Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Người Chồng Đã Làm Tôi Tan Vỡ

Người Chồng Đã Làm Tôi Tan Vỡ

Trương Quân Đông từng yêu tôi đến mức đối đầu với cha mình để kết hôn và xây dựng lâu đài hoa oải hương thơ mộng. Nhưng giờ đây, anh ta lại nhẫn tâm trói con trai năm tuổi của chúng tôi lên bàn phẫu thuật, dùng dao hành hạ đứa bé chỉ để ép tôi khai ra tung tích của cô em gái nuôi đang mang thai cốt nhục của anh ta. Con tôi chết trong đau đớn, vậy mà kẻ thủ ác còn trộn tro cốt của bé vào canh gà rồi ép tôi nhìn. Quân Đông không tin tôi, anh ta tát tôi và bảo vệ nhân tình. Quá tuyệt vọng khi người mình yêu nhất lại sát hại con ruột, tôi quyết định uống thuốc xóa ký ức rồi bỏ trốn đến Paris để bắt đầu lại.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Người đàn ông từng bất chấp việc khiến cha mình tức đến hộc máu để cưới tôi, người đã xây cho tôi cả một lâu đài hoa oải hương.

Giờ đây, lại đang tự tay trói chính con trai năm tuổi của chúng tôi lên bàn phẫu thuật, dùng dao rạch lên người thằng bé.

Anh ta chỉ muốn biết cô em gái nuôi đang mang thai con của anh ta ở đâu.

Con trai tôi đã chết trong đau đớn tột cùng.

Tàn nhẫn hơn, cô ta còn đem tro cốt của con tôi trộn vào bát canh gà, mỉm cười nhìn tôi.

Chồng tôi, Trương Quân Đông, không những không tin tôi mà còn tát tôi, đổ hết tội lỗi lên đầu tôi vì đã "làm hại" người tình của anh ta.

Người đàn ông tôi yêu hơn cả sinh mệnh đã vì một người phụ nữ khác mà giết chết chính con trai mình.

Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, tôi đã uống loại thuốc có thể xóa sạch ký ức, chạy trốn đến Paris.

Chương 1

Huỳnh Mai POV:

Người đàn ông từng bất chấp việc khiến cha mình tức đến hộc máu qua đời để cưới tôi, người đã xây cho tôi cả một lâu đài hoa oải hương bằng kính ở Đà Lạt chỉ vì tôi nói tôi thích, người đã tam bộ nhất bái, trán dập đến chảy máu lên đỉnh núi Bà Đen để xin một lá bùa bình an cho con trai chúng tôi khi thằng bé sinh khó, giờ đây, lại đang tự tay trói chính con trai mình lên bàn phẫu thuật.

Không, không phải là bàn phẫu thuật. Đây là phòng thí nghiệm tư nhân lạnh lẽo của anh ta, với những dụng cụ bằng thép không gỉ sáng loáng một cách đáng sợ. Con trai tôi, bé Bo, mới năm tuổi, đang nằm trên chiếc bàn kim loại lạnh lẽo, tay chân bị những sợi dây da dày cộp trói chặt. Thằng bé đã ngất đi vì sợ hãi, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, hàng mi dài ướt đẫm nước mắt.

Đứng bên cạnh, Trương Quân Đông, chồng tôi, mặc một chiếc áo blouse trắng, trông anh ta không giống một người cha, mà giống một tên đồ tể. Ánh mắt anh ta nhìn tôi không còn chút hơi ấm nào, chỉ còn lại sự tàn nhẫn và điên cuồng.

"Huỳnh Mai," giọng anh ta vang lên, lạnh lẽo như tiếng kim loại va vào nhau. "Trương Phương Thảo đang ở đâu?"

Trương Phương Thảo. Cô em gái nuôi mà anh ta hết mực cưng chiều, người vừa trở về từ nước ngoài cách đây một tháng.

"Em không biết," tôi lắc đầu quầy quậy, nước mắt lã chã rơi. "Quân Đông, anh làm ơn thả con ra đi, thằng bé sẽ chết mất! Anh nhìn xem, nó sợ đến mức nào kìa!"

"Cô ta đang mang thai con của tôi," Trương Quân Đông nói, hoàn toàn phớt lờ lời cầu xin của tôi. Anh ta cầm lên một con dao phẫu thuật, lưỡi dao sắc bén lóe lên dưới ánh đèn. "Tôi đã phạm sai lầm trong một đêm say. Tôi phải chịu trách nhiệm. Cô ta đã mất tích ba ngày rồi. Nói cho tôi biết cô ta ở đâu, nếu không..."

Anh ta đưa lưỡi dao đến gần cánh tay nhỏ bé của bé Bo.

"Không!" Tôi hét lên, cảm giác như tim mình bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. "Đừng mà, Quân Đông! Đó là con trai của anh! Là bé Bo của chúng ta!"

Tôi lao về phía trước, cố gắng ngăn cản anh ta, nhưng hai tên vệ sĩ cao to đã giữ chặt tôi lại. Tôi chỉ có thể bất lực nhìn lưỡi dao của anh ta.

"Tôi sẽ hỏi lại lần cuối," anh ta gằn giọng, "Phương Thảo ở đâu?"

"Em thật sự không biết!" Tôi khóc nấc lên. "Làm ơn tin em đi!"

"Vậy thì đừng trách tôi," anh ta nói, và không một chút do dự, lưỡi dao rạch một đường trên cánh tay của bé Bo.

Máu tươi lập tức phun ra, nhuộm đỏ cả chiếc áo blouse trắng của thằng bé và mặt bàn kim loại. Bé Bo giật nảy mình tỉnh lại trong cơn đau đớn tột cùng, tiếng khóc thét xé lòng của thằng bé vang vọng khắp căn phòng.

"A... đau... Mẹ ơi, cứu con! Đau quá mẹ ơi!"

"Bé Bo!" Tôi gào lên, vùng vẫy một cách điên cuồng. "Trương Quân Đông! Anh là một con quỷ! Anh là đồ súc sinh!"

"Nói!" Anh ta không hề dao động, lưỡi dao di chuyển xuống phía bụng của bé Bo. "Tiếp theo sẽ là quả thận của nó. Tôi sẽ lấy thận trái, rồi đến gan, và cuối cùng là trái tim. Cô có ba cơ hội để nói."

Nhìn con trai đang quằn quại trong đau đớn, máu chảy không ngừng, tôi biết mình không còn lựa chọn nào khác. Trương Phương Thảo đã gọi cho tôi sáng nay, khoe khoang rằng cô ta sẽ đến bệnh viện để phá cái thai. Cô ta cố tình làm vậy, cô ta biết Trương Quân Đông sẽ đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi.

"Bệnh viện... Bệnh viện Phụ sản Trung ương," tôi nói trong tuyệt vọng, giọng khản đặc. "Cô ấy đang ở đó... để phá thai."

Ngay khi nghe thấy điều đó, Trương Quân Đông ném con dao xuống đất. Anh ta lập tức cởi áo blouse, vội vã lao ra khỏi phòng mà không thèm liếc nhìn con trai mình một lần nữa, bỏ lại bé Bo đang nằm trên bàn mổ, máu chảy lênh láng.

"Bác sĩ! Gọi bác sĩ!" Tôi hét lên với hai tên vệ sĩ. "Cứu con tôi! Mau lên!"

Tôi vùng ra khỏi tay họ, lao đến bên bé Bo, dùng tay cố gắng bịt vết thương cho con, nhưng máu vẫn không ngừng tuôn ra.

"Mẹ ơi... lạnh..." Bé Bo thều thào, đôi mắt to tròn dần mất đi tiêu cự. "Con lạnh quá..."

"Bé Bo, đừng sợ, có mẹ ở đây rồi," tôi ôm chầm lấy thằng bé, nước mắt rơi như mưa. "Con sẽ không sao đâu. Bác sĩ sẽ đến ngay thôi."

Nhưng đã quá muộn.

Hơi ấm trong cơ thể nhỏ bé của con trai tôi dần dần biến mất. Đôi mắt thằng bé nhắm lại. Bàn tay nhỏ xíu đang nắm chặt ngón tay tôi buông thõng xuống.

Cả người tôi lạnh cóng. Tôi không cảm nhận được gì nữa, chỉ có một khoảng trống mênh mông trong lồng ngực, nơi trái tim tôi từng ở đó.

Tôi ôm xác con trai mình, ngồi giữa vũng máu lạnh lẽo, cho đến khi một người bạn của tôi, một tiến sĩ thần kinh học, tìm thấy tôi. Anh ấy đã nghe tin và lao đến.

Trong cơn mê sảng, tôi nghe thấy tiếng Trương Quân Đông ở bên ngoài, anh ta đang nói chuyện điện thoại với Trương Phương Thảo.

"Thảo Thảo, đừng khóc, anh đây rồi. Em đừng phá thai, đó là con của anh. Anh sẽ ly hôn với cô ta và cưới em. Anh yêu em, Thảo Thảo."

Giọng nói từng là cả thế giới của tôi, giờ đây lại giống như hàng ngàn mũi kim độc đâm vào từng tế bào trong cơ thể tôi.

Tình yêu? Trách nhiệm?

Tất cả đều là dối trá.

Anh ta đã giết chính con trai mình vì một người phụ nữ khác.

Tôi nhìn người bạn của mình. "Minh," tôi thều thào. "Loại thuốc mà cậu từng nói... loại thuốc có thể khiến người ta mất trí nhớ... đưa nó cho tôi."

Tôi không muốn nhớ gì nữa. Ký ức về tình yêu điên cuồng, sự phản bội tàn nhẫn, và nỗi đau mất con này, tôi muốn xóa sạch tất cả.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Một sự lừa dối kéo dài năm năm, một cuộc đời trả thù
8.4
Tưởng chừng là cháu gái gia tộc họ Lưu danh giá với cuộc hôn nhân năm năm viên mãn, tôi bàng hoàng nhận ra tất cả chỉ là màn kịch tàn nhẫn. Chồng tôi và em gái nuôi đã bí mật có con riêng từ lâu, đau đớn hơn là ông bà nội cũng tiếp tay cho sự phản bội này. Họ âm mưu biến tôi thành công cụ sinh con để chiếm đoạt tài sản rồi thủ tiêu. Bị coi là quân cờ ngây thơ, tôi quyết định không cam chịu. Đã đến lúc tôi tự tay hạ màn vở kịch, phơi bày sự thật kinh tởm và bắt họ phải trả giá.
Bìa tiểu thuyết Chồng giàu có nhất thành phố cưới tôi trong chớp mắt và chiều chuộng tôi hết mực
8.7
Để thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt với một lão già, tôi liều lĩnh kết hôn chớp nhoáng cùng người đàn ông lạ mặt. Trái với lo ngại, chồng tôi không chỉ giỏi việc nhà, biết kiếm tiền mà còn vô cùng chiều chuộng, quấn quýt vợ không rời. Từ khi có anh, mọi khó khăn trong đời tôi đều được quý nhân giúp đỡ hóa giải một cách thần kỳ. Thế nhưng, ngày tôi phát hiện ra thân phận thật sự và mục đích của anh sau đám cưới này, tôi đã giận dữ đòi ly hôn rồi bỏ đi. Chẳng bao lâu sau, tôi bị anh bắt về. Giữa sự cưng chiều đến nghẹt thở và nụ cười đầy tà mị, anh hỏi liệu tôi còn dám rời xa anh lần nữa hay không.
Bìa tiểu thuyết Xinh đẹp sau ly hôn, Hoắc tổng đêm đêm xin hòa giải
7.9
Vào đúng ngày kỷ niệm cưới, Hoắc Yến Thời bỏ rơi vợ để ở bên người tình cũ. Thất vọng trước sự bạc bẽo, Tô Vãn Ninh dứt khoát ly hôn để tìm lại chính mình. Cô trở lại showbiz, liên tục gặt hái thành công và vạch trần bộ mặt giả tạo của kẻ thứ ba. Trong khi Hoắc tổng vẫn tự mãn rằng cô sẽ sớm quay lại, thì Vãn Ninh lại tỏa sáng rực rỡ và được hàng loạt nam thần, tỷ phú săn đón. Chứng kiến vợ cũ ngày càng quyến rũ và thành đạt, Hoắc Yến Thời bắt đầu hối hận muộn màng. Anh vứt bỏ lòng tự trọng, điên cuồng tìm mọi cách để theo đuổi và cầu xin cô tái hôn. Tuy nhiên, Vãn Ninh của hiện tại đã không còn là người phụ nữ cam chịu. Cô lạnh lùng từ chối sự làm phiền của chồng cũ, khẳng định bản thân không bao giờ chấp nhận hàn gắn với người đã từng phản bội mình.
Bìa tiểu thuyết Sự kiêu ngạo của anh, sự trả thù thầm lặng của cô
9.1
Cuộc hôn nhân giữa tôi và Thành Trường Nam vốn dĩ chỉ là một vở kịch thế thân, bởi anh mang gương mặt giống hệt người yêu quá cố của tôi là Thành Thiện Tính. Trong mắt chồng, tôi chỉ là công cụ thỏa mãn nhu cầu, còn trái tim anh luôn hướng về Kim Trang Thư. Sự tàn nhẫn đạt đến đỉnh điểm khi anh đẩy tôi ngã cầu thang để bảo vệ nhân tình, khiến tôi suýt mất đi giọt máu trong bụng. Trường Nam tự phụ rằng tôi yêu anh sâu đậm, nhưng anh đâu biết mỗi khi gần gũi, tôi chỉ xem anh là cái bóng của người em họ đã khuất. Khi nhiệm vụ tìm kẻ thay thế kết thúc cũng là lúc tôi quyết định chấm dứt tất cả. Cầm kết quả mang thai trên tay, tôi bình thản yêu cầu luật sư chuẩn bị thủ tục ly hôn để tìm lại tự do cho chính mình.
Bìa tiểu thuyết Tội lỗi của anh, tự do của cô
8.3
Kỷ niệm chín năm ngày cưới trở thành nỗi sỉ nhục khi chồng tôi công khai đưa cô thư ký mang thai về nhà. Trước mặt mọi người, anh bắt tôi quỳ xuống xin lỗi tình nhân, thậm chí ép tôi rút máu cứu cô ta bất chấp căn bệnh tim bẩm sinh khiến tôi suýt mất mạng. Ký ức đau thương ùa về, chính anh ta từng bỏ mặc tôi sảy thai đến mức mất đi thiên chức làm mẹ vĩnh viễn. Khi không còn chịu đựng nổi, tôi trốn chạy đến Pháp để tìm lại tự do. Đối mặt với sự truy tìm điên cuồng của người chồng bội bạc, tôi chỉ gửi lại lá đơn ly hôn cùng tờ bệnh án nghiệt ngã như một dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân đầy tội lỗi này.
Bìa tiểu thuyết Tiểu tổ tông vừa ngầu vừa xinh, Bùi tổng ngày đêm nhớ nhung
9.0
Thịnh Nam Âm được trao cơ hội trùng sinh sau cái chết thảm khốc ở kiếp trước. Từng chịu đựng sự phản bội của gã chồng tồi, bị trà xanh hãm hại dẫn đến gia đình phá sản và bản thân qua đời khi đang mang thai, cô thề sẽ khiến những kẻ thủ ác phải trả giá đắt. Trở về quá khứ, Nam Âm dứt khoát rũ bỏ mọi tình cảm mù quáng, tập trung trừng trị kẻ thù và vực dậy hào quang cho gia tộc họ Thịnh. Tuy nhiên, một biến số bất ngờ xuất hiện khi Bùi tổng - người đàn ông quyền lực vốn xa tầm với, nay lại chủ động tiếp cận cô. Anh không ngần ngại hạ mình theo đuổi, kiên trì chờ đợi cơ hội được cùng cô bước vào cuộc hôn nhân thứ hai, tạo nên một bước ngoặt hoàn toàn mới cho cuộc đời cô.