
Cái chết của một tình yêu, sự ra đời của một hồn ma
Chương 3
Góc nhìn của Trần Ngọc Diep:
Sáng hôm sau, trợ lý của Võ Nhật Duy vội vã chạy vào phòng bệnh, vẻ mặt vừa mừng vừa lo.
"Võ tổng! Tìm... tìm thấy rồi ạ!"
Võ Nhật Duy đang gọt táo cho Lã Trúc Phương, nghe vậy liền bật dậy, con dao trong tay rơi xuống đất tạo thành một tiếng "keng" chói tai.
"Ở đâu?" Giọng anh ta khẩn trương.
Lã Trúc Phương cũng tỏ ra vui mừng, cô ta nắm chặt tay Nhật Duy, nước mắt lại chực trào ra. "Thật tốt quá! Cảm ơn trời đất! Anh Duy, lát nữa gặp chị Diep, anh đừng nổi nóng nhé. Em sẽ quỳ xuống xin chị ấy, em tin chị ấy sẽ tha thứ cho chúng ta."
"Tha thứ?" Võ Nhật Duy hừ lạnh một tiếng, "Cô ta có tư cách gì mà không tha thứ? Phương, em quá lương thiện rồi. Chính vì em quá lương thiện nên mới bị cô ta bắt nạt."
Anh ta dịu dàng vỗ về lưng Trúc Phương, ánh mắt lại quay sang trợ lý, trở nên lạnh lẽo và tàn nhẫn.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau cho người đi! Bất kể dùng cách gì, cũng phải đưa mẹ con cô ta đến đây ngay lập tức! Nếu họ dám chống cự, cứ đánh gãy chân cho tôi!"
Giọng nói của anh ta như một nhát dao vô hình, đâm xuyên qua linh hồn tôi.
Đánh gãy chân...
Ba năm trước, chân tôi đã bị đánh gãy như thế nào, anh ta có biết không?
Trợ lý nuốt nước bọt, vẻ mặt khó xử, ấp úng mãi không nói nên lời.
"Võ... Võ tổng... Chuyện là..."
"Có chuyện gì thì nói mau!" Võ Nhật Duy mất kiên nhẫn, túm lấy cổ áo trợ lý, gầm lên. "Đừng lãng phí thời gian của tôi! Mạng sống của Lạc đang tính từng giây đấy!"
"Võ tổng! Anh bình tĩnh đã!" Trợ lý sợ hãi đến mức mặt cắt không còn một giọt máu. "Người... người chúng tôi tìm thấy... nhưng mà..."
"Nhưng mà cái gì?" Võ Nhật Duy giận dữ đẩy mạnh trợ lý vào tường. "Cậu có tin tôi vứt cậu xuống biển cho cá ăn không?"
"Không... không phải ạ!" Trợ lý run rẩy nói, "Võ tổng, người thì tìm thấy rồi, nhưng... nhưng chỉ có một mình Trần tiểu thư thôi. Còn... còn An tiểu thư..."
"Nó đâu? Con bé đâu?" Võ Nhật Duy gầm lên. "Trần Ngọc Diep dám giấu con bé đi đâu?"
Sự im lặng của người trợ lý khiến một dự cảm không lành trỗi dậy trong lòng Nhật Duy và cả Trúc Phương.
"Nói! Con bé đâu rồi?" Nhật Duy lắc mạnh vai trợ lý, đôi mắt đỏ ngầu.
Trợ lý nhắm mắt lại, lấy hết can đảm, run rẩy nói ra sự thật tàn khốc.
"An tiểu thư... An tiểu thư mất rồi ạ."
"Cái gì?"
Võ Nhật Duy như bị sét đánh ngang tai. Anh ta sững người, buông lỏng tay khỏi cổ áo trợ lý, lảo đảo lùi lại vài bước.
"Cậu nói láo! Cậu dám lừa tôi!" Anh ta túm lấy trợ lý một lần nữa, ánh mắt điên cuồng. "Cô ta cho cậu bao nhiêu tiền để nói dối tôi? Nói!"
"Võ tổng, tôi không dám!" Trợ lý bật khóc, vội vàng lấy từ trong cặp ra một tập tài liệu. "Đây... đây là giấy chứng tử của An tiểu thư. Con bé... con bé đã mất từ ba năm trước rồi. Nguyên nhân tử vong là... suy hô hấp cấp do biến chứng sau phẫu thuật ghép tủy..."
Giấy chứng tử.
Ba năm trước.
Suy hô hấp cấp.
Từng chữ, từng chữ một như những nhát búa tạ, giáng mạnh vào đầu Võ Nhật Duy.
Anh ta đứng chết trân tại chỗ, tờ giấy chứng tử mỏng manh trong tay anh ta run rẩy, như thể nặng ngàn cân.
Có thể bạn cũng thích





