
Sự thức tỉnh của chú rể hôn mê
Chương 2
Mẫn Ngọc Thảo POV:
Tôi đứng dựa vào cửa, cả người run rẩy. Hình ảnh Hùng Mạnh Tuấn dịu dàng lau nước mắt cho Mẫn Ngọc Dung cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi như một cuốn phim quay chậm.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn đau đang cuộn lên trong lồng ngực. Tôi đẩy cửa bước vào.
"Ồ, thật là một cảnh tượng cảm động."
Giọng tôi lạnh lùng vang lên, phá vỡ không khí ấm áp trong phòng.
Hùng Mạnh Tuấn giật mình quay lại. Trong khoảnh khắc, tôi thấy một tia bối rối lướt qua đôi mắt đen sâu thẳm của anh ta. Nhưng chỉ trong một giây, anh ta đã nhanh chóng lấy lại vẻ mặt lạnh lùng thường thấy.
Anh ta đứng thẳng dậy, vô thức che chắn cho Mẫn Ngọc Dung đang ngồi trên giường. Bàn tay đang cầm tay Ngọc Dung cũng nhanh chóng rút lại, giấu sau lưng.
Một hành động che giấu vụng về nhưng lại như một nhát dao nữa cứa vào tim tôi.
"Cô chủ." Anh ta cúi đầu, giọng nói không một chút cảm xúc, như thể người vừa rồi dịu dàng dỗ dành Ngọc Dung không phải là anh ta.
Tôi nhìn anh ta, rồi lại nhìn Mẫn Ngọc Dung đang nép sau lưng anh ta, đôi mắt to tròn ngấn nước, ra vẻ đáng thương. Thật nực cười. Cô ta luôn dùng bộ mặt ngây thơ, yếu đuối đó để chiếm được sự thương hại của mọi người.
Trái tim tôi quặn thắt. Ba năm qua, anh ta chưa bao giờ nhìn tôi bằng ánh mắt đó. Ánh mắt chứa đầy sự bảo vệ và cưng chiều.
"Không sao đâu," tôi nhếch môi cười. "Dù sao thì từ ngày mai, anh cũng sẽ là vệ sĩ của cô ấy rồi. Tập làm quen trước cũng tốt."
Tôi không muốn lãng phí thêm một giây nào cho những người không yêu mình. Tôi đã từng ngu ngốc, nhưng không có nghĩa là tôi sẽ ngu ngốc mãi mãi.
Tôi quay sang Hùng Mạnh Tuấn, giọng ra lệnh. "Ngày mai, tám giờ sáng, đi cùng tôi đến buổi đấu giá từ thiện của tập đoàn Queen."
Anh ta nhíu mày. "Cô chủ, nhiệm vụ của tôi là bảo vệ an toàn cho cô 24/24. Những nơi đông người như vậy..."
"Mẫn Ngọc Dung cũng sẽ đi," tôi cắt ngang lời anh ta.
Gần như ngay lập tức, tôi thấy ánh mắt anh ta sáng lên. Sự do dự trên khuôn mặt anh ta biến mất hoàn toàn.
"Vâng, cô chủ. Tôi hiểu rồi."
Anh ta đồng ý không một chút do dự. Chỉ cần có liên quan đến Mẫn Ngọc Dung, anh ta sẽ không bao giờ từ chối.
Tim tôi lại nhói lên một lần nữa. Đau đớn, nhưng cũng thật tỉnh táo.
Được rồi, Hùng Mạnh Tuấn. Nếu anh đã yêu cô ta đến vậy, tôi sẽ giúp hai người được ở bên nhau. Tôi sẽ khiến anh phải tận mắt chứng kiến bộ mặt thật của người con gái mà anh cho là trong sáng, thiện lương.
Sáng hôm sau, Hùng Mạnh Tuấn đã đứng chờ sẵn ở dưới lầu. Anh ta mặc một bộ vest đen được cắt may hoàn hảo, tôn lên vóc dáng cao lớn, vững chãi. Mái tóc đen được chải chuốt gọn gàng, gương mặt góc cạnh lạnh lùng không một biểu cảm.
Trước đây, mỗi lần nhìn thấy anh ta, tim tôi đều đập loạn nhịp. Tôi sẽ cố tình bước chậm lại, tìm cách trêu chọc anh ta, mong nhận được một chút chú ý từ người đàn ông lạnh lùng này.
Nhưng hôm nay, tôi chỉ lướt qua anh ta như một người xa lạ.
Anh ta có vẻ hơi ngạc nhiên trước sự lạnh nhạt của tôi, nhưng cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ mở cửa xe cho tôi.
Trên đường đến buổi đấu giá, không khí trong xe im lặng đến ngột ngạt. Tôi không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Buổi đấu giá từ thiện của tập đoàn Queen được tổ chức tại một khách sạn năm sao sang trọng. Vừa bước vào sảnh, tôi đã nhìn thấy Mẫn Ngọc Dung.
Cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, mái tóc dài được uốn xoăn nhẹ nhàng, trang điểm theo phong cách trong suốt, trông như một nàng công chúa bước ra từ truyện cổ tích.
Ngay khi tôi xuất hiện, ánh mắt của Hùng Mạnh Tuấn lập tức dán chặt vào người cô ta. Ánh mắt đó, không còn là sự lạnh lùng, mà là sự ấm áp và si mê không hề che giấu.
"Chị hai, chị đến rồi." Ngọc Dung vui vẻ chạy đến, định khoác tay tôi.
Tôi ghê tởm lùi lại một bước, tránh né sự động chạm của cô ta. "Đừng chạm vào tôi."
Nụ cười trên mặt Ngọc Dung cứng lại, đôi mắt cô ta lập tức ngấn nước, vẻ mặt đầy tủi thân. "Chị hai... em đã làm gì sai sao?"
Cô ta quay sang Hùng Mạnh Tuấn, giọng nức nở. "Anh Tuấn, có phải em lại làm chị hai giận rồi không?"
Tôi thấy Hùng Mạnh Tuấn cau mày nhìn tôi, ánh mắt đầy trách móc.
"Cô Dung không có ý gì đâu, cô chủ."
A, thật là một màn kịch hoàn hảo.
"Anh Tuấn, lần trước ở trại trẻ mồ côi, cảm ơn anh đã giúp em tìm lại chiếc vòng tay nhé," Ngọc Dung nói, cố tình khoe ra chiếc vòng bạc trên cổ tay. "Đó là kỷ vật của mẹ em, nếu mất nó em không biết phải làm sao nữa."
"Chỉ là việc nhỏ thôi," Hùng Mạnh Tuấn đáp, giọng dịu dàng.
Ngọc Dung cười ngọt ngào. "Tối nay em mời anh ăn tối nhé, để cảm ơn anh."
"Được." Anh ta đồng ý ngay lập tức.
"Vậy mời cả chị hai đi cùng được không ạ?" Ngọc Dung quay sang tôi, giả vờ hỏi ý.
Tôi cười lạnh. "Tôi không có hứng thú làm kỳ đà cản mũi."
Sắc mặt của cả hai đều có chút khó coi.
Đúng lúc này, buổi đấu giá bắt đầu.
Tôi không đến đây để xem kịch tình cảm của họ. Tôi đến đây vì một mục đích khác.
Vật phẩm đầu tiên được đưa lên là một sợi dây chuyền kim cương có tên "Giọt lệ thiên thần", là tác phẩm cuối cùng của một nhà thiết kế trang sức nổi tiếng đã qua đời. Mẹ tôi lúc sinh thời rất thích các thiết kế của ông ấy.
"Giá khởi điểm, năm trăm triệu."
Tôi giơ bảng. "Một tỷ."
Cả khán phòng có chút xôn xao.
"Một tỷ mốt." Giọng nói trong trẻo của Mẫn Ngọc Dung vang lên.
Tôi quay lại nhìn cô ta. Cô ta đang nhìn tôi với ánh mắt khiêu khích.
"Ồ, em gái tôi cũng thích sợi dây chuyền này sao?" Tôi cười khẩy. "Chị đây nhường cho em đấy."
"Hai tỷ." Tôi giơ bảng một lần nữa.
Ngọc Dung có vẻ hơi bất ngờ trước sự quyết liệt của tôi. Cô ta quay sang nhìn cha tôi, người đang ngồi bên cạnh, ánh mắt cầu cứu.
Ông Mẫn luôn yêu chiều đứa con gái ngoài giá thú này. Bất cứ thứ gì cô ta muốn, ông ta đều đáp ứng.
"Hai tỷ rưỡi." Ngọc Dung nghiến răng nói.
"Năm tỷ." Tôi nói, giọng không một chút dao động.
Sắc mặt Ngọc Dung tái đi. Cô ta không ngờ tôi lại ra giá cao như vậy.
"Chị hai, chị làm gì có nhiều tiền như vậy?" Cô ta nói, giọng đầy nghi ngờ.
Tôi cười lạnh. "Tiền của tôi, không cần em phải quan tâm. Sao nào? Không theo được nữa à?"
Cả khán phòng đều đổ dồn ánh mắt về phía Mẫn Ngọc Dung. Cô ta xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng.
Cô ta lại quay sang nhìn cha tôi, nhưng lần này, ông ta chỉ lắc đầu. Công ty đang trên bờ vực phá sản, ông ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy để chiều lòng con gái cưng.
Ngọc Dung tuyệt vọng nhìn quanh, nhưng không ai có thể giúp cô ta.
Tôi biết rõ tình hình tài chính của nhà họ Mẫn hơn ai hết. Hôm nay, tôi phải khiến Mẫn Ngọc Dung mất hết mặt mũi.
Đúng lúc tiếng búa sắp gõ xuống, một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía cửa.
"Mười tỷ."
Cả khán phòng chấn động. Mọi người đều quay lại nhìn.
Một người đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm bước vào, theo sau là vài vệ sĩ. Anh ta đi thẳng đến trước mặt người dẫn chương trình.
"Sợi dây chuyền này, và tất cả những vật phẩm mà cô Mẫn Ngọc Dung đây thích, chủ tịch của chúng tôi đều mua hết."
Một thông báo bất ngờ khiến cả khán phòng nổ tung.
Có thể bạn cũng thích





