
Sự thức tỉnh của chú rể hôn mê
Chương 3
Mẫn Ngọc Thảo POV:
Cả khán phòng đấu giá bùng nổ trong những tiếng xì xào kinh ngạc. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía người đàn ông mặc vest đen vừa bước vào, và cả Mẫn Ngọc Dung đang đứng ngây người trên sân khấu.
"Chủ tịch? Chủ tịch nào vậy?"
"Nghe nói là chủ tịch của tập đoàn Hùng Thị, một đế chế bất động sản khổng lồ mới nổi trong vài năm gần đây. Người này cực kỳ bí ẩn, chưa bao giờ lộ mặt trước truyền thông."
"Trời ơi! Tập đoàn Hùng Thị sao? Nghe nói tài sản của họ không thể đong đếm được. Tại sao lại ra tay hào phóng vì Mẫn Ngọc Dung như vậy?"
"Xem ra Mẫn tiểu thư sắp một bước lên mây rồi!"
Mẫn Ngọc Dung từ kinh ngạc chuyển sang vui mừng khôn xiết. Cô ta không thể tin vào tai mình. Chủ tịch tập đoàn Hùng Thị? Người đàn ông quyền lực bí ẩn trong truyền thuyết lại đang công khai thể hiện sự ưu ái với cô ta?
Cô ta vội vàng hỏi người trợ lý kia: "Chủ tịch của anh... ngài ấy có ở đây không? Tôi có thể gặp ngài ấy không?"
Người trợ lý kính cẩn cúi đầu. "Chủ tịch của chúng tôi tạm thời không tiện lộ diện. Nhưng ngài ấy đã dặn, hôm nay chỉ cần là thứ cô Dung thích, chúng tôi đều sẽ thay ngài ấy mua tặng cô."
Nói rồi, anh ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng không một chút cảm xúc. "Vị tiểu thư này, cô có thể ngồi xuống được rồi. Buổi đấu giá hôm nay đã kết thúc."
Mẫn Ngọc Dung nhìn tôi, nụ cười đắc thắng nở trên môi. "Chị hai, thật ngại quá. Xem ra sợi dây chuyền này không thuộc về chị rồi."
Cô ta bước xuống sân khấu, giọng điệu đầy vẻ trịch thượng. "Cũng phải thôi, chị lấy đâu ra mười tỷ chứ? Số tiền đó có khi chị phải bán cả sản nghiệp phở gia truyền mới có được nhỉ?"
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ quay đầu, ánh mắt sắc như dao găm thẳng về phía Hùng Mạnh Tuấn đang đứng ở góc phòng.
Anh ta vẫn đứng đó, lặng lẽ như một bức tượng. Nhưng tôi thấy rõ, trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh ta, ánh lên một tia cưng chiều và tự hào khi nhìn Mẫn Ngọc Dung.
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Hùng Mạnh Tuấn. Hùng Thị.
Thì ra là vậy.
Thì ra người vệ sĩ lạnh lùng, ít nói bên cạnh tôi lại chính là vị chủ tịch bí ẩn của tập đoàn bất động sản hàng đầu Việt Nam. Anh ta che giấu thân phận, chấp nhận làm một vệ sĩ quèn, tất cả chỉ vì muốn tiếp cận Mẫn Ngọc Dung.
Buổi đấu giá từ thiện biến thành sân khấu riêng của Mẫn Ngọc Dung. Bất cứ món đồ nào cô ta chỉ cần liếc mắt nhìn, người trợ lý của Hùng Thị đều lập tức giơ bảng, hét một cái giá trên trời khiến không ai dám cạnh tranh.
Tôi ngồi im lặng ở một góc, nhìn Mẫn Ngọc Dung được mọi người vây quanh, tung hô như một nữ hoàng. Cô ta nhận lấy những món quà đắt giá, nụ cười ngọt ngào giả tạo không bao giờ tắt trên môi.
Tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi đứng dậy, muốn rời khỏi nơi giả dối này.
"Cô chủ, cô định đi đâu?" Người trợ lý của Hùng Mạnh Tuấn, tên là Long, chặn tôi lại.
"Việc của tôi, không cần anh quan tâm," tôi lạnh lùng đáp.
Long không nói gì, chỉ liếc mắt nhìn về phía Hùng Mạnh Tuấn. Hùng Mạnh Tuấn khẽ gật đầu.
Long lập tức hiểu ý. "Chủ tịch của chúng tôi chỉ quan tâm đến cô Dung. Những người khác, xin tự trọng."
Câu nói này như một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi. Tôi tức giận đến mức cả người run lên, nhưng không thể làm gì được.
Ánh mắt tôi vô tình lướt qua Hùng Mạnh Tuấn một lần nữa. Anh ta vẫn đang nhìn Mẫn Ngọc Dung, ánh mắt dịu dàng như nước. Anh ta hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của tôi, không để ý đến sự sỉ nhục mà tôi đang phải chịu đựng.
Tốt lắm, Hùng Mạnh Tuấn. Tốt lắm.
Anh đã thành công khiến tôi hoàn toàn chết tâm. Từ giờ trở đi, giữa chúng ta, chỉ còn lại thù hận.
Tôi không thèm đôi co nữa, quay người bước nhanh ra khỏi khách sạn. Tôi cần một nơi nào đó để trút bỏ sự tức giận và đau đớn này. Một nơi ồn ào, hỗn loạn, có thể giúp tôi quên đi tất cả.
Tôi lên xe, ra lệnh cho tài xế đến quán bar lớn nhất thành phố.
"Chị hai, đợi em với!"
Mẫn Ngọc Dung đột nhiên mở cửa xe, chui vào ngồi bên cạnh tôi.
"Cút xuống!" Tôi gầm lên, ghê tởm trước sự hiện diện của cô ta.
"Cô chủ, để cô Dung đi cùng đi," Hùng Mạnh Tuấn từ ghế phụ quay xuống, giọng lạnh lùng. "Dù sao cô ấy cũng là em gái cô."
Anh ta ra lệnh cho tài xế. "Lái xe."
Chiếc xe lăn bánh. Mẫn Ngọc Dung ngồi bên cạnh, không ngừng huyên thuyên về buổi đấu giá hôm nay, về những món quà đắt giá, về vị chủ tịch bí ẩn của Hùng Thị.
"Anh Tuấn, anh nói xem, tại sao chủ tịch Hùng Thị lại tốt với em như vậy?" Cô ta quay sang hỏi Hùng Mạnh Tuấn, giọng điệu ngây thơ.
Tôi thấy khóe môi Hùng Mạnh Tuấn khẽ cong lên một nụ cười gần như không thể nhận ra. "Vì cô Dung xứng đáng."
"Thật không?" Ngọc Dung cười khúc khích, rồi ghé sát vào tai Hùng Mạnh Tuấn, thì thầm điều gì đó.
Tôi không muốn nghe, cũng không muốn thấy. Tôi nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh họ thân mật bên nhau cứ hiện lên trong đầu.
"Hai người có thể im miệng được không?" Tôi không thể chịu đựng được nữa, lạnh lùng lên tiếng. "Thật ồn ào."
Ngọc Dung lập tức ra vẻ tủi thân. "Chị hai, em xin lỗi... Em chỉ là... vui quá thôi."
Tôi không thèm đáp lại. Tôi quay mặt đi, nhìn ra cửa sổ. Qua tấm kính phản chiếu, tôi thấy ánh mắt Hùng Mạnh Tuấn nhìn tôi, đầy vẻ chán ghét và khinh bỉ.
Trong mắt anh ta, tôi là một con người độc ác, xấu xa, luôn bắt nạt cô em gái đáng thương, thiện lương.
Tôi tự giễu cười.
Đàn ông các người, có phải ai cũng thích loại bạch liên hoa giả tạo này không?
Có thể bạn cũng thích





