
Cái chết của một tình yêu, sự ra đời của một hồn ma
Chương 2
Góc nhìn của Trần Ngọc Diep:
Một tuần trôi qua.
Cuộc tìm kiếm của Võ Nhật Duy không có bất kỳ tiến triển nào. Mẹ con tôi như đã bốc hơi khỏi thế giới này, không để lại một dấu vết.
Sự kiên nhẫn của anh ta dần cạn kiệt. Mỗi ngày, anh ta đều trở về căn hộ lạnh lẽo đó, nhìn chằm chằm vào những bức ảnh cưới của chúng tôi, ánh mắt ngày càng trở nên u ám và đáng sợ.
Trong bệnh viện, Lã Trúc Phương lại diễn màn kịch của mình.
Cô ta ngồi bên giường bệnh của Võ Gia Lạc, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con trai, nước mắt lưng tròng. Gương mặt cô ta tái nhợt, tiều tụy, trông vô cùng đáng thương.
"Anh Duy," cô ta ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn Nhật Duy, giọng nói run rẩy, "hay là... hay là thôi đi anh. Em không thể vì con mình mà làm hại đến con của chị Diep được. Chị ấy chắc chắn hận em lắm."
Nhật Duy nhìn vẻ mặt yếu đuối của cô ta, sự thương cảm hiện lên trong mắt. Anh ta đưa tay lau nước mắt cho cô ta, một hành động dịu dàng mà tôi chưa bao giờ nhận được.
"Đừng nói ngốc nghếch. Lạc là cháu trai duy nhất của nhà họ Võ, anh tuyệt đối sẽ không để nó xảy ra chuyện."
Anh ta rút điện thoại ra, gửi một tin nhắn cho tôi, một số điện thoại đã không còn tồn tại từ lâu.
[Trần Ngọc Diep, tôi cho cô một ngày. Nếu ngày mai cô không đưa con đến bệnh viện, đừng trách tôi độc ác.]
Tôi lơ lửng trên không, nhìn dòng chữ lạnh lùng trên màn hình, trái tim vô hình của tôi co thắt lại.
Độc ác? Anh còn có thể độc ác đến mức nào nữa chứ, Võ Nhật Duy?
Anh đã cướp đi sinh mạng của con gái tôi, đã hủy hoại cuộc đời tôi, giờ anh còn muốn làm gì nữa?
Một ngày trôi qua, không có hồi âm.
Sự tức giận của Võ Nhật Duy bùng nổ. Anh ta ném vỡ chiếc điện thoại, gầm lên như một con thú bị thương.
"Trần Ngọc Diep! Cô dám thách thức tôi! Nếu cô không xuất hiện, tôi sẽ cho người về quê, đào mộ cha mẹ cô lên! Tôi sẽ khiến cho cả nhà họ Trần các người phải trả giá vì sự ngu ngốc của cô!"
Lã Trúc Phương vội vàng ôm lấy anh ta, giả vờ hoảng sợ. "Anh Duy, đừng mà... Đừng làm vậy với gia đình chị ấy. Hay là... hay là để em quỳ xuống xin chị ấy, có được không? Chỉ cần chị ấy chịu cứu Lạc, bảo em làm gì cũng được."
Nhìn bộ dạng "cam chịu" của cô ta, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn.
Chính cô ta, ba năm trước, đã khóc lóc cầu xin Nhật Duy như thế này, nói rằng chỉ cần cứu được Gia Lạc, cô ta nguyện làm trâu làm ngựa cho tôi.
Và rồi, khi Nhật Duy ra lệnh bắt con gái tôi đi, chính cô ta đã cho người đánh gãy chân tôi, để mặc tôi chết dần chết mòn trong công trường hoang vắng.
Ký ức đau đớn ùa về như một cơn lũ.
Tôi nhớ lại ngày hôm đó, khi tôi nhận được tin con gái bị người của Nhật Duy bắt đi từ trường học. Tôi đã điên cuồng chạy đến tập đoàn Võ thị, quỳ xuống cầu xin anh ta.
"Duy, em xin anh, tha cho con bé đi!" Tôi khóc nấc lên, túm lấy ống quần anh ta. "Ngân Thảo bị hen suyễn nặng lắm, con bé không thể phẫu thuật được đâu! Em xin anh!"
Nhưng anh ta chỉ lạnh lùng gạt tay tôi ra.
"Ồn ào! Lạc cũng là cháu của cô, sao cô có thể nhẫn tâm như vậy?" Ánh mắt anh ta sắc như dao, "Trong hai đứa trẻ, tủy của Ngân Thảo phù hợp nhất. Đây là số mệnh của nó."
Số mệnh?
Tôi tuyệt vọng nhìn anh ta. "Không! Đó là con gái của chúng ta! Sao anh có thể tàn nhẫn như vậy?"
"Chát!"
Một cái tát trời giáng giáng xuống mặt tôi. Má tôi nóng rát, đầu óc ong ong.
"Trần Ngọc Diep, cô đừng quên thân phận của mình." Giọng anh ta lạnh đến thấu xương. "Con của cô là do tôi ban cho. Mạng của nó, tôi muốn lấy lúc nào thì lấy."
Anh ta quay đi, không thèm nhìn lại tôi một lần. Anh ta ra lệnh cho bác sĩ: "Lấy 500cc. Lấy nhiều hơn một chút, để cho mẹ nó cũng cảm nhận được nỗi đau của Lạc."
500cc!
Đối với một đứa trẻ năm tuổi, gầy gò yếu ớt, lại mắc bệnh hen suyễn, đó chẳng khác nào lấy đi nửa cái mạng của con bé!
Giờ đây, khi nhớ lại những lời nói đó, linh hồn tôi vẫn còn run rẩy vì đau đớn và căm hận.
Võ Nhật Duy ngồi phịch xuống ghế sofa trong căn hộ cũ, ôm đầu rên rỉ.
"Tại sao? Tại sao cô lại phải bướng bỉnh như vậy, Diep? Nếu năm đó cô ngoan ngoãn nghe lời, Lạc đã không phải chịu khổ như bây giờ."
Anh ta vẫn vậy, luôn cho rằng mình đúng. Mọi lỗi lầm đều là của tôi.
Tôi lơ lửng trước mặt anh ta, nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy sự tàn nhẫn và ích kỷ đó.
Võ Nhật Duy, anh tìm tôi làm gì?
Để giết tôi thêm một lần nữa sao?
Có thể bạn cũng thích





