
Trái tim rực cháy của New Orleans
Chương 2
Võ Thu An POV:
Bữa tiệc xa hoa kỷ niệm việc sáp nhập thành công Thịnh An vào đế chế Hoàng Phát được tổ chức tại sảnh chính của tập đoàn. Ánh đèn pha lê rực rỡ chiếu xuống sàn đá cẩm thạch bóng loáng, phản chiếu những khuôn mặt tươi cười và những bộ trang phục lộng lẫy. Mọi người ở đây đều là những kẻ đã góp phần vào sự sụp đổ của gia đình tôi, và giờ họ đang ăn mừng trên đống tro tàn của nó.
Và Minh Hoàng Phát muốn tôi phải chứng kiến điều đó.
"Cô phải đến," anh ta ra lệnh vào buổi sáng hôm đó, giọng điệu không cho phép từ chối. "Và mặc chiếc váy này."
Anh ta ném một chiếc hộp nhung màu đỏ lên giường. Bên trong là một chiếc váy dạ hội màu đen tuyền, mỏng manh và hở hang. Nó được thiết kế để hạ nhục, không phải để tôn vinh.
Tôi đã đến muộn. Cố ý. Mỗi bước đi trên đôi giày cao gót đều khiến lồng ngực tôi đau nhói, một lời nhắc nhở về thời gian đang cạn dần. Khi tôi bước vào sảnh, tiếng nhạc và tiếng nói chuyện đột ngột im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, tò mò, khinh miệt, và hả hê.
Minh Hoàng Phát đang đứng giữa đám đông, giống như một vị vua đang thị sát lãnh địa của mình. Bên cạnh anh ta là Thẩm Thủy Trúc, người bạn thân nhất một thời của tôi, kẻ phản bội đã cấu kết với Phát để hủy hoại gia đình tôi. Cô ta khoác tay Phát, mỉm cười đắc thắng, chiếc váy màu rượu vang của cô ta làm nổi bật làn da trắng ngần và vẻ đẹp rạng rỡ.
Phát nheo mắt nhìn tôi, sự không hài lòng hiện rõ trong ánh mắt anh ta. "Cô đến muộn."
Giọng anh ta không lớn, nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy. Tôi nhớ lại những hình phạt tàn nhẫn của anh ta cho những lần không vâng lời trước đây, và một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.
"Xin lỗi," tôi lí nhí.
Thẩm Thủy Trúc bước tới, nụ cười của cô ta ngọt ngào như mật ong tẩm độc. "An An, cậu đến rồi. Phát và mọi người đã lo lắng cho cậu lắm đấy. Sức khỏe của cậu không tốt, lẽ ra không nên gắng sức như vậy."
Cô ta nắm lấy tay tôi, bàn tay cô ta lạnh như băng. "Trông cậu xanh xao quá. Có cần mình giúp gì không?"
Mỗi lời nói của cô ta đều là một mũi kim châm vào lòng tự trọng của tôi. Tôi rụt tay lại, nhìn thẳng vào mắt cô ta. "Không cần."
Phát cau mày, rõ ràng không hài lòng với thái độ của tôi. "Thu An," anh ta nói, giọng cảnh cáo. "Thủy Trúc có lòng tốt quan tâm đến cô."
Anh ta quay sang đám đông, giọng nói vang lên. "Hôm nay là một ngày đặc biệt. Để ăn mừng, phu nhân cũ của Thịnh An, và cũng là vợ tôi, Võ Thu An, sẽ có một màn trình diễn đặc biệt dành cho tất cả mọi người."
Một sự im lặng ngột ngạt bao trùm lấy không gian. Mọi người đều biết "màn trình diễn đặc biệt" có nghĩa là gì. Đó là một hình thức sỉ nhục công khai mà Phát đã nghĩ ra để hành hạ tôi.
Anh ta ra hiệu cho dàn nhạc. Giai điệu của một bản valse chậm rãi, u buồn vang lên. Giai điệu mà tôi và anh ta đã từng nhảy cùng nhau trong buổi tiệc sinh nhật mười tám tuổi của tôi.
"Nhảy đi," anh ta ra lệnh, ánh mắt lạnh như băng.
Tôi đứng bất động, hai chân như chôn chặt xuống sàn. Tôi không thể. Không phải ở đây. Không phải trước mặt những người này.
"Tôi nói, nhảy đi!" Anh ta gằn giọng, sự kiên nhẫn đã cạn.
Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng tôi ép chúng phải chảy ngược vào trong. Tôi không thể để anh ta thấy tôi yếu đuối. Tôi từ từ cởi bỏ chiếc áo khoác mỏng bên ngoài, để lộ chiếc váy đen hở hang bên trong. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên từ đám đông. Những ánh mắt thèm thuồng, những nụ cười chế giễu, tất cả đều như những lưỡi dao sắc lẹm cứa vào da thịt tôi.
Tôi bắt đầu di chuyển theo điệu nhạc, cơ thể cứng đờ và vụng về. Mỗi vòng xoay, mỗi bước đi đều là một sự tra tấn. Tôi cảm thấy mình như một con rối, bị điều khiển bởi những sợi dây vô hình của sự căm hận.
Tôi nhìn thấy Thủy Trúc, cô ta đang thì thầm điều gì đó vào tai Phát, và cả hai cùng bật cười. Tiếng cười của họ như một nhát búa giáng mạnh vào đầu tôi.
Một cơn ho dữ dội bùng lên từ lồng ngực. Tôi cố gắng kìm nén, nhưng không thể. Tôi gập người lại, ho sặc sụa. Một dòng chất lỏng ấm nóng trào ra khỏi miệng tôi, nhuộm đỏ lòng bàn tay tôi.
Máu.
Tiếng nhạc dừng lại. Mọi người sững sờ.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn Phát. Anh ta cũng đang nhìn tôi, sự chế giễu trên khuôn mặt anh ta đông cứng lại.
"Lại giở trò giả vờ đáng thương à?" anh ta nói, nhưng giọng nói có một chút run rẩy mà anh ta không thể che giấu. "Võ Thu An, cô nghĩ rằng trò này có thể lừa được ai?"
Tôi muốn hét lên rằng đây không phải là một trò đùa, rằng tôi đang chết dần. Nhưng tôi không còn chút sức lực nào. Cơn đau trong lồng ngực trở nên không thể chịu đựng nổi. Mọi thứ trước mắt tôi bắt đầu mờ đi.
Bóng tối bao trùm lấy tôi.
Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, tôi dường như thấy được một tia hoảng loạn thoáng qua trong đáy mắt của Minh Hoàng Phát. Một tia cảm xúc mà tôi đã không còn nhìn thấy trong một thời gian rất, rất dài.
Nhưng nó biến mất nhanh như khi nó xuất hiện, bị thay thế bởi sự lạnh lùng và tàn nhẫn quen thuộc.
"Mang cô ta đi," tôi nghe thấy giọng anh ta ra lệnh, xa xăm và lạnh lẽo. "Đừng để cô ta làm hỏng bữa tiệc."
Có thể bạn cũng thích





