
Cô dâu bất ngờ của Trung sĩ
Chương 3
Lư Thảo Phương POV:
Lời nói của Mộng Tuyền như một chiếc chìa khóa, mở ra cánh cửa ký ức mà tôi đã cố gắng chôn vùi. Tôi ngồi sụp xuống sàn, ôm lấy đầu.
Tôi nhớ lại.
Tôi nhớ lại cái đêm trước khi chúng tôi ra biển "hòa giải" ở kiếp trước. Phạm Tuấn Khanh đã đến phòng tôi, cũng với vẻ mặt đầy quan tâm giả tạo đó.
"Phương à," hắn ta nói, nắm lấy tay tôi. "Anh biết em đang buồn vì chuyện của Tuyền. Nhưng em đừng lo, anh sẽ luôn ở bên em."
Hắn ta đã thề thốt, đã hứa hẹn. Hắn nói rằng dù cả thế giới quay lưng lại với tôi, hắn vẫn sẽ chọn tôi. Hắn nói rằng tình yêu của hắn dành cho tôi là thật, còn với Mộng Tuyền chỉ là sự thương hại của một người anh rể đối với em vợ.
Tôi đã tin hắn.
Tôi đã ngu ngốc tin vào từng lời dối trá của hắn.
Để rồi ngày hôm sau, cũng chính bàn tay đã nắm lấy tay tôi thề thốt đó, đã đẩy tôi xuống biển không một chút do dự. Sự phản bội đó, còn đau hơn cả sợi dây thừng siết chặt cổ họng.
"Chị hai, chị không sao chứ?"
Giọng nói của Mộng Tuyền kéo tôi về thực tại. Cô ta và Tuấn Khanh không biết đã quay lại từ lúc nào. Có lẽ họ đã bỏ quên thứ gì đó.
Tuấn Khanh nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng giả tạo. "Thảo Phương, em bị sao vậy? Sắc mặt em trông tệ quá."
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt hắn. Cơn đau từ kiếp trước biến thành một sự lạnh lẽo đến cùng cực.
Tôi mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng sắc như dao.
"Không sao. Chỉ là đột nhiên nhớ lại vài chuyện cũ thôi."
Tôi đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, và đi về phía họ. "Anh Khanh, anh vẫn còn giữ chiếc cà vạt mà em tặng anh nhân dịp sinh nhật năm ngoái chứ?"
Câu hỏi của tôi khiến cả Tuấn Khanh và Mộng Tuyền đều sững sờ.
Chiếc cà vạt đó là một phiên bản giới hạn, tôi đã phải đặt hàng từ nước ngoài, tốn rất nhiều công sức. Ở kiếp trước, sau khi tôi chết, tôi đã thấy hắn ta tặng lại nó cho một đối tác kinh doanh khác ngay trước mặt Mộng Tuyền, như thể nó là một món đồ rẻ tiền.
Sắc mặt Tuấn Khanh hơi thay đổi. "Tất nhiên... tất nhiên là anh vẫn giữ. Đó là món quà em tặng, sao anh có thể không giữ được."
"Vậy à?" tôi cười. "Vậy thì tốt. Em chỉ muốn nhắc anh, mặt sau của chiếc cà vạt đó, em có thêu một chữ 'P'. Là chữ cái đầu trong tên em, Phương."
Tôi nhìn sang Mộng Tuyền, người đang bắt đầu tỏ ra bối rối. "Em Tuyền này, em có biết không? Chữ 'P' đó được thêu bằng một loại chỉ đặc biệt, có thể phát quang trong bóng tối đấy. Rất lãng mạn, phải không?"
Mặt Mộng Tuyền trắng bệch. Cô ta biết, chắc chắn là cô ta biết. Vì ở kiếp trước, khi Tuấn Khanh tặng chiếc cà vạt đó đi, cô ta đã ở đó và cười cợt về "sự sến sẩm" của tôi.
"Anh Khanh, anh..." Mộng Tuyền lắp bắp, nhìn Tuấn Khanh cầu cứu.
Tuấn Khanh lúng túng ra mặt. "Thảo Phương, em nói linh tinh gì vậy? Làm gì có chuyện đó."
"Có hay không, anh là người rõ nhất," tôi nói, giọng điệu vẫn thản nhiên. "Chỉ là em đột nhiên cảm thấy, một người đàn ông có thể tùy tiện đem món quà chứa đựng tâm ý của vị hôn thê mình đi tặng cho người khác, thì cũng có thể tùy tiện vứt bỏ vị hôn thê của mình thôi. Anh nói xem, có đúng không, anh Khanh?"
Từng lời của tôi như những nhát búa, nện thẳng vào sự đạo đức giả của hắn. Hắn ta không thể hiểu tại sao tôi lại biết chuyện này. Hắn ta nhìn tôi, ánh mắt không còn là sự thương hại nữa, mà là một sự kinh ngạc và một chút sợ hãi.
"Mày... mày..." Hắn ta không nói được lời nào.
Tôi phớt lờ hắn, quay sang Mộng Tuyền. "Em gái yêu quý, em trông có vẻ không được khỏe. Là do áy náy vì sắp cướp vị hôn phu của chị gái mình, hay là do lo sợ người đàn ông bên cạnh em có thể đối xử với em y như cách anh ta đã đối xử với chị?"
"Chị... chị nói bậy!" Mộng Tuyền hét lên, nhưng giọng nói đã mất đi sự bình tĩnh.
"Thôi nào, anh Khanh, Tuyền, hai người không phải sắp đi dự tiệc sao? Đi nhanh đi, kẻo lỡ mất cơ hội gặp được tỷ phú Tào Văn Kiên đấy," tôi mỉm cười, xoay người trở lại bàn, tiếp tục công việc dọn dẹp của mình, như thể họ chỉ là không khí.
Họ đứng chết trân ở cửa một lúc lâu, rồi Tuấn Khanh giận dữ kéo Mộng Tuyền rời đi. Tôi có thể nghe thấy tiếng cãi vã của họ vọng lại từ xa.
Một cảm giác hả hê ngọt ngào lan tỏa trong lồng ngực tôi. Đây mới chỉ là bắt đầu thôi.
Khi tôi đang thu dọn nốt những món đồ cuối cùng, một người giao hàng gõ cửa. Anh ta đưa cho tôi một chiếc hộp gỗ được chạm khắc tinh xảo.
"Xin hỏi đây có phải là nhà cô Lư Thảo Phương không ạ? Có người gửi cho cô một món quà."
"Ai gửi vậy?" tôi ngạc nhiên hỏi. Tôi không nhớ mình có người bạn nào lại gửi quà vào lúc này.
Người giao hàng lắc đầu. "Thưa cô, người gửi yêu cầu được giữ bí mật. Họ chỉ dặn chúng tôi phải giao tận tay cho cô."
Tôi nhận lấy chiếc hộp, cảm giác nặng trịch. Tôi tò mò mở nó ra.
Bên trong, trên một lớp lụa nhung màu đỏ thẫm, là một chiếc áo dài cưới được may thủ công vô cùng tinh xảo. Chất liệu vải là lụa tơ tằm thượng hạng, trên thân áo được thêu tay hình chim phượng hoàng bằng chỉ vàng và bạc, từng đường kim mũi chỉ đều hoàn mỹ đến kinh ngạc. Bên cạnh chiếc áo dài là một bộ trang sức bằng ngọc bích huyết, màu xanh biếc điểm những vệt đỏ như máu, loại ngọc cực kỳ quý hiếm và đắt đỏ.
Đây... đây không thể nào là sính lễ của một gia đình chủ nợ nghèo khó trên núi được.
Giá trị của những thứ này có lẽ còn lớn hơn cả gia tài của nhà họ Lư.
Rốt cuộc là ai đã gửi chúng?
Có thể bạn cũng thích





