Bìa tiểu thuyết Sự thức tỉnh của chú rể hôn mê

Sự thức tỉnh của chú rể hôn mê

9.3 / 10.0
Vì muốn cứu vãn cơ nghiệp gia đình sắp sụp đổ, tôi chấp nhận bước vào một cuộc hôn nhân trao đổi. Cay đắng thay, tôi nhận ra Hùng Mạnh Tuấn - chàng vệ sĩ mình thầm yêu ba năm qua - thực chất là chủ tịch tập đoàn Hùng Thị quyền thế. Anh chấp nhận hạ mình bên tôi chỉ để bảo vệ Mẫn Ngọc Dung, đứa em gái cùng cha khác mẹ mà tôi căm ghét. Trong mắt anh, tôi là kẻ độc ác, còn cô ta là thiên thần cần che chở. Anh thậm chí bắt cóc, tra tấn tôi để trả thù cho cô ta. Khi tôi quyết định buông bỏ tất cả để kết hôn với người khác, Mạnh Tuấn lại điên cuồng xuất hiện trong hôn lễ, dùng cả tính mạng và bom để ép buộc tôi không được rời đi.

Sự thức tỉnh của chú rể hôn mê Chương 1

Để cứu sản nghiệp gia truyền đang trên bờ vực phá sản của gia đình, tôi đã đồng ý một cuộc hôn nhân thương mại.

Nhưng tôi lại phát hiện ra, người vệ sĩ lạnh lùng tôi thầm yêu suốt ba năm, Hùng Mạnh Tuấn, lại chính là chủ tịch bí ẩn của tập đoàn Hùng Thị.

Anh ta chấp nhận làm vệ sĩ cho tôi, chịu đựng sự ngang ngược của tôi, tất cả chỉ để có cơ hội được ở gần "người trong mộng" của anh ta - Mẫn Ngọc Dung, em gái cùng cha khác mẹ mà tôi căm ghét nhất.

Anh ta dịu dàng lau nước mắt cho cô ta, dùng cả thân mình để che chắn cho cô ta khỏi sự hỗn loạn, thậm chí còn cho người bắt cóc và tra tấn tôi chỉ vì tôi đã vô tình làm cô ta bị thương.

Trong mắt anh ta, tôi là một tiểu thư hư hỏng, độc ác, còn cô ta mãi mãi là một thiên thần yếu đuối, thiện lương. Tình yêu ba năm của tôi, hóa ra chỉ là một trò cười.

Tôi quyết định buông bỏ tất cả, gả cho người đàn ông khác để bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng vào ngày cưới, anh ta điên cuồng xông vào, dùng bom và cả tính mạng để ép tôi ở lại.

Chương 1

Mẫn Ngọc Thảo POV:

Để cứu sản nghiệp phở gia truyền của gia đình đang trên bờ vực phá sản, tôi đã đồng ý gả cho Lê Hoàng Hưng, người thừa kế của một tập đoàn thực phẩm lớn nhưng đang bị thất thế và phải ra nước ngoài.

Cái giá của cuộc hôn nhân này là một trăm tỷ.

"Con đồng ý."

Giọng tôi lạnh như băng, vang vọng trong phòng khách xa hoa nhưng lạnh lẽo của nhà họ Mẫn.

Ông Mẫn, cha tôi, người đàn ông đã bạc nửa mái đầu vì những khoản nợ chồng chất, thở phào nhẹ nhõm. Nụ cười gượng gạo nở trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông.

"Tốt, tốt quá rồi, Thảo Thảo. Con đúng là đứa con hiếu thảo của cha."

Tôi gần như muốn bật cười. Hiếu thảo? Mười năm qua, từ khi mẹ tôi qua đời và ông ta rước hai mẹ con họ về, trong mắt ông ta chỉ có Mẫn Ngọc Dung, đứa con gái ngoài giá thú yếu đuối, mỏng manh như sương mai. Còn tôi, Mẫn Ngọc Thảo, đứa con gái ruột duy nhất, chỉ là công cụ để ông ta gán nợ.

"Nhà họ Lê đã chuyển trước năm mươi tỷ vào tài khoản của con rồi," ông ta nói vội, như sợ tôi đổi ý. "Chỉ cần con gả qua đó, năm mươi tỷ còn lại sẽ được chuyển nốt. Cuốn sổ công thức của mẹ con, cha cũng sẽ giao cho con. Cả căn biệt thự này, cha cũng sẽ sang tên cho con."

Ông ta đưa ra những điều kiện hậu hĩnh, những thứ mà trước đây tôi có cầu xin cũng không bao giờ có được. Bây giờ, chúng được bày ra trước mắt tôi như một món hàng trao đổi.

Tôi nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo và đầy mỉa mai. "Những thứ đó, vốn dĩ đã là của tôi."

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, ánh mắt sắc lẹm không chút khoan nhượng. "Con có hai điều kiện."

Sự vui mừng trên mặt ông Mẫn chợt tắt ngấm, thay vào đó là vẻ lo lắng. "Con... con còn muốn gì nữa?"

"Thứ nhất," tôi giơ một ngón tay lên, "Cuốn sổ công thức bí truyền của mẹ tôi, con muốn có nó ngay bây giờ. Toàn quyền sở hữu, không ai được phép động vào."

Ông ta ngẩn người, rồi vội vàng gật đầu lia lịa. "Được, được. Cha sẽ cho người mang ra ngay."

"Thứ hai," tôi hạ giọng, từng chữ một như lưỡi dao sắc bén, "Hùng Mạnh Tuấn, vệ sĩ riêng của con, phải chuyển sang bảo vệ cho Mẫn Ngọc Dung. Ngay lập tức."

Ông Mẫn sững sờ, vẻ mặt hoang mang tột độ. "Cái gì? Tại sao lại là Tuấn? Nó đã bảo vệ con ba năm nay, không phải con rất tin tưởng nó sao?"

"Con không cần nữa," tôi đáp, giọng điệu thiếu kiên nhẫn. "Hoặc là đồng ý, hoặc là cuộc hôn nhân này hủy bỏ. Cha tự mình chọn đi."

Áp lực từ ánh mắt của tôi khiến ông ta lùi lại một bước, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Cuối cùng, ông ta nghiến răng.

"Được. Cha đồng ý."

Ông ta không hiểu. Sẽ không bao giờ hiểu. Trong mắt ông ta, Hùng Mạnh Tuấn chỉ là một vệ sĩ. Nhưng đối với tôi, anh ta là cả một thế giới. Một thế giới mà tôi đã ngu ngốc chìm đắm trong ba năm, để rồi hôm nay mới nhận ra, nó chưa bao giờ thuộc về mình.

Tôi còn nhớ rõ, khi ông ta quyết định hy sinh tôi để đổi lấy sự tồn tại của công ty, ông ta đã nói: "Thảo à, Dung nó yếu đuối, không chịu được khổ. Con mạnh mẽ hơn, gả cho Lê Hoàng Hưng, dù sao cũng là thiếu gia nhà giàu, con sẽ không thiệt thòi đâu."

Nực cười.

Tiếng giày cao gót của tôi nện xuống sàn nhà cẩm thạch, tạo ra những âm thanh khô khốc, lạnh lùng khi tôi quay người rời đi.

Sau lưng, tôi vẫn nghe thấy tiếng ông Mẫn gọi với theo, giọng đầy khó hiểu.

"Nhưng tại sao lại là Hùng Mạnh Tuấn? Con bé Dung cũng đâu cần thêm vệ sĩ?"

Bàn tay tôi siết chặt lại, móng tay đâm sâu vào da thịt. Một cơn đau nhói từ lòng bàn tay lan thẳng vào tim, nhưng tôi không cho phép mình yếu đuối.

Đau.

Đau đến mức tưởng như không thở nổi.

Tôi trở về căn hộ riêng của mình vào lúc nửa đêm. Cả tòa nhà chìm trong im lặng, chỉ có ánh đèn đường hiu hắt chiếu vào từ cửa sổ.

Đáng lẽ tôi không nên về đây. Đáng lẽ tôi nên đi đâu đó, uống cho say mèm, để quên đi tất cả.

Nhưng đôi chân tôi lại vô thức đưa tôi trở về nơi này, nơi có người mà tôi đã thầm yêu suốt ba năm.

Cánh cửa phòng ngủ của Mẫn Ngọc Dung hé mở một khe nhỏ. Ánh đèn ngủ màu vàng ấm áp hắt ra ngoài, cùng với đó là những tiếng thì thầm khe khẽ.

"Dung, em đừng khóc nữa. Có anh ở đây rồi."

Giọng nói trầm ấm, quen thuộc ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Là Hùng Mạnh Tuấn.

Tôi nín thở, bước chân nhẹ như mèo, ghé mắt nhìn vào khe cửa.

Trong phòng, Mẫn Ngọc Dung đang ngồi trên giường, đôi vai gầy run rẩy. Hùng Mạnh Tuấn, người vệ sĩ lạnh lùng, ít nói của tôi, đang quỳ một chân bên giường, dịu dàng lau nước mắt cho cô ta.

Anh ta cầm bàn tay nhỏ bé của Ngọc Dung, đặt lên môi hôn một cách trân trọng.

"Anh xin lỗi, hôm nay để em phải chịu ấm ức rồi," anh ta nói, giọng đầy xót xa. "Là anh không tốt, không bảo vệ được em."

Ngọc Dung nức nở, tựa đầu vào vai anh ta. "Tuấn, em sợ lắm. Chị hai... chị ấy ghét em. Em không biết phải làm sao nữa."

"Đừng sợ," anh ta vỗ nhẹ lên lưng cô ta. "Chỉ cần có anh ở đây, không ai có thể làm hại em. Anh hứa."

Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Ba năm. Suốt ba năm qua, hình ảnh này, sự dịu dàng này, tôi chưa bao giờ có được.

Tôi nhớ lại ngày đầu tiên gặp anh ta. Ba năm trước, tôi, đại tiểu thư nhà họ Mẫn, nổi tiếng kiêu ngạo và phóng túng, đã nhìn trúng người vệ sĩ mới có thân hình cao lớn và gương mặt góc cạnh, lạnh lùng.

Tôi đã nghĩ, chinh phục người đàn ông này sẽ là một trò chơi thú vị.

Tôi cố tình làm rơi đồ để anh ta nhặt. Tôi cố tình trượt chân để ngã vào lòng anh ta. Tôi mặc những bộ váy gợi cảm nhất, dùng những lời lẽ trêu chọc táo bạo nhất.

Nhưng anh ta luôn giữ một khoảng cách. Lạnh lùng, chuyên nghiệp, không một chút dao động. Ánh mắt anh ta nhìn tôi luôn phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng.

Sự lạnh lùng đó không làm tôi nản lòng, ngược lại, nó càng khiến tôi thêm hứng thú. Nhưng rồi, không biết từ lúc nào, trò chơi chinh phục đã biến thành một tình yêu đơn phương thầm lặng.

Sự cô đơn trong ngôi nhà đó, sự ghẻ lạnh của cha, sự giả tạo của mẹ kế và em gái, tất cả đã đẩy tôi về phía anh ta. Anh ta là người duy nhất ở bên cạnh tôi mỗi ngày, dù chỉ là làm nhiệm vụ. Sự im lặng của anh ta trở thành một sự bầu bạn. Sự có mặt của anh ta trở thành một điểm tựa.

Tôi bắt đầu dựa dẫm vào anh ta. Tôi kể cho anh ta nghe về nỗi đau của mình, về sự bất công mà tôi phải chịu đựng. Tôi đã nghĩ, ít nhất, anh ta sẽ hiểu.

Tôi đã từng nghĩ, sự lạnh lùng của anh ta chỉ là lớp vỏ bọc.

Cho đến một ngày, tôi tình cờ phát hiện ra, anh ta thường xuyên lén lút gặp gỡ Ngọc Dung. Ánh mắt anh ta nhìn cô ta, không còn là sự phẳng lặng, mà là sự dịu dàng và cưng chiều vô hạn.

Thì ra, anh ta chấp nhận làm vệ sĩ cho tôi, chịu đựng sự ngang ngược của tôi, tất cả chỉ để có cơ hội được ở gần "người trong mộng".

Và "người trong mộng" đó, lại chính là Mẫn Ngọc Dung, em gái cùng cha khác mẹ mà tôi căm ghét nhất.

Bên trong phòng, tôi nghe thấy giọng nói của anh ta, lạnh lùng và khinh bỉ, điều mà tôi chưa từng nghe thấy trước đây.

"Mẫn Ngọc Thảo ư? Một tiểu thư hư hỏng, đỏng đảnh. Nếu không phải vì em, anh đã không thèm liếc nhìn cô ta một cái."

Trái tim tôi vỡ tan thành từng mảnh.

Thế giới của tôi sụp đổ hoàn toàn.

Tình yêu ba năm, hóa ra chỉ là một trò cười. Sự tồn tại của tôi, chỉ là một cây cầu để anh ta đến với người con gái anh ta yêu.

Được thôi.

Nếu anh đã muốn ở bên cô ta như vậy, tôi sẽ tác thành cho hai người.

Tôi nhếch môi cười, một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

Hùng Mạnh Tuấn, từ hôm nay, anh sẽ không còn là vệ sĩ của tôi nữa. Anh sẽ là vệ sĩ của Mẫn Ngọc Dung.

Và tôi, Mẫn Ngọc Thảo, sẽ không bao giờ cần anh nữa.

Tôi từ từ lùi lại, không gây ra một tiếng động. Tôi quay người, bước vào bóng tối, để lại sau lưng thế giới ấm áp không thuộc về mình.

Cánh cửa sau lưng tôi đóng sầm lại, một tiếng động dứt khoát, như thể chặt đứt hoàn toàn quá khứ.

Đọc tiếp

Mục lục của Sự thức tỉnh của chú rể hôn mê

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Kế hoạch ly hôn 100 điểm
9.7
Trong cuộc hôn nhân với Khu Trúc Lâm, tôi tự đặt ra quy tắc trừ điểm từ con số 100 để quyết định ngày ly hôn. Bi kịch xảy ra khi tôi gặp tai nạn trong lúc mang thai và cần máu hiếm để duy trì sự sống. Tuy nhiên, Trúc Lâm đã lạnh lùng từ chối yêu cầu từ bệnh viện vì muốn dành riêng túi máu đó cho Thẩm Chi Mai - người tình đầu của anh. Sự ích kỷ của anh đã khiến tôi mất đi đứa con chưa chào đời. Mọi hy sinh và tình cảm suốt ba năm qua hoàn toàn sụp đổ trước sự hiện diện của người phụ nữ kia. Tôi lật trang sổ tay, trừ sạch 100 điểm cuối cùng vì cái chết của con mình rồi bình thản ký đơn ly hôn.
Bìa tiểu thuyết Cưới 3 năm chưa động phòng, tôi tái giá anh sốt sắng gì?
8.3
Mười năm thanh mai trúc mã và ba năm hôn nhân không tình dục chỉ mang lại cho Hứa Đường sự hững hờ của anh trai cùng sự phản bội từ Cố Thừa Châu. Cầm tờ giấy chẩn đoán ung thư dạ dày, cô quyết định buông bỏ tất cả để lột xác thành đại ca công nghệ. Ngay khi hết thời hạn ly hôn, cô lừa anh ký đơn để giải thoát. Lúc này, Cố Thừa Châu mới hối hận, đỏ mắt cầu xin cô nhận lấy dạ dày của mình để bù đắp. Ngay cả những người anh từng coi thường cô cũng rơi vào cảnh túng quẫn, van nài sự giúp đỡ. Thế nhưng, bên cạnh Hứa Đường đã có một người đàn ông khác xuất sắc hơn che chở. Với cô, loại tình cảm đến muộn màng từ những kẻ tệ bạc giờ đây hoàn toàn vô giá trị và không đáng để tâm.
Bìa tiểu thuyết Bạn trai quên sửa chú thích, tôi đã đề nghị chia tay
8.2
Tám năm ròng rã theo đuổi và đánh đổi bằng cả thanh xuân, tôi quyết định chấm dứt mối quan hệ này khi phát hiện bạn trai vẫn để biệt danh thân mật cho người cũ. Trước sự ngỡ ngàng và mỉa mai của Xu Yi về lý do chia tay nhỏ nhặt, tôi chỉ im lặng đối mặt với những lời chỉ trích từ bạn bè anh ta. Anh lạnh lùng thách thức, cho rằng tôi sẽ hối hận mà quay lại van xin. Thế nhưng, chẳng ai biết rằng tôi đang ôm chặt tờ kết quả bệnh nan y trong lồng ngực, lặng lẽ bước đi giữa màn đêm. Tôi từng muốn dành những ngày cuối đời để dệt nên một giấc mộng tình yêu ngọt ngào, nhưng sự thật lại quá cay đắng. Kiếp sau, tôi nguyện sẽ không bao giờ nếm trải nỗi đau này thêm một lần nào nữa.
Bìa tiểu thuyết Người chồng cũ phá sản và phải ngủ trên cầu vượt.
9.1
Dư Thanh Hoan dành trọn bảy năm thanh xuân để yêu Kỷ Cảnh Thần, nhưng đổi lại là sự phản bội cay đắng ngay sát ngày cưới. Chứng kiến hôn phu ngoại tình, cô dứt khoát hủy bỏ hôn ước, chấm dứt tình cảm mù quáng. Trước sự công kích từ nhà họ Kỷ, ba người anh trai quyền lực của Thanh Hoan bất ngờ xuất hiện, dùng thế lực đáng gờm để bảo vệ em gái và khiến kẻ phụ bạc phải trả giá đắt. Khi gia đình họ Kỷ hối hận quỳ gối cầu xin, Thanh Hoan đã không còn bận tâm. Cô chọn tìm đến sự che chở của Mặc Trì Dật – đối thủ không đội trời chung của người cũ, cùng anh bắt đầu một chương mới trong cuộc đời.
Bìa tiểu thuyết Những lần sảy thai của cô ấy, bí mật đen tối của họ
8.5
Sau mười năm ròng rã với bảy lần thụ tinh thất bại, tôi cuối cùng cũng mang thai ở lần thứ tám. Thế nhưng, hạnh phúc ấy tan vỡ khi tôi phát hiện chồng mình và cô em nuôi mất tích ba năm vốn đã có con riêng. Đau đớn hơn, cả gia đình chồng lẫn cha mẹ ruột tôi đều bao che cho họ, coi đứa trẻ kia là người kế thừa duy nhất của nhà họ Đoàn. Mọi sự quan tâm bấy lâu nay dành cho tôi thực chất chỉ là bức bình phong che đậy tội lỗi của em gái nuôi. Nhận ra đứa con trong bụng chỉ là vật hy sinh trong âm mưu tàn độc của người chồng đầu ấp tay gối, tôi nén đau thương, quyết định gọi y tá để làm phẫu thuật đình chỉ thai nghén ngay lập tức.
Bìa tiểu thuyết Tình yêu liều lĩnh của anh, cuộc đời tan vỡ của cô
8.3
Suốt mười hai năm, tôi chấp nhận làm người tình trong bóng tối kiêm thư ký riêng cho Vương Khánh Giang, giúp anh ta dẹp bỏ mọi rắc rối. Thế nhưng, khi tình cũ Hoàng Bảo Châu quay về, anh ta sẵn sàng đẩy tôi vào hiểm cảnh, từ việc làm mồi nhử bắt cóc đến bỏ mặc tôi trong thang máy rơi tự do, thậm chí bắt tôi ngồi tù thay cô ta. Dù sau này anh ta đỡ nhát dao chí mạng để cứu tôi, sự hy sinh muộn màng đó chỉ khiến tôi thêm ghê tởm. Khi em trai - sợi dây ràng buộc cuối cùng không còn, tôi lạnh lùng chấm dứt tất cả bằng sự thật tàn khốc rằng mười hai năm qua tôi ở bên anh ta chỉ vì tiền.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ