Bìa tiểu thuyết Người yêu cũ tôi quên: Người yêu trở thành kẻ thù

Người yêu cũ tôi quên: Người yêu trở thành kẻ thù

8.4 / 10.0
Tỉnh dậy sau tai nạn thảm khốc, tôi hoàn toàn quên sạch ký ức về người đàn ông mình từng dành bảy năm thanh xuân để theo đuổi. Dù bạn thân mỉa mai rằng tôi đang giả vờ mất trí để gây chú ý, nhưng sự thật nghiệt ngã dần hé lộ qua những dòng nhật ký đẫm nước mắt. Anh ta đã bỏ mặc tôi giữa mưa lạnh để chạy theo tình cũ, coi sự chân thành của tôi là nỗi phiền phức. Cảm thấy ghê tởm chính quá khứ lụy tình của mình, tôi quyết định xóa sạch mọi ảnh chụp và liên lạc. Khi mẹ gọi điện đề nghị đi xem mắt, tôi mỉm cười đồng ý, chính thức đặt dấu chấm hết cho đoạn tình cảm sai lầm này.

Người yêu cũ tôi quên: Người yêu trở thành kẻ thù Chương 1

Sau một vụ tai nạn xe, tôi tỉnh dậy và quên mất người đàn ông duy nhất mà tôi đã lãng phí bảy năm để yêu.

Bạn thân nhất của tôi lại buộc tội tôi giả vờ mất trí nhớ để thu hút sự chú ý của anh ta.

"Mày lại muốn dùng chiêu gì để anh ấy quan tâm mày à?"

Cô ấy kể rằng tôi đã yêu anh ta đến điên cuồng, nhưng trong mắt anh ta, tôi chỉ là một kẻ phiền phức. Vụ tai nạn của tôi cũng là do anh ta bỏ mặc tôi giữa trời mưa để đuổi theo tình cũ.

Đọc lại những dòng nhật ký bi thương và xem hàng ngàn tấm ảnh chụp lén anh ta trong điện thoại, tôi cảm thấy buồn nôn. Tại sao "tôi" của quá khứ lại có thể yêu một người đàn ông đối xử với mình như vậy?

Ông trời đã cho tôi một cơ hội. Dưới ánh mắt kinh ngạc của bạn thân, tôi dứt khoát xóa sạch mọi dấu vết của anh ta.

Đúng lúc đó, mẹ tôi gọi điện sắp xếp cho tôi đi xem mắt. Tôi mỉm cười đồng ý.

"Vâng, con không thích anh ta nữa."

Chương 1

Lê Vinh POV:

Tiếng lốp xe rít lên trên mặt đường là âm thanh cuối cùng tôi nghe thấy trước khi thế giới chìm vào bóng tối.

Khi tôi tỉnh lại, tôi nhớ tất cả mọi người trong cuộc đời mình.

Ngoại trừ người đàn ông duy nhất mà tôi đã lãng phí bảy năm để yêu.

Mùi thuốc khử trùng nồng nặc trong không khí khiến tôi nhíu mày. Tôi đang ở trong một phòng bệnh trắng toát, một bên chân được treo cao, bó bột dày cộm.

Cửa phòng bật mở. Triệu Bích Ngân, cô bạn thân nhất của tôi, lao vào như một cơn lốc, đôi mắt sưng húp vì khóc.

"Vinh! Mày tỉnh rồi! Bác sĩ! Bác sĩ ơi!"

Cô ấy vừa hét lên vừa chạy đến bên giường, nắm chặt lấy tay tôi.

Bác sĩ và y tá nhanh chóng có mặt, tiến hành một loạt kiểm tra. Tôi trả lời mọi câu hỏi một cách máy móc, đầu óc vẫn còn hơi ong ong.

"Bệnh nhân không có vấn đề gì lớn, chỉ là do va đập mạnh nên có thể sẽ có một vài di chứng nhẹ. Cần ở lại bệnh viện để theo dõi thêm."

Sau khi bác sĩ rời đi, trong phòng chỉ còn lại tôi và Bích Ngân.

"Mày làm tao sợ chết khiếp, có biết không?" Bích Ngân vừa gọt táo vừa sụt sịt. "Sao lại bất cẩn như vậy?"

Tôi mỉm cười yếu ớt. "Tao không sao mà."

"Không sao cái gì? Chân thì bó bột, đầu thì quấn băng. À mà, anh họ tao đâu rồi?"

Tôi ngơ ngác. "Anh họ mày?"

Bích Ngân dừng động tác, ngẩng lên nhìn tôi, vẻ mặt đầy khó hiểu. "Đinh Gia Khánh đó. Anh ấy không ở đây với mày à?"

Cái tên này thật xa lạ. Tôi lục lọi trong trí nhớ, nhưng không hề có một chút ấn tượng nào.

"Ai cơ?" Tôi hỏi lại.

Bích Ngân sững người, con dao gọt táo rơi xuống sàn nhà, tạo ra một tiếng "loảng xoảng" chói tai.

"Mày… mày nói gì vậy? Đừng đùa nữa, không vui đâu."

"Tao không đùa," tôi khẳng định, cảm thấy một sự hoang mang len lỏi trong lòng. "Tao thực sự không biết người đó là ai."

Sắc mặt Bích Ngân trắng bệch. Cô ấy nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt dò xét như thể tôi là một sinh vật lạ.

"Lê Vinh, mày đang giả vờ đúng không?" Giọng cô ấy trở nên sắc lạnh. "Mày lại muốn dùng chiêu gì để thu hút sự chú ý của anh ấy nữa đây? Giả vờ mất trí nhớ để anh ấy quan tâm mày à?"

Những lời buộc tội của cô ấy khiến tôi choáng váng. Tôi cảm thấy bị xúc phạm.

"Bích Ngân! Mày nói linh tinh cái gì vậy? Sao tao phải làm thế?"

"Vậy mày dám thề không?" Bích Ngân ép sát lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào tôi. "Mày dám thề độc là mày thật sự quên anh họ tao không?"

"Được thôi," tôi đáp không chút do dự. "Tao, Lê Vinh, xin thề nếu tao giả vờ mất trí nhớ để lừa gạt tình cảm của người đàn ông tên Đinh Gia Khánh đó, tao sẽ ra đường bị xe tông chết."

"Mày!"

Bích Ngân lùi lại một bước, cả người run rẩy. Cô ấy đưa tay lên che miệng, nước mắt lã chã rơi. Cô ấy biết tôi chưa bao giờ đem tính mạng của mình ra để thề thốt bừa bãi.

"Trời ơi… Mày… mày thật sự quên anh ấy rồi…"

Cô ấy ngồi phịch xuống ghế, khóc nấc lên.

Tôi bối rối nhìn cô ấy. "Người đó… là ai vậy? Sao mày lại có phản ứng như thế?"

Bích Ngân lau nước mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại. Cô ấy bắt đầu kể cho tôi nghe một câu chuyện dài.

Một câu chuyện về bảy năm yêu đơn phương của tôi dành cho một người đàn ông tên Đinh Gia Khánh. Về việc tôi đã theo đuổi anh ta một cách mù quáng, bất chấp sự lạnh lùng và chán ghét của anh ta.

Tôi nghe như đang nghe chuyện của người khác, hoàn toàn không có một chút cảm xúc nào.

"Vậy… anh ta là bạn trai tao à?" tôi ngây ngô hỏi.

Bích Ngân cười khổ. "Bạn trai? Anh ta chưa bao giờ thừa nhận mày. Trong mắt anh ta, mày chỉ là một kẻ phiền phức bám riết không buông."

Cô ấy kể tiếp, giọng đầy chua xót. "Anh ta có một người bạn gái cũ, là mối tình đầu, tên Lã Thiên Lan. Cô ta mới từ nước ngoài trở về. Mấy năm nay anh ta vẫn luôn chờ đợi cô ta. Anh ta còn từng vì cô ta mà bị tai nạn, suýt chút nữa thì mất mạng."

"Vậy… vụ tai nạn của tao thì sao?"

"Hôm đó, anh họ tao và Lã Thiên Lan cãi nhau. Anh ta uống rất nhiều rượu rồi gọi mày đến. Mày hí hửng chạy đến, nghĩ rằng anh ta cần mày. Nhưng không, anh ta chỉ muốn mượn mày để chọc tức Lã Thiên Lan. Cuối cùng, anh ta đuổi theo Lã Thiên Lan, bỏ mặc mày một mình giữa trời mưa tầm tã. Mày thất hồn lạc phách băng qua đường, rồi… rồi bị xe tông."

Tôi im lặng. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Dù không nhớ gì, nhưng lý trí của tôi vẫn hoạt động. Một người đàn ông đối xử với mình như vậy, tại sao "tôi" của quá khứ lại có thể yêu anh ta sâu đậm đến thế?

"Tình yêu thật sự mù quáng như vậy sao?" tôi lẩm bẩm.

"Mày yêu anh ấy đến chết đi sống lại," Bích Ngân khẳng định. "Cả thế giới này đều biết điều đó."

Cô ấy đưa cho tôi chiếc điện thoại của tôi. "Mày xem đi rồi sẽ hiểu."

Tôi cầm lấy điện thoại, nhưng lại không thể mở khóa. Tôi đã thử mọi mật khẩu có thể nghĩ ra.

"Mật khẩu là sinh nhật của anh ấy. 1208."

Tôi run rẩy nhập dãy số. Màn hình sáng lên.

Tôi mở thư viện ảnh. Hàng ngàn bức ảnh hiện ra, và gần như tất cả đều là ảnh chụp lén một người đàn ông.

Anh ta rất đẹp trai, phải thừa nhận điều đó. Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng. Khí chất cao ngạo toát ra từ mỗi bức ảnh. Tôi có thể hiểu tại sao "tôi" của quá khứ lại mê mệt anh ta.

Nhưng trong tất cả các bức ảnh, dù là chụp chính diện hay chụp nghiêng, ánh mắt anh ta nhìn vào ống kính (hoặc nhìn vào người chụp là tôi) đều toát lên vẻ lạnh nhạt, thậm chí là phiền chán. Không có một chút tình cảm nào.

Tôi mở ghi chú. Toàn bộ đều là những ghi chép về sở thích của Đinh Gia Khánh.

Anh ấy thích uống cà phê Americano không đường.

Anh ấy bị dị ứng với hải sản.

Anh ấy thích màu xám và đen.

Anh ấy không thích những nơi ồn ào.

Từng chi tiết nhỏ nhặt nhất đều được ghi lại cẩn thận.

Cuối cùng, tôi mở nhật ký.

"Ngày X tháng Y năm Z… Hôm nay anh ấy lại đi lướt qua mình mà không thèm nhìn. Tim mình đau quá."

"Ngày A tháng B năm C… Anh ấy nói mình phiền phức. Mình có nên từ bỏ không? Nhưng mình không làm được."

"Ngày D tháng E năm F… Lã Thiên Lan đã trở về. Mình thấy họ đứng cùng nhau. Thật xứng đôi. Mình có phải là kẻ thừa không?"

Từng dòng chữ như những mũi kim vô hình, không đâm vào da thịt nhưng lại khiến trái tim tôi co thắt lại một cách kỳ lạ. Cảm giác đau đớn và tuyệt vọng của một người khác dường như đang thấm vào cơ thể tôi.

Một cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng. Tôi cảm thấy khó thở, ngực như bị một tảng đá đè nặng.

Tôi đã ngồi như vậy rất lâu, đọc đi đọc lại những dòng nhật ký bi thương đó cho đến khi Bích Ngân lay vai tôi.

"Mày ổn không, Vinh?"

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn cô ấy bằng ánh mắt trống rỗng.

"Bích Ngân, sau này mày định làm gì?"

"Tao sẽ giúp mày phục hồi trí nhớ," cô ấy nói chắc nịch.

Tôi lắc đầu, một nụ cười nhạt nở trên môi. "Không cần đâu. Tao không muốn nhớ lại."

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Bích Ngân, tôi bắt đầu hành động.

Tôi chọn tất cả những bức ảnh có mặt Đinh Gia Khánh. Xóa.

Tôi xóa toàn bộ ghi chú.

Tôi xóa ứng dụng nhật ký.

Ngón tay tôi lướt trên màn hình, lạnh lùng và dứt khoát, như thể đang cắt đứt một khối u độc hại ra khỏi cơ thể.

"Mày… mày đang làm gì vậy?" Bích Ngân lắp bắp.

"Bắt đầu lại từ đầu," tôi nói, giọng bình thản đến lạ. "Ông trời đã cho tao cơ hội, tao không thể lãng phí nó."

Đúng lúc đó, điện thoại của Bích Ngân reo lên. Cô ấy nhìn số gọi đến, sắc mặt hơi thay đổi rồi vội vàng ra ngoài nghe máy.

Một lát sau, điện thoại của tôi cũng reo. Là mẹ tôi gọi.

"Vinh à, con khỏe hơn chưa? Ba mẹ lo quá."

"Con ổn mà mẹ, chỉ là gãy chân thôi."

Giọng mẹ tôi ngập ngừng. "À… chuyện của con với cậu Khánh… Ba con nói nếu con đã quyết định như vậy thì… thì cuối tuần này về nhà đi. Ba mẹ đã sắp xếp cho con đi xem mắt với cậu Mạnh Tú nhà bác Lâm rồi."

Trước đây, ba mẹ tôi vì muốn tôi từ bỏ Đinh Gia Khánh nên đã bịa ra chuyện tôi có hôn ước từ nhỏ. "Tôi" trong quá khứ đã kịch liệt phản đối.

Nhưng bây giờ, tôi lại mỉm cười.

"Vâng. Con sẽ về."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, dường như bị sốc. "Con… con đồng ý thật à? Con không thích cậu Khánh nữa sao?"

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời Hà Nội xám xịt. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy một sự giải thoát nhẹ nhõm.

"Vâng," tôi đáp, giọng nói kiên định và rõ ràng. "Con không thích anh ta nữa."

Đọc tiếp

Mục lục của Người yêu cũ tôi quên: Người yêu trở thành kẻ thù

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Bị Tổng thống ly hôn, tôi về nhà kế vị ngai vàng
8.5
Sau ba năm hôn nhân lạnh nhạt, An Hòa quyết định ký đơn ly hôn khi bị Phó Cảnh Hành coi thường, mẹ chồng sỉ nhục và tiểu tam khiêu khích. Tuy nhiên, thân phận thực sự của cô lại là công chúa thất lạc. Vừa rời khỏi nhà chồng, cô được vương thất đón về kế vị ngai vàng, trở thành Thái tử phi quyền lực. Với sự bảo bọc từ bố mẹ và ba người anh trai tài giỏi, cô bắt đầu cuộc đời rực rỡ. Lúc này, vị Tổng thống cũ mới hối hận, quỳ gối cầu xin tái hợp. Nhưng An Hòa chỉ mỉm cười từ chối, bởi bên cạnh Nữ hoàng giờ đây đã có một vị Hoàng phu hoàn hảo, trung thành và yêu chiều cô hết mực.
Bìa tiểu thuyết Người chồng cũ phá sản và phải ngủ trên cầu vượt.
9.1
Dư Thanh Hoan dành trọn bảy năm thanh xuân để yêu Kỷ Cảnh Thần, nhưng đổi lại là sự phản bội cay đắng ngay sát ngày cưới. Chứng kiến hôn phu ngoại tình, cô dứt khoát hủy bỏ hôn ước, chấm dứt tình cảm mù quáng. Trước sự công kích từ nhà họ Kỷ, ba người anh trai quyền lực của Thanh Hoan bất ngờ xuất hiện, dùng thế lực đáng gờm để bảo vệ em gái và khiến kẻ phụ bạc phải trả giá đắt. Khi gia đình họ Kỷ hối hận quỳ gối cầu xin, Thanh Hoan đã không còn bận tâm. Cô chọn tìm đến sự che chở của Mặc Trì Dật – đối thủ không đội trời chung của người cũ, cùng anh bắt đầu một chương mới trong cuộc đời.
Bìa tiểu thuyết Sau khi bị ép gả, tôi bị cha của chú rể để ý
8.7
Vào đêm tốt nghiệp, tôi bị chị gái hãm hại rồi rơi vào tay một người đàn ông lạ mặt. Sau khi bị bạn trai phản bội và gia đình lâm bệnh nặng, tôi buộc phải gả cho một gã công tử bột. Cha nuôi của hắn là tỷ phú 33 tuổi đầy quyền lực và tàn bạo. Trái với lời đồn, ông ta lại sủng ái tôi hết mực, trừng phạt bất cứ ai bắt nạt tôi. Tôi nhận ra người đêm đó chính là ông ấy và lỡ đem lòng yêu. Khi sự thật bại lộ, ông ấy lạnh lùng xua đuổi tôi. Đến khi tôi buông bỏ để tìm hạnh phúc mới, người đàn ông ấy lại điên cuồng cầu xin tôi quay về. Tôi mỉm cười đáp lại: Muộn rồi, muốn theo đuổi em thì anh phải xếp hàng đi, bố ạ.
Bìa tiểu thuyết Bị ép ly hôn, tôi nhặt được con tổng tài!
8.3
Cuộc hôn nhân bốn năm của Kiều Y tan vỡ khi cô bị ép ly hôn vì không thể sinh con. Mang theo trái tim đầy thương tổn, cô rời phố thị về một thị trấn nhỏ và tình cờ nhận nuôi một bé trai bị bỏ rơi. Sau bốn năm bình yên, cuộc sống của hai mẹ con bị đảo lộn bởi sự xuất hiện của Cố Sách và đoàn xe sang trọng. Vị tổng tài dùng số tiền bảy tỷ để đổi lấy con trai, nhưng Kiều Y quyết tâm bảo vệ đứa trẻ đến cùng. Trước sự kiên quyết đó, Cố Sách bất ngờ đưa ra đề nghị thu phục cả hai mẹ con về bên mình.
Bìa tiểu thuyết Những lần sảy thai của cô ấy, bí mật đen tối của họ
8.5
Sau mười năm ròng rã với bảy lần thụ tinh thất bại, tôi cuối cùng cũng mang thai ở lần thứ tám. Thế nhưng, hạnh phúc ấy tan vỡ khi tôi phát hiện chồng mình và cô em nuôi mất tích ba năm vốn đã có con riêng. Đau đớn hơn, cả gia đình chồng lẫn cha mẹ ruột tôi đều bao che cho họ, coi đứa trẻ kia là người kế thừa duy nhất của nhà họ Đoàn. Mọi sự quan tâm bấy lâu nay dành cho tôi thực chất chỉ là bức bình phong che đậy tội lỗi của em gái nuôi. Nhận ra đứa con trong bụng chỉ là vật hy sinh trong âm mưu tàn độc của người chồng đầu ấp tay gối, tôi nén đau thương, quyết định gọi y tá để làm phẫu thuật đình chỉ thai nghén ngay lập tức.
Bìa tiểu thuyết Quá muộn cho sự tha thứ của anh ấy
9.0
Cận kề cái chết, tôi cay đắng khi bị gia đình và vị hôn phu ép buộc hiến đi quả thận duy nhất còn lại cho chị gái song sinh, An Linh Đan. Năm năm trước, chị ta đã cướp một quả thận của tôi để cứu cha, đồng thời đoạt lấy mọi tình thương và thành quả sự nghiệp của tôi. Giờ đây, họ dùng cuộc hôn nhân hứa hẹn làm mồi nhử để ép tôi ký giấy hiến tạng. Trong cơn tuyệt vọng, tôi đồng ý bước lên bàn mổ lạnh lẽo. Khi linh hồn lìa khỏi xác, tôi mới nghe thấy tiếng bác sĩ bàng hoàng thét lên rằng tôi chỉ có một quả thận và cơ thể đầy độc tố. Một vụ mưu sát kinh hoàng cuối cùng cũng bị phơi bày.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ