
Nỗi ám ảnh tàn nhẫn của tỷ phú
Chương 3
Trần Ngọc Lệ POV:
An Khiết Tâm nép mình trong vòng tay Châu Minh Quân, khóc nức nở như một cành hoa mỏng manh trong mưa.
"Anh Quân... em xin lỗi... đều tại em... Nếu không phải vì em, chị Lệ đã không hiểu lầm... em không nên đến buổi xem mắt đó..."
Châu Minh Quân nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô ta, giọng nói dịu dàng đến mức khiến tôi buồn nôn. "Ngoan, không phải lỗi của em. Là do anh không tốt, không bảo vệ được em."
"Nhưng... nhưng chị Lệ..." An Khiết Tâm giả vờ ngập ngừng.
"Em đừng gọi cô ta là chị." Châu Minh Quân ngắt lời, ánh mắt lạnh đi. "Cô ta không xứng."
Anh ta vuốt ve mái tóc mềm mại của Khiết Tâm. "Châu phu nhân tương lai của anh sao có thể chịu ấm ức như vậy được?"
Châu phu nhân tương lai.
Bốn chữ đó như một nhát búa tạ giáng mạnh vào đầu tôi. Mọi thứ trước mắt tôi tối sầm lại. Tôi phải vịn vào tường mới có thể đứng vững.
Đúng lúc đó, Châu Minh Quân ngẩng đầu lên và nhìn thấy tôi. Anh ta hơi sững người, nhưng ngay sau đó, ánh mắt anh ta trở nên cảnh giác, như thể tôi là một con thú nguy hiểm sắp tấn công con mồi của anh ta.
"Sao cô lại ở đây?" Anh ta hỏi, giọng điệu lạnh lùng và xa cách, đồng thời kéo An Khiết Tâm ra sau lưng mình.
Hành động bảo vệ đó của anh ta như một nhát dao nữa cứa vào trái tim vốn đã rỉ máu của tôi.
"Châu Minh Quân," tôi nghiến răng, "Bửu suýt chết! Anh có biết không?"
Trong mắt anh ta thoáng qua một tia áy náy, nhưng nó biến mất rất nhanh. "Nó không phải vẫn còn sống sao? Chỉ là một bài học nhỏ cho cô thôi."
"Một bài học nhỏ?" Giọng tôi vỡ ra. "Nó mới mười tuổi! Anh có còn là con người không?"
"Chị Lệ, em xin lỗi..." An Khiết Tâm lại bắt đầu màn kịch của mình, đôi mắt to tròn ngấn nước. "Là lỗi của em, chị đừng trách anh Quân..."
Châu Minh Quân lập tức kéo cô ta vào lòng, giả vờ trách mắng: "Em ngốc quá, sao lại nhận lỗi về mình? Chuyện này không liên quan đến em."
An Khiết Tâm nhón chân, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh ta. "Vì em yêu anh."
Tôi bật cười, một tiếng cười chua chát và tự giễu.
Cả Sài Gòn đều biết tôi là vị hôn thê của Châu Minh Quân, nhưng bây giờ, anh ta lại công khai ôm ấp một người phụ nữ khác ngay trước mặt tôi, và cô ta còn trơ trẽn gọi tôi là kẻ thứ ba.
Thật nực cười.
Tôi đã từng nghĩ rằng mối tình của tôi và Châu Minh Quân là một câu chuyện cổ tích. Nhưng không, đó là một vực thẳm. Một khi đã rơi vào, sẽ vĩnh viễn không thể thoát ra.
"Tránh ra." Tôi lạnh lùng nói, không muốn nhìn họ thêm một giây nào nữa.
Nhưng Châu Minh Quân lại giữ chặt cổ tay tôi. "Cô đi đâu?"
"Bỏ ra!" Tôi vùng vẫy.
"Khiết Tâm vì cô mà sợ hãi đến mức thiếu máu." Anh ta nói, giọng điệu ra lệnh. "Cô đi hiến máu cho cô ấy đi."
Tôi sững sờ, đồng tử co rút lại.
Hiến máu?
Tôi nhớ lại, tôi bị thiếu máu nhẹ, không thể hiến máu. Chính anh ta đã từng lo lắng dặn dò tôi phải ăn uống đủ chất, không cho phép tôi làm bất cứ việc gì tổn hại đến sức khỏe.
"Em nhóm máu O, cô ta nhóm máu AB, không thể truyền được." Tôi cố gắng giải thích, lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
"Ai nói là để truyền cho cô ấy?" Anh ta cười nhạt, một nụ cười tàn độc. "Máu của cô bẩn như vậy, sao có thể truyền cho Khiết Tâm được?"
Anh ta cúi xuống, đặt một nụ hôn lạnh lẽo lên mái tóc tôi. "Nhưng nhìn thấy máu cô chảy ra, có lẽ cô ấy sẽ bớt sợ hãi hơn."
Anh ta nhìn sang An Khiết Tâm, ánh mắt dịu dàng trở lại. "Em nói có đúng không, Tâm?"
Tôi bị hai tên vệ sĩ lôi đi như một con búp bê rách.
Trong phòng lấy máu, mũi kim lạnh lẽo đâm vào da thịt tôi. Máu từ từ chảy vào túi đựng. Tôi cảm thấy chóng mặt, toàn thân lạnh toát.
Cô y tá lo lắng nhìn tôi. "Cô gái, sắc mặt cô không tốt lắm. Chúng ta chỉ nên lấy 300cc thôi."
"Không sao." Châu Minh Quân đứng khoanh tay ở cửa, lạnh lùng nói. "Cứ lấy 600cc."
"Nhưng như vậy sẽ nguy hiểm..."
"Tôi nói lấy 600cc!" Anh ta gằn giọng. "Có vấn đề gì tôi chịu trách nhiệm."
Cô y tá sợ hãi, không dám nói gì thêm. Máu vẫn tiếp tục chảy. Mí mắt tôi nặng trĩu, ý thức dần mơ hồ.
Qua làn sương mờ, tôi thấy An Khiết Tâm đang tựa vào lòng Châu Minh Quân, nũng nịu nói gì đó. Anh ta cúi xuống hôn lên trán cô ta.
Khi tôi tỉnh lại, tôi đang ở trong một phòng nghỉ. Đầu đau như búa bổ. Tôi loạng choạng đứng dậy, định đi tìm Bửu.
Ngay cửa, tôi nhìn thấy một chiếc thùng rác. Và trong đó, là một túi máu đỏ thẫm.
Máu của tôi.
Bên cạnh, tiếng nói của Châu Minh Quân và An Khiết Tâm vọng lại.
"Anh Quân, máu của chị ta trông ghê quá. Em không muốn nhìn đâu." Giọng An Khiết Tâm đầy vẻ ghê tởm.
"Được rồi, được rồi. Không nhìn nữa." Châu Minh Quân dỗ dành. "Vứt đi là được chứ gì?"
Anh ta cầm túi máu, ném vào thùng rác một cách tùy tiện, như thể đó chỉ là một món đồ bỏ đi không hơn không kém.
Sau đó, hai người họ khoác tay nhau, cười nói vui vẻ rời đi.
Có thể bạn cũng thích





