
Nỗi ám ảnh tàn nhẫn của tỷ phú
Chương 2
Trần Ngọc Lệ POV:
An Khiết Tâm.
Cái tên này lần đầu tiên tôi nghe được là trong một cuộc họp báo ra mắt dự án mới của tập đoàn Châu Thị. Khi đó, Châu Minh Quân đang tức giận vì một nhân viên cấp dưới làm sai báo cáo.
"Một lũ ăn hại!" Anh ta ném tập tài liệu xuống bàn, giọng nói lạnh băng khiến cả hội trường im phăng phắc.
Tôi vội vàng đi tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh. "Quân, đừng nóng giận. Mọi người cũng không cố ý."
Anh quay lại nhìn tôi, ánh mắt dịu đi đôi chút. Nhưng khi anh đưa danh sách những người sẽ đi công tác cùng anh đến Đà Lạt vào tuần sau, tôi đã sững sờ.
Bên cạnh tên của các quản lý cấp cao và vệ sĩ, có một cái tên hoàn toàn xa lạ: An Khiết Tâm, trợ lý.
Từ trước đến nay, bên cạnh Châu Minh Quân chưa bao giờ có một người phụ nữ nào khác ngoài tôi. Anh ấy nổi tiếng là người không gần nữ sắc, thậm chí còn có chút ghét phụ nữ.
"Khiết Tâm là ai vậy anh?" Tôi cố nén sự bất an trong lòng, hỏi một cách nhẹ nhàng nhất có thể.
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt có chút né tránh. "Là trợ lý mới. Cô ấy làm việc rất tốt."
"Nhưng... tại sao lại là một cô gái?"
Anh ta nhíu mày. "Lệ, em đang chất vấn anh sao?"
"Không phải..." Tôi vội vàng lắc đầu. "Chỉ là... em thấy hơi lạ."
Anh thở dài, kéo tôi vào lòng. "Chỉ là một trợ lý thôi. Em đừng nghĩ nhiều. Em biết mà, trong giới của anh, có một vài cô gái bên cạnh để xã giao cũng là chuyện bình thường. Nhưng vị trí Châu phu nhân, chỉ có một mình em."
Những lời đó như một viên thuốc an thần, tạm thời làm dịu đi sự lo lắng của tôi. Tôi đã ngu ngốc tin rằng, chỉ cần tôi đủ tin tưởng, tình yêu của chúng tôi sẽ vượt qua tất cả.
Tôi đã tự lừa dối mình.
Sự thiên vị của Châu Minh Quân dành cho An Khiết Tâm ngày càng lộ liễu. Anh ta cho phép cô ấy ngồi cạnh mình trong các cuộc họp, điều mà trước đây chỉ dành cho tôi. Anh ta sẽ mỉm cười khi cô ấy pha trò, một nụ cười mà tôi đã rất lâu không còn được thấy. Anh ta thậm chí còn công khai khen ngợi cô ấy trước mặt các đối tác kinh doanh.
Tin đồn bắt đầu lan ra. Người ta nói thái tử Châu Thị đã có tình nhân mới, một cô trợ lý trẻ trung, xinh đẹp, và Trần Ngọc Lệ, "cô bé lọ lem" ngày nào, đã sắp bị thất sủng.
Trái tim tôi đau như cắt. Tôi đã run rẩy hỏi anh ta: "Quân, anh còn nhớ lời hứa của mình không? Anh đã nói sẽ không có người phụ nữ nào khác."
Anh chỉ nhíu mày, có chút mất kiên nhẫn. "Lệ, em đừng vô lý nữa. Anh đã nói rồi, đó chỉ là công việc."
Nhưng tôi biết, đó không chỉ là công việc. Ánh mắt anh nhìn cô ta, sự dung túng của anh dành cho cô ta, tất cả đều vượt quá giới hạn của một ông chủ và trợ lý.
Trong sự tuyệt vọng, tôi đã làm một việc ngu ngốc. Tôi đã sắp xếp một buổi xem mắt cho An Khiết Tâm, hy vọng có thể đẩy cô ta ra khỏi thế giới của chúng tôi.
Và đó là khởi đầu cho cơn ác mộng.
"Nói! Khiết Tâm đang ở đâu?" Giọng nói của Châu Minh Quân kéo tôi về thực tại tàn khốc.
Trong màn hình máy tính bảng, Bửu đã ngừng co giật, lịm đi. Các chỉ số sinh tồn yếu ớt như ngọn đèn trước gió.
Xung quanh, những người giúp việc trong nhà đều đứng chết trân, không ai dám tiến lên một bước. Ánh mắt họ nhìn tôi đầy thương hại nhưng cũng xen lẫn sợ hãi.
"CHÂU MINH QUÂN!" Tôi gào lên, âm thanh vỡ vụn. "ANH LÀ ĐỒ KHỐN! ANH CÓ BIẾT BỬU CHỈ LÀ MỘT ĐỨA TRẺ KHÔNG?"
Anh ta lạnh lùng nhìn tôi, dường như tiếng gào thét của tôi không hề chạm đến anh ta. "Nói địa điểm, hoặc là chuẩn bị nhặt xác em trai cô."
Một tiếng "A!" kinh hoàng vang lên từ miệng một cô giúp việc trẻ tuổi.
Tôi điên cuồng lao về phía chiếc máy tính bảng, nhưng bị hai tên vệ sĩ to lớn giữ chặt lại.
"Ở... ở quán cà phê Angel Garden... đường Đồng Khởi..." Tôi nức nở, mỗi một từ nói ra như xé nát cổ họng tôi.
Ngay lập tức, Châu Minh Quân ra hiệu cho vệ sĩ. "Đi!"
Anh ta quay người bước đi, không một chút do dự.
"Quân!" Tôi cố gắng vùng vẫy. "Thả Bửu ra... Làm ơn... nối lại thiết bị cho nó đi..."
Anh ta thậm chí không thèm quay đầu lại, chỉ lạnh lùng ném chiếc máy tính bảng xuống đất. "Tự mình làm đi."
Rồi anh ta ra lệnh cho tất cả mọi người: "Không ai được phép giúp cô ta."
Chiếc máy tính bảng vỡ tan tành. Hy vọng cuối cùng của tôi cũng vỡ nát theo.
Tôi lảo đảo chạy đến, cố gắng lắp ráp những mảnh vỡ, hy vọng có thể khởi động lại nó. Nhưng tất cả đều vô ích. Màn hình đen ngòm, không một chút phản ứng.
Không còn thời gian nữa.
Tôi lao ra khỏi biệt thự như một con thú bị thương, không giày dép, không quan tâm đến những mảnh vỡ thủy tinh đang cứa vào lòng bàn chân.
Bệnh viện. Tôi phải đến bệnh viện.
Khi tôi đến nơi, Bửu đã rơi vào hôn mê sâu. Các bác sĩ và y tá đang cấp cứu trong hoảng loạn.
Tôi quỳ sụp xuống trước cửa phòng cấp cứu, toàn thân mềm nhũn. Máu từ lòng bàn chân loang ra sàn nhà lạnh lẽo, nhưng tôi không còn cảm thấy đau đớn.
May mắn thay, Bửu đã qua cơn nguy kịch. Nhưng lần thiếu oxy này đã gây ra tổn thương nghiêm trọng cho trái tim vốn đã yếu ớt của nó.
Khi Bửu tỉnh lại, nó co rúm người lại, ánh mắt tràn ngập hoảng loạn. Nó không chịu cho bất cứ ai đến gần, kể cả tôi. Nó chỉ liên tục lẩm bẩm: "Tối... tối quá... chị ơi, em sợ..."
Tôi ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé của nó, trái tim tan nát. "Chị xin lỗi... Bửu, chị xin lỗi... Là lỗi của chị..."
Nó ngước đôi mắt ngây thơ lên nhìn tôi, bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ lên lưng tôi. "Chị đừng khóc... Bửu không sao... Bửu sẽ không bỏ chị đâu..."
Tôi cắn chặt môi, cố gắng không để tiếng khóc bật ra. Tôi không thể yếu đuối, ít nhất là trước mặt em trai tôi.
Bác sĩ trưởng khoa gọi riêng tôi ra ngoài. Ông ấy lắc đầu, vẻ mặt nặng nề. "Tình hình của cậu bé rất tệ, cô Lệ. Cú sốc vừa rồi đã khiến bệnh tình trở nên trầm trọng hơn. Nếu không được phẫu thuật thay tim sớm, tôi e là..."
Ông không nói hết câu, nhưng tôi hiểu.
"Cách duy nhất bây giờ là đưa cậu bé sang Mỹ." Ông nói tiếp. "Ở đó có công nghệ và nguồn tạng phù hợp. Nhưng chi phí..."
Chi phí ư? Tôi làm gì có tiền? Tất cả mọi thứ của tôi, của Bửu, đều nằm trong tay Châu Minh Quân.
Thoát khỏi anh ta, làm sao tôi có thể thoát khỏi bàn tay của con ác quỷ đó? Anh ta đã kiểm soát mọi thứ của tôi, từ tài khoản ngân hàng, hộ chiếu, cho đến các mối quan hệ xã hội. Anh ta từng nói, tôi là con chim hoàng yến trong chiếc lồng vàng của anh ta, vĩnh viễn không thể bay đi.
Tôi thất thểu đi dọc hành lang bệnh viện, tâm trí trống rỗng. Ngay lúc đó, ở góc rẽ, tôi nhìn thấy một cảnh tượng khiến trái tim tôi đóng băng.
Châu Minh Quân đang ôm An Khiết Tâm.
Có thể bạn cũng thích





