Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Nỗi ám ảnh tàn nhẫn của tỷ phú

Nỗi ám ảnh tàn nhẫn của tỷ phú

Chỉ vì tôi sắp xếp buổi xem mắt cho cô trợ lý, người đàn ông tôi từng yêu sâu đậm đã ra tay trừng phạt tàn khốc. Anh nhẫn tâm cắt đứt nguồn sống của em trai tôi khi cậu ấy đang điều trị tim bẩm sinh, ép tôi quỳ gối xin lỗi và hiến máu cho người phụ nữ kia rồi vứt bỏ. Thậm chí, anh còn đánh chết chú chó nhỏ ngay trước mặt tôi, chà đạp lên mọi sự tôn nghiêm cuối cùng. Người từng hứa bảo vệ tôi cả đời giờ đã hóa thành ác quỷ. Trong cơn tuyệt vọng, tôi ôm em trai bỏ trốn khỏi thành phố. Năm năm sau, tôi quay lại với một thân phận hoàn toàn khác.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Trần Ngọc Lệ POV:

An Khiết Tâm.

Cái tên này lần đầu tiên tôi nghe được là trong một cuộc họp báo ra mắt dự án mới của tập đoàn Châu Thị. Khi đó, Châu Minh Quân đang tức giận vì một nhân viên cấp dưới làm sai báo cáo.

"Một lũ ăn hại!" Anh ta ném tập tài liệu xuống bàn, giọng nói lạnh băng khiến cả hội trường im phăng phắc.

Tôi vội vàng đi tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh. "Quân, đừng nóng giận. Mọi người cũng không cố ý."

Anh quay lại nhìn tôi, ánh mắt dịu đi đôi chút. Nhưng khi anh đưa danh sách những người sẽ đi công tác cùng anh đến Đà Lạt vào tuần sau, tôi đã sững sờ.

Bên cạnh tên của các quản lý cấp cao và vệ sĩ, có một cái tên hoàn toàn xa lạ: An Khiết Tâm, trợ lý.

Từ trước đến nay, bên cạnh Châu Minh Quân chưa bao giờ có một người phụ nữ nào khác ngoài tôi. Anh ấy nổi tiếng là người không gần nữ sắc, thậm chí còn có chút ghét phụ nữ.

"Khiết Tâm là ai vậy anh?" Tôi cố nén sự bất an trong lòng, hỏi một cách nhẹ nhàng nhất có thể.

Anh ta nhìn tôi, ánh mắt có chút né tránh. "Là trợ lý mới. Cô ấy làm việc rất tốt."

"Nhưng... tại sao lại là một cô gái?"

Anh ta nhíu mày. "Lệ, em đang chất vấn anh sao?"

"Không phải..." Tôi vội vàng lắc đầu. "Chỉ là... em thấy hơi lạ."

Anh thở dài, kéo tôi vào lòng. "Chỉ là một trợ lý thôi. Em đừng nghĩ nhiều. Em biết mà, trong giới của anh, có một vài cô gái bên cạnh để xã giao cũng là chuyện bình thường. Nhưng vị trí Châu phu nhân, chỉ có một mình em."

Những lời đó như một viên thuốc an thần, tạm thời làm dịu đi sự lo lắng của tôi. Tôi đã ngu ngốc tin rằng, chỉ cần tôi đủ tin tưởng, tình yêu của chúng tôi sẽ vượt qua tất cả.

Tôi đã tự lừa dối mình.

Sự thiên vị của Châu Minh Quân dành cho An Khiết Tâm ngày càng lộ liễu. Anh ta cho phép cô ấy ngồi cạnh mình trong các cuộc họp, điều mà trước đây chỉ dành cho tôi. Anh ta sẽ mỉm cười khi cô ấy pha trò, một nụ cười mà tôi đã rất lâu không còn được thấy. Anh ta thậm chí còn công khai khen ngợi cô ấy trước mặt các đối tác kinh doanh.

Tin đồn bắt đầu lan ra. Người ta nói thái tử Châu Thị đã có tình nhân mới, một cô trợ lý trẻ trung, xinh đẹp, và Trần Ngọc Lệ, "cô bé lọ lem" ngày nào, đã sắp bị thất sủng.

Trái tim tôi đau như cắt. Tôi đã run rẩy hỏi anh ta: "Quân, anh còn nhớ lời hứa của mình không? Anh đã nói sẽ không có người phụ nữ nào khác."

Anh chỉ nhíu mày, có chút mất kiên nhẫn. "Lệ, em đừng vô lý nữa. Anh đã nói rồi, đó chỉ là công việc."

Nhưng tôi biết, đó không chỉ là công việc. Ánh mắt anh nhìn cô ta, sự dung túng của anh dành cho cô ta, tất cả đều vượt quá giới hạn của một ông chủ và trợ lý.

Trong sự tuyệt vọng, tôi đã làm một việc ngu ngốc. Tôi đã sắp xếp một buổi xem mắt cho An Khiết Tâm, hy vọng có thể đẩy cô ta ra khỏi thế giới của chúng tôi.

Và đó là khởi đầu cho cơn ác mộng.

"Nói! Khiết Tâm đang ở đâu?" Giọng nói của Châu Minh Quân kéo tôi về thực tại tàn khốc.

Trong màn hình máy tính bảng, Bửu đã ngừng co giật, lịm đi. Các chỉ số sinh tồn yếu ớt như ngọn đèn trước gió.

Xung quanh, những người giúp việc trong nhà đều đứng chết trân, không ai dám tiến lên một bước. Ánh mắt họ nhìn tôi đầy thương hại nhưng cũng xen lẫn sợ hãi.

"CHÂU MINH QUÂN!" Tôi gào lên, âm thanh vỡ vụn. "ANH LÀ ĐỒ KHỐN! ANH CÓ BIẾT BỬU CHỈ LÀ MỘT ĐỨA TRẺ KHÔNG?"

Anh ta lạnh lùng nhìn tôi, dường như tiếng gào thét của tôi không hề chạm đến anh ta. "Nói địa điểm, hoặc là chuẩn bị nhặt xác em trai cô."

Một tiếng "A!" kinh hoàng vang lên từ miệng một cô giúp việc trẻ tuổi.

Tôi điên cuồng lao về phía chiếc máy tính bảng, nhưng bị hai tên vệ sĩ to lớn giữ chặt lại.

"Ở... ở quán cà phê Angel Garden... đường Đồng Khởi..." Tôi nức nở, mỗi một từ nói ra như xé nát cổ họng tôi.

Ngay lập tức, Châu Minh Quân ra hiệu cho vệ sĩ. "Đi!"

Anh ta quay người bước đi, không một chút do dự.

"Quân!" Tôi cố gắng vùng vẫy. "Thả Bửu ra... Làm ơn... nối lại thiết bị cho nó đi..."

Anh ta thậm chí không thèm quay đầu lại, chỉ lạnh lùng ném chiếc máy tính bảng xuống đất. "Tự mình làm đi."

Rồi anh ta ra lệnh cho tất cả mọi người: "Không ai được phép giúp cô ta."

Chiếc máy tính bảng vỡ tan tành. Hy vọng cuối cùng của tôi cũng vỡ nát theo.

Tôi lảo đảo chạy đến, cố gắng lắp ráp những mảnh vỡ, hy vọng có thể khởi động lại nó. Nhưng tất cả đều vô ích. Màn hình đen ngòm, không một chút phản ứng.

Không còn thời gian nữa.

Tôi lao ra khỏi biệt thự như một con thú bị thương, không giày dép, không quan tâm đến những mảnh vỡ thủy tinh đang cứa vào lòng bàn chân.

Bệnh viện. Tôi phải đến bệnh viện.

Khi tôi đến nơi, Bửu đã rơi vào hôn mê sâu. Các bác sĩ và y tá đang cấp cứu trong hoảng loạn.

Tôi quỳ sụp xuống trước cửa phòng cấp cứu, toàn thân mềm nhũn. Máu từ lòng bàn chân loang ra sàn nhà lạnh lẽo, nhưng tôi không còn cảm thấy đau đớn.

May mắn thay, Bửu đã qua cơn nguy kịch. Nhưng lần thiếu oxy này đã gây ra tổn thương nghiêm trọng cho trái tim vốn đã yếu ớt của nó.

Khi Bửu tỉnh lại, nó co rúm người lại, ánh mắt tràn ngập hoảng loạn. Nó không chịu cho bất cứ ai đến gần, kể cả tôi. Nó chỉ liên tục lẩm bẩm: "Tối... tối quá... chị ơi, em sợ..."

Tôi ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé của nó, trái tim tan nát. "Chị xin lỗi... Bửu, chị xin lỗi... Là lỗi của chị..."

Nó ngước đôi mắt ngây thơ lên nhìn tôi, bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ lên lưng tôi. "Chị đừng khóc... Bửu không sao... Bửu sẽ không bỏ chị đâu..."

Tôi cắn chặt môi, cố gắng không để tiếng khóc bật ra. Tôi không thể yếu đuối, ít nhất là trước mặt em trai tôi.

Bác sĩ trưởng khoa gọi riêng tôi ra ngoài. Ông ấy lắc đầu, vẻ mặt nặng nề. "Tình hình của cậu bé rất tệ, cô Lệ. Cú sốc vừa rồi đã khiến bệnh tình trở nên trầm trọng hơn. Nếu không được phẫu thuật thay tim sớm, tôi e là..."

Ông không nói hết câu, nhưng tôi hiểu.

"Cách duy nhất bây giờ là đưa cậu bé sang Mỹ." Ông nói tiếp. "Ở đó có công nghệ và nguồn tạng phù hợp. Nhưng chi phí..."

Chi phí ư? Tôi làm gì có tiền? Tất cả mọi thứ của tôi, của Bửu, đều nằm trong tay Châu Minh Quân.

Thoát khỏi anh ta, làm sao tôi có thể thoát khỏi bàn tay của con ác quỷ đó? Anh ta đã kiểm soát mọi thứ của tôi, từ tài khoản ngân hàng, hộ chiếu, cho đến các mối quan hệ xã hội. Anh ta từng nói, tôi là con chim hoàng yến trong chiếc lồng vàng của anh ta, vĩnh viễn không thể bay đi.

Tôi thất thểu đi dọc hành lang bệnh viện, tâm trí trống rỗng. Ngay lúc đó, ở góc rẽ, tôi nhìn thấy một cảnh tượng khiến trái tim tôi đóng băng.

Châu Minh Quân đang ôm An Khiết Tâm.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Anh điên đảo vì cô? Lệ tổng ngược khóc cả nhà
8.0
Nguyễn Kiều từng đánh đổi tất cả vì tình đơn phương với Lục Dụ Thâm, nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội và mất mát. Sau ba năm hôn nhân cay đắng, cô bị vứt bỏ và được Lệ Bạc Thần cứu mạng. Dù từng hãm hại anh trong quá khứ khiến anh phải ngồi xe lăn, cô vẫn quyết định đề nghị một thỏa thuận: cô chữa chân cho anh, còn anh giúp cô phục thù. Từ mối quan hệ lợi ích, sự quan tâm của Lệ Bạc Thần khiến trái tim cô rung động lần nữa. Khi những thân phận bí ẩn của cô như hacker, sát thủ dần hé lộ, cũng là lúc chồng cũ hối hận quỳ gối van xin cô quay lại.
Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn cô được trúc mã ôm vào lòng!
9.1
Mười năm dành trọn chân tình cho Lãnh Mộ Viễn, Sở Cẩm Hòa bàng hoàng nhận ra mình chỉ là một trò đùa không hơn không kém. Tại Cục dân chính, trước sự coi thường và lời đề nghị quay lại đầy ngạo mạn của đối phương, cô dứt khoát ký đơn ly hôn để tìm lại chính mình. Ba tháng sau, cô tái xuất với thân phận tổng tài LX quyền lực, nhà thiết kế danh giá toàn cầu kiêm chủ mỏ khoáng sản nghìn tỷ. Khi nhà họ Lãnh hối hận quỳ gối van xin, Cẩm Hòa đã ở bên Chu tổng giới hắc đạo. Cô lạnh lùng khẳng định họ không còn tư cách chạm đến mình.
Bìa tiểu thuyết Elena Stone: Vượt ra ngoài tầm với của tỷ phú
9.5
Mười năm bên nhau, Sầm Nghiêm Cẩn đã đưa Elena Stone từ thân phận trẻ mồ côi trở thành phu nhân hào môn quyền quý. Tuy nhiên, tình yêu sâu đậm ấy bỗng chốc tan vỡ khi anh ta nhẫn tâm sai người dùng roi đánh vợ mình chỉ vì một sự cố nhỏ với người tình mới. Đòn roi tàn độc khiến cô sảy thai, nhưng đổi lại chỉ là sự lạnh lùng tột cùng từ chồng. Đỉnh điểm của bi kịch là khi anh ta mặc kệ nhân tình rút ống thở, sát hại người em trai duy nhất của cô. Mọi hy vọng sụp đổ, Elena quyết định xóa sạch dấu vết quá khứ, thiêu rụi kỷ niệm và rời bỏ danh phận phu nhân Sầm gia để chấm dứt nợ nần với người đàn ông bạc tình.
Bìa tiểu thuyết Từ sự phản bội bên vách đá đến tình yêu không thể phá vỡ
7.8
Vào đúng kỷ niệm năm năm kết hôn, Ngô Hải Bằng đã tàn nhẫn đẩy tôi xuống vực sâu tại Đà Nẵng. Vụ tai nạn khiến tôi mất đi đứa con và mang thương tật đầy mình. Đau đớn hơn, tôi phát hiện anh ta cùng nhân tình Hạ Mỹ Duyên đã dàn dựng kịch bản tôi tự vẫn do trầm cảm để che đậy tội ác và danh chính ngôn thuận bên nhau. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, Lư Nguyên Khang – đối thủ truyền kiếp của chồng tôi – đã xuất hiện giải cứu. Dù anh ta xem tôi như quân cờ để trả thù, tôi vẫn chấp nhận dấn thân. Tôi sẽ mượn thế lực của Khang, biến mình thành lưỡi dao sắc bén nhất để quay về đòi lại công lý và khiến kẻ phản bội phải trả giá đắt cho những gì họ đã gây ra.
Bìa tiểu thuyết Cố tổng đừng khóc nữa, phu nhân không cần anh lâu rồi
7.8
Sau hai năm chung sống, Khương Niệm An ngỡ ngàng nhận tin mang thai cũng là lúc người chồng quyền lực ép cô ký đơn ly hôn. Một âm mưu tàn độc khiến cô ngã gục trong vũng máu, dù đau đớn cầu xin anh cứu lấy đứa trẻ nhưng đổi lại chỉ là sự im lặng tuyệt vọng khi không thể liên lạc được với anh. Quá đau khổ, cô chọn cách rời bỏ đất nước để bắt đầu lại. Nhiều năm sau tại Hải Thị, tên của cô trở thành điều cấm kỵ mà không ai dám nhắc trước mặt Cố thiếu. Thế nhưng, ngay trong một hôn lễ trọng đại, vị tổng tài cao ngạo ấy lại mất kiểm soát, quỳ rạp dưới chân người phụ nữ cũ với đôi mắt đỏ hoe: 'Em mang theo con của tôi rồi định gả cho ai?'
Bìa tiểu thuyết Ba năm lầm lỡ, cô Ôn đã buông tay sẽ chẳng trở về
9.4
Suốt ba năm yêu trong thầm lặng, Ôn Tịch ngỡ rằng mình sẽ có được trái tim Phó Cảnh Diễn. Thế nhưng, cô đã lầm khi đặt bản thân lên bàn cân với mối tình đầu của anh ta. Sau bao năm nhẫn nhịn, thứ cô nhận về chỉ là lời đề nghị cay đắng: kết hôn với người khác để chờ ngày anh công khai danh phận. Quá tuyệt vọng, Ôn Tịch quyết định dứt tình, bước vào một cuộc hôn nhân hợp đồng mới. Sự lạnh lùng của cô khiến Cảnh Diễn hối hận khôn nguôi, điên cuồng tìm cách níu kéo. Tuy nhiên, mọi thứ đã quá muộn màng khi chồng cô xuất hiện, khẳng định chủ quyền đầy ngạo nghễ trước mặt kẻ thua cuộc. Giờ đây, Ôn Tịch đã tìm thấy hạnh phúc thực sự bên người đàn ông trân trọng mình, cùng kết tinh tình yêu đang dần lớn lên, vĩnh viễn không quay đầu lại phía quá khứ sai lầm.