
Cô dâu bất ngờ của Trung sĩ
Chương 2
Lư Thảo Phương POV:
Sau khi quyết định được đưa ra, không khí trong nhà trở nên kỳ lạ. Cha mẹ tôi không còn la mắng tôi nữa, thay vào đó là một sự im lặng lạnh lẽo, như thể tôi là một món đồ sắp được đem đi thanh lý. Họ dồn hết sự chú ý vào Mộng Tuyền, người giờ đây là niềm hy vọng mới của gia đình.
Chỉ có dì Ba, người giúp việc đã ở với gia đình tôi từ khi tôi còn nhỏ, là lén lút đến phòng tôi. Bà mang cho tôi một chén chè hạt sen nóng hổi, đôi mắt đỏ hoe.
"Cô hai à," bà nghẹn ngào nói, nắm lấy tay tôi. "Sao cô lại dại dột như vậy? Gả lên cái nơi khỉ ho cò gáy đó, cho một người... một người như vậy, cuộc đời cô rồi sẽ ra sao?"
Bàn tay chai sần của bà ấm áp lạ thường. Đây là hơi ấm duy nhất tôi cảm nhận được trong căn nhà này suốt những ngày qua.
"Không sao đâu dì Ba," tôi mỉm cười trấn an bà, dù nụ cười của tôi có lẽ trông còn khó coi hơn cả khóc. "Biết đâu đó lại là một khởi đầu tốt."
Dì Ba thở dài, lắc đầu. "Cô lúc nào cũng mạnh mẽ, cũng tự mình gánh vác. Nhưng lần này... dì thực sự lo cho cô."
Bà không biết rằng, so với cái chết lạnh lẽo dưới đáy biển, một cuộc hôn nhân sắp đặt chẳng là gì cả.
Bữa tối hôm đó, không khí trên bàn ăn càng thêm ngột ngạt. Mẹ tôi liên tục gắp thức ăn vào bát Mộng Tuyền.
"Tuyền à, ăn nhiều vào con. Sắp tới phải đi gặp đối tác nhiều, phải giữ gìn sức khỏe."
Rồi bà lại quay sang cha tôi, giọng đầy tự hào. "Ông xem, con Tuyền nhà mình đúng là không làm chúng ta thất vọng. Mới tiếp quản công việc có mấy ngày mà đối tác bên Starlight đã khen con bé thông minh, khéo léo rồi đấy."
Cha tôi gật gù, ánh mắt nhìn Mộng Tuyền tràn đầy vẻ hài lòng. "Tốt lắm. Cứ tiếp tục phát huy."
Không một ai nhìn về phía tôi. Tôi như một người vô hình, lặng lẽ ăn phần cơm của mình.
Đột nhiên, mẹ tôi đặt đôi đũa xuống, nhìn tôi với ánh mắt xét nét. "Thảo Phương, ngày mai người của nhà họ Tào sẽ xuống đón mày. Mày liệu mà ăn nói cho cẩn thận, đừng làm mất mặt gia đình."
"Con biết rồi," tôi đáp khẽ.
"Biết cái gì mà biết!" bà gắt lên. "Tao chỉ sợ cái tính ương bướng của mày lại làm hỏng chuyện. Người ta dù sao cũng là chủ nợ ân tình, mày phải biết thân biết phận, sau này về đó phải hầu hạ chồng cho chu đáo. Đừng có mang cái bộ mặt đưa đám đó về nhà chồng!"
Từng lời nói của bà như những mũi kim vô hình, nhưng chúng không còn đâm vào trái tim tôi được nữa. Trái tim đó đã chết từ kiếp trước rồi.
"Mẹ," Mộng Tuyền xen vào, giọng ngọt ngào. "Chị hai chắc cũng buồn lắm. Mẹ đừng trách chị ấy nữa."
Cô ta ra vẻ an ủi, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự đắc thắng không thể che giấu.
Tôi chỉ im lặng. Sự im lặng của tôi dường như càng khiến mẹ tôi tức giận. Bà đang định nói thêm điều gì đó thì dì Ba từ trong bếp đi ra.
"Ông bà, cô hai," dì Ba nói, giọng có chút ngập ngừng. "Lúc chiều tôi đi chợ, có nghe người ta nói chuyện... về siêu thị Starlight."
Tất cả mọi người đều dừng lại, nhìn bà.
"Họ nói gì?" cha tôi hỏi.
Dì Ba liếc nhìn tôi một cách lo lắng rồi nói tiếp. "Họ nói... bản kế hoạch mà cô út trình bày với Starlight... thực ra là do có người giúp đỡ. Nghe nói là anh Tuấn Khanh đã lén đưa bản kế hoạch chi tiết của một công ty đối thủ cho cô út tham khảo."
Cả bàn ăn chìm vào im lặng.
Mặt Mộng Tuyền tái đi, cô ta vội vàng thanh minh. "Không... không có! Dì Ba đừng nghe người ta nói bậy! Con... con tự mình làm hết!"
Phạm Tuấn Khanh cũng cau mày. "Dì Ba, dì đừng tung tin đồn nhảm. Chuyện này ảnh hưởng đến danh tiếng của Tuyền và cả Lư gia."
Dì Ba cúi gằm mặt, giọng lí nhí. "Tôi... tôi chỉ nghe người ta nói vậy thôi... Họ còn nói... anh Tuấn Khanh quả thực là người có thủ đoạn, vừa giúp cô út có được hợp đồng, vừa loại bỏ được cô hai để danh chính ngôn thuận ở bên cô út..."
"ĐỦ RỒI!" Cha tôi gầm lên, đập bàn. "Bà câm miệng lại cho tôi! Một người giúp việc mà cũng dám đặt điều sau lưng chủ à? Hay là do con Thảo Phương nó xúi bà nói?"
Ông quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy tức giận và nghi ngờ.
Tôi chỉ bình thản đặt bát cơm xuống. "Con ăn xong rồi. Con xin phép lên phòng trước."
Tôi đứng dậy, quay lưng bước đi, bỏ lại sau lưng sự hỗn loạn và những lời buộc tội. Sự thật ư? Họ không cần sự thật. Họ chỉ cần một lý do để tin vào điều họ muốn tin.
Vài ngày sau, khi tôi đang dọn dẹp vài món đồ cá nhân ít ỏi để chuẩn bị cho "đám cưới", Mộng Tuyền và Tuấn Khanh đến. Họ đang chuẩn bị đi dự một bữa tiệc sang trọng. Mộng Tuyền mặc một chiếc váy dạ hội lấp lánh, còn Tuấn Khanh thì bảnh bao trong bộ vest đắt tiền.
Họ đứng ở cửa phòng tôi, nhìn vào bên trong với vẻ thương hại giả tạo.
"Chị hai," Mộng Tuyền cất giọng, "Em và anh Khanh đến chào chị. Nghe nói ngày mai chị đi rồi."
Tôi không trả lời, tiếp tục gấp quần áo.
Tuấn Khanh bước vào một bước, nhìn tôi từ đầu đến chân. "Thảo Phương, nhìn em bây giờ xem. Thật đáng thương. Nếu em biết nghe lời hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã không đến mức này."
"Ra ngoài," tôi nói, giọng lạnh lùng.
Hắn ta cười khẩy. "Vẫn còn cứng đầu lắm. Tôi thực sự tò mò không biết người chồng tàn tật của em sẽ 'dạy dỗ' em như thế nào đây."
Mộng Tuyền kéo tay hắn, giọng nũng nịu. "Anh Khanh, kệ chị ấy đi. Chúng ta sắp muộn tiệc rồi. Nghe nói tối nay chủ tịch tập đoàn K-Tech, anh Tào Văn Kiên, cũng sẽ đến. Em muốn được gặp anh ấy một lần."
Tào Văn Kiên. Cái tên này tôi đã từng nghe qua ở kiếp trước. Một tỷ phú công nghệ bí ẩn, tự thân lập nghiệp, quyền lực và vô cùng kín tiếng. Không ai biết mặt mũi anh ta ra sao.
Tuấn Khanh dịu dàng vuốt tóc Mộng Tuyền. "Được rồi, chúng ta đi. Đừng để những chuyện không vui làm ảnh hưởng tâm trạng."
Họ quay đi, tiếng cười nói và sự ngọt ngào của họ vọng lại từ hành lang, như một sự chế nhạo đối với số phận của tôi.
Mộng Tuyền dừng lại ở cửa, quay đầu lại nhìn tôi. Cô ta mỉm cười, một nụ cười thật sự, không còn giả tạo.
"Chị hai, nghe nói chú rể của chị không chỉ tàn tật, mà còn bị biến dạng sau tai nạn nữa đấy. Chị nhớ chuẩn bị tâm lý nhé. Đừng để đêm tân hôn bị dọa chết khiếp."
Cánh cửa đóng sập lại, cắt đứt nụ cười độc địa của cô ta.
Có thể bạn cũng thích





