
Trái tim rực cháy của New Orleans
Chương 3
Võ Thu An POV:
Tôi tỉnh dậy trên một chiếc giường xa lạ nhưng lại quen thuộc đến đau lòng. Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí, loại hương mà Minh Hoàng Phát yêu thích. Đây là phòng ngủ của anh ta. Căn phòng nơi anh ta đã từng hứa hẹn với tôi về một tương lai, và cũng là căn phòng nơi anh ta đã phá vỡ mọi lời hứa đó.
Những mảnh ký ức về bữa tiệc ùa về, sắc nét và đau đớn. Sự sỉ nhục, ánh mắt của đám đông, và dòng máu đỏ thẫm trên tay tôi.
Cửa phòng bật mở và Phát bước vào, theo sau là một người hầu gái mang theo một bát thuốc đen ngòm, bốc khói nghi ngút. Mùi thuốc đắng ngắt xộc vào mũi tôi.
"Tỉnh rồi à?" Anh ta nói, giọng điệu không có chút ấm áp nào. "Uống thuốc đi."
Tôi quay mặt đi, cảm giác buồn nôn cuộn lên trong dạ dày. "Tôi không uống."
Một nụ cười khẩy xuất hiện trên môi Phát. Anh ta ra hiệu cho người hầu gái lui ra, rồi tự mình cầm lấy bát thuốc. Anh ta ngồi xuống mép giường, một tay giữ chặt cằm tôi, buộc tôi phải đối mặt với anh ta.
"Đừng để tôi phải dùng vũ lực, Thu An," anh ta gằn giọng. "Cô biết cô không thể chống lại tôi."
Sức mạnh của anh ta quá lớn. Anh ta bóp miệng tôi và đổ thẳng thứ chất lỏng đắng ngắt vào họng tôi. Tôi sặc sụa, cố gắng ho ra, nhưng vô ích. Vị đắng lan tỏa khắp cơ thể tôi, lạnh lẽo và tuyệt vọng.
"Tại sao?" Tôi thều thào hỏi sau khi anh ta buông tôi ra, nước mắt và thuốc hòa quyện vào nhau chảy xuống cằm. "Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy?"
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt lạnh như một vực thẳm không đáy. "Bởi vì cô là con gái của Võ Thiên Thịnh. Bởi vì trong huyết quản của cô chảy dòng máu của kẻ thù đã giết chết cha mẹ tôi. Mỗi lần nhìn thấy cô, tôi lại nhớ đến mối thù đó. Cô nghĩ tôi sẽ đối xử với cô như thế nào?"
Lời nói của anh ta như một nhát dao khác, xoáy sâu vào vết thương còn đang rỉ máu trong tim tôi.
Không chỉ gia đình tôi, không chỉ sự nghiệp của tôi. Anh ta thậm chí còn ra tay với đứa con của chúng tôi.
Ký ức kinh hoàng của ngày hôm đó lại hiện về. Tôi đã mang thai được ba tháng, một tia hy vọng nhỏ nhoi le lói trong cuộc sống tăm tối của tôi. Tôi đã nghĩ rằng đứa trẻ này có thể là sợi dây kết nối lại tình yêu của chúng tôi.
Khi tôi vui mừng báo cho anh ta biết, anh ta chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt ghê tởm.
"Đứa con hoang này?" Anh ta cười lạnh. "Cô nghĩ rằng cô xứng đáng mang dòng máu của nhà họ Minh sao? Dòng máu của nhà họ Võ bẩn thỉu của cô không xứng."
Ngày hôm sau, anh ta ép tôi đến bệnh viện. Anh ta đã giữ chặt tôi khi bác sĩ tiến hành ca phẫu thuật. Tôi đã gào khóc, đã cầu xin, nhưng anh ta vẫn không lay chuyển. Anh ta đã tận mắt chứng kiến đứa con chưa thành hình của chúng tôi bị lấy ra khỏi cơ thể tôi.
Không chỉ vậy, anh ta còn ra lệnh cho bác sĩ triệt sản tôi.
"Tôi không muốn bất kỳ mầm mống nào của nhà họ Võ tồn tại trên đời này nữa," đó là những lời tàn nhẫn anh ta nói với tôi khi tôi đang nằm trên bàn mổ, đau đớn đến chết đi sống lại.
Anh ta đã tước đi của tôi mọi thứ. Quyền làm mẹ, tương lai, hy vọng.
Như thể để tra tấn tôi thêm, vài tuần sau, Thẩm Thủy Trúc thông báo cô ta đã có thai.
Tôi nhớ mình đã nhìn thấy Phát khi anh ta nghe tin. Vẻ mặt lạnh lùng của anh ta tan chảy, thay vào đó là một niềm vui sướng không thể che giấu. Anh ta ôm chầm lấy Thủy Trúc, cẩn thận đỡ lấy cô ta, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng và yêu thương. Một sự dịu dàng mà tôi chưa bao giờ có được, ngay cả trong những giấc mơ đẹp nhất.
Đó là khoảnh khắc tôi thực sự hiểu ra. Tôi không chỉ là kẻ thù. Tôi còn không bằng một hạt bụi trong mắt anh ta.
Tiếng gõ cửa lại vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Thẩm Thủy Trúc bước vào, tay đặt lên bụng, dáng vẻ của một người mẹ hạnh phúc. Minh Hoàng Phát lập tức bước tới đỡ lấy cô ta, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
"Sao em lại đến đây? Em cần phải nghỉ ngơi," anh ta nói, giọng điệu đầy cưng chiều.
Thủy Trúc mỉm cười với anh ta, rồi quay sang tôi. "Em nghe nói chị An An không khỏe nên đến thăm. Dù sao thì, bây giờ em đang mang thai, Phát muốn có người chăm sóc em cẩn thận. Anh ấy nói chị là người thích hợp nhất."
Cô ta dừng lại, nụ cười trở nên sâu xa hơn. "Từ nay, phiền chị chăm sóc cho em và đứa bé nhé, chị An An."
Cả thế giới của tôi như ngừng lại. Anh ta muốn tôi, người đã bị anh ta cướp đi đứa con, phải đi chăm sóc cho kẻ thù và đứa con của họ.
Không có sự sỉ nhục nào tàn nhẫn hơn thế.
Có thể bạn cũng thích





