưng đã quá muộn.

Hơi ấm trong cơ thể nhỏ bé của con trai tôi dần dần biến mất. Đôi mắt thằng bé nhắm lại. Bàn tay nhỏ xíu đang nắm chặt ngón tay tôi buông thõng xuống.

Cả người tôi lạnh cóng. Tôi không cảm nhận được gì nữa, chỉ có một khoảng trống mênh mông trong lồng ngực, nơi trái tim tôi từng ở đó.

Tôi ôm xác con trai mình, ngồi giữa vũng máu lạnh lẽo, cho đến khi một người bạn của tôi, một tiến sĩ thần kinh học, tìm thấy tôi. Anh ấy đã nghe tin và lao đến.

Trong cơn mê sảng, tôi nghe thấy tiếng Trương Quân Đông ở bên ngoài, anh ta đang nói chuyện điện thoại với Trương Phương Thảo.

"Thảo Thảo, đừng khóc, anh đây rồi. Em đừng phá thai, đó là con của anh. Anh sẽ ly hôn với cô ta và cưới em. Anh yêu em, Thảo Thảo."

Giọng nói từng là cả thế giới của tôi, giờ đây lại giống như hàng ngàn mũi kim độc đâm vào từng tế bào trong cơ thể tôi.

Tình yêu? Trách nhiệm?

Tất cả đều là dối trá.

Anh ta đã giết chính con trai mình vì một người phụ nữ khác.

Tôi nhìn người bạn của mình. "Minh," tôi thều thào. "Loại thuốc mà cậu từng nói... loại thuốc có thể khiến người ta mất trí nhớ... đưa nó cho tôi."

Tôi không muốn nhớ gì nữa. Ký ức về tình yêu điên cuồng, sự phản bội tàn nhẫn, và nỗi đau mất con này, tôi muốn xóa sạch tất cả.

Đọc tiếp

Mục lục của Người Chồng Đã Làm Tôi Tan Vỡ

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Sau khi chia tay, cô bị ông chủ kiêng khem theo đuổi
8.1
Từ một thiên kim tiểu thư cao quý, Giang Âm lâm vào cảnh trắng tay khi gia đình phá sản. Trong lúc tuyệt vọng, cô chấp nhận trở thành trò tiêu khiển của Bùi Cảnh Xuyên - người đàn ông quyền lực giúp cô giải quyết mọi sóng gió. Cứ ngỡ sẽ được anh yêu chiều mãi mãi, cô bàng hoàng nhận ra mình chỉ là quân cờ trong kế hoạch của anh. Đau đớn rời đi, Giang Âm trở lại đầy mạnh mẽ với tư cách là vợ người khác. Nhìn thấy cô rạng rỡ bên người mới, Bùi Cảnh Xuyên phát điên vì ghen tuông, điên cuồng tìm cách chiếm đoạt lại người phụ nữ mình từng bỏ rơi.
Bìa tiểu thuyết Bị Tổng thống ly hôn, tôi về nhà kế vị ngai vàng
8.5
Sau ba năm hôn nhân lạnh nhạt, An Hòa quyết định ký đơn ly hôn khi bị Phó Cảnh Hành coi thường, mẹ chồng sỉ nhục và tiểu tam khiêu khích. Tuy nhiên, thân phận thực sự của cô lại là công chúa thất lạc. Vừa rời khỏi nhà chồng, cô được vương thất đón về kế vị ngai vàng, trở thành Thái tử phi quyền lực. Với sự bảo bọc từ bố mẹ và ba người anh trai tài giỏi, cô bắt đầu cuộc đời rực rỡ. Lúc này, vị Tổng thống cũ mới hối hận, quỳ gối cầu xin tái hợp. Nhưng An Hòa chỉ mỉm cười từ chối, bởi bên cạnh Nữ hoàng giờ đây đã có một vị Hoàng phu hoàn hảo, trung thành và yêu chiều cô hết mực.
Bìa tiểu thuyết Sau khi bị ép gả, tôi bị cha của chú rể để ý
8.7
Vào đêm tốt nghiệp, tôi bị chị gái hãm hại rồi rơi vào tay một người đàn ông lạ mặt. Sau khi bị bạn trai phản bội và gia đình lâm bệnh nặng, tôi buộc phải gả cho một gã công tử bột. Cha nuôi của hắn là tỷ phú 33 tuổi đầy quyền lực và tàn bạo. Trái với lời đồn, ông ta lại sủng ái tôi hết mực, trừng phạt bất cứ ai bắt nạt tôi. Tôi nhận ra người đêm đó chính là ông ấy và lỡ đem lòng yêu. Khi sự thật bại lộ, ông ấy lạnh lùng xua đuổi tôi. Đến khi tôi buông bỏ để tìm hạnh phúc mới, người đàn ông ấy lại điên cuồng cầu xin tôi quay về. Tôi mỉm cười đáp lại: Muộn rồi, muốn theo đuổi em thì anh phải xếp hàng đi, bố ạ.
Bìa tiểu thuyết Từ tro tàn: Cơ hội thứ hai
8.7
Hy sinh cả thanh xuân để yêu Đoàn Khải Minh, nhưng đổi lại tôi chỉ nhận về sự phản bội cay đắng. Trong biển lửa tử thần, người chồng thanh mai trúc mã ấy đã nhẫn tâm bỏ mặc tôi dưới đống đổ nát để cứu lấy cô em kế Hạ Bích Trâm. Kiếp trước, anh ta vì ả mà ép tôi hiến tủy, dùng máu vẽ tranh và chịu đựng mọi tủi nhục. Thậm chí, tôi phải chết trong đau đớn khi bị tráo thuốc giảm đau. Sự tuyệt vọng cùng cực hóa thành ngọn lửa hận thù khi tôi bất ngờ được trọng sinh. Trở về quá khứ, tôi quyết định xé nát bản hôn ước, chấm dứt mối quan hệ độc hại này để bắt đầu cuộc đời mới.
Bìa tiểu thuyết Ngày cưới của anh, sự trả thù hoàn hảo của cô
9.0
Tám năm thanh xuân, tôi dốc lòng nhào nặn một kẻ vô danh thành vị CEO quyền lực. Nhưng đổi lại, anh ta phản bội tôi để đi theo cô thực tập sinh trẻ tuổi, buông lời nhục mạ tôi là người đàn bà già nua đáng ghê tởm. Độc ác hơn, anh ta nhẫn tâm phá hủy quỹ từ thiện dành cho người em trai đã khuất, chà đạp lên nỗi đau của tôi. Khi sự thật vỡ lở, tôi bàng hoàng nhận ra cái chết của em trai và đứa con chưa kịp chào đời đều do một tay anh ta sắp đặt. Ngay trong hôn lễ xa hoa của gã bội bạc, tôi xuất hiện với nụ cười lạnh lùng. Tôi sẽ biến ngày vui nhất đời anh ta thành một tang lễ đẫm máu để đòi lại tất cả.
Bìa tiểu thuyết Yêu đến chết đi sống lại
8.0
Bảy năm sau ngày chia ly, cô quay trở lại với diện mạo hoàn toàn khác biệt cùng danh tính mới. Người chồng cũ không hề nhận ra cô, nhưng anh đang lâm trọng bệnh và cần máu của cô để giữ lấy mạng sống. Thay vì nhận tiền, cô yêu cầu anh đóng vai cha của con gái mình trong một tháng. Anh đồng ý, nhưng rồi liên tục thất hứa vì người cũ, khiến con trẻ bị tổn thương trước những lời chế giễu. Khi bị chất vấn, anh lạnh lùng ném ra tấm séc và sỉ nhục cô đang cố tình lôi kéo sự chú ý, mà không hề hay biết đứa bé chính là giọt máu của mình. Sau khi ca phẫu thuật hoàn tất, cô quyết định sẽ mang con đi thật xa, biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc đời anh.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ