
Con trai bí mật của Alpha Mate của tôi, sự từ chối cuối cùng của tôi
Chương 2
Bùi Hoa Mai POV:
"Cậu vẫn còn nghĩ đến con nhỏ đó à?"
Giọng nói sắc bén của Gia Ánh Minh, cô bạn thân luật sư của tôi, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ mông lung. Chúng tôi đang ngồi trong quán cà phê quen thuộc, nơi chúng tôi thường đến mỗi khi tôi cần một lời khuyên hoặc chỉ đơn giản là muốn giải tỏa.
Tôi khẽ giật mình, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. "Không có, chỉ là tự nhiên nhớ lại thôi."
"Phó Hồng Mai," Ánh Minh nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt cô ấy sắc như dao. "Cái tên này mỗi khi nhắc đến đều khiến cậu khó chịu. Tớ đã nói rồi, năm đó cậu quá nhân từ. Tội vu khống và ăn cắp bản quyền tác phẩm nghệ thuật đủ để con nhỏ đó phải ngồi tù vài năm."
Tôi im lặng. Năm năm trước, khi Phó Hồng Mai, cô em họ của chồng tôi, người cũng được gia đình họ Trần cưu mang, đột nhiên tổ chức một buổi triển lãm tranh với phong cách và ý tưởng giống hệt những gì tôi đã phác thảo trong nhật ký của mình, tôi đã gần như sụp đổ.
Cô ta, người luôn tỏ ra thân thiết với tôi, lại chính là kẻ đâm sau lưng tôi một nhát dao chí mạng. Sự đố kỵ và hiểm độc của cô ta suýt chút nữa đã hủy hoại tất cả những gì tôi cố gắng xây dựng.
"Bố mẹ và cả Đồng Bằng đã giải quyết rồi," tôi lặp lại câu chuyện mà tôi đã tin tưởng suốt năm năm qua. "Họ nói cô ấy bị suy nhược thần kinh, sinh ra ảo giác và hoang tưởng. Họ đã đưa cô ấy ra nước ngoài để chữa bệnh."
"Chữa bệnh?" Ánh Minh nhếch mép. "Đó là cách nói của nhà giàu để che đậy một vụ bê bối thôi, Hoa Mai à. Họ chỉ đơn giản là tống con nhỏ đó đi để bảo vệ danh tiếng gia đình và bảo vệ cậu."
Tôi cúi đầu, khuấy nhẹ ly trà hoa cúc của mình. "Dù sao thì mọi chuyện cũng đã qua rồi. Tớ có gia đình, có Đồng Bằng. Họ đã bảo vệ tớ."
Đã từng. Tôi đã từng tin vào điều đó.
Tôi đã tin rằng mình đang ở trong vòng tay an toàn nhất, được yêu thương và trân trọng. Sự nghiệp của tôi thăng hoa, những bức tranh lụa của tôi được giới chuyên môn đánh giá cao. Cuộc sống của tôi viên mãn đến mức đôi khi tôi vẫn ngỡ mình đang mơ.
"Thôi, không nhắc đến chuyện không vui nữa," tôi ngẩng đầu lên, cố gắng xua đi bóng ma của quá khứ. "Ánh Minh, cuối tuần này… tớ muốn đi chơi công viên giải trí. Tớ muốn ngồi vòng quay ngựa gỗ, ăn kem bông, làm những việc mà hồi nhỏ tớ chưa bao giờ có cơ hội."
Ánh Minh nhìn tôi, ánh mắt dịu lại. Cô ấy biết tuổi thơ của tôi đã thiếu thốn như thế nào. "Được thôi. Để tớ xem lịch."
"Không," tôi ngắt lời. "Tớ muốn đi cùng Đồng Bằng. Hôm nay là kỷ niệm năm năm ngày cưới của chúng tớ."
Tôi lấy điện thoại ra, gõ một dòng tin nhắn cho anh, nhưng không hề nhắc đến ngày kỷ niệm. Tôi chỉ gửi cho anh một tấm ảnh về vòng quay ngựa gỗ lấp lánh ánh đèn. "Em muốn đến nơi này."
Tôi muốn tạo cho anh một bất ngờ.
Một lúc lâu sau, điện thoại mới rung lên. Tin nhắn trả lời của anh chỉ có hai chữ ngắn gọn: "Anh bận."
Sự thất vọng len lỏi trong lòng tôi. Ánh Minh thấy vẻ mặt của tôi liền nói: "Đàn ông là vậy đó. Cậu phải đến tận nơi, kéo anh ta đi. Đừng chỉ nhắn tin."
Lời nói của cô ấy như một liều thuốc kích thích. Đúng vậy, có lẽ anh ấy thực sự rất bận. Tôi nên đến công ty anh ấy.
Tôi mua một ly cà phê đen đá mà anh thích nhất, lòng tràn đầy hy vọng. Tôi sẽ kéo anh ra khỏi đống công việc đó, dù chỉ một buổi chiều thôi cũng được.
Nhưng khi tôi đến tập đoàn, thư ký của anh lại nói: "Giám đốc Trần đã đi ra ngoài từ trưa rồi ạ. Anh ấy nói có cuộc hẹn quan trọng ở phòng tranh The Mai Gallery."
The Mai Gallery.
Cái tên đó như một tiếng sét đánh ngang tai tôi. "Mai" … đó là tên của Phó Hồng Mai.
Một dự cảm chẳng lành bủa vây lấy tôi. Tôi vội vã lái xe đến địa chỉ đó. Từ xa, tôi đã nhìn thấy chiếc xe quen thuộc của bố chồng tôi, ông Trần, đang đỗ ngay trước cửa.
Tim tôi đập thình thịch. Tôi đỗ xe ở một góc khuất, từ từ tiến lại gần.
Và rồi, qua lớp cửa kính trong suốt, tôi nhìn thấy một cảnh tượng mà cả đời này tôi cũng không thể quên.
Đồng Bằng đang ở đó, cười nói vui vẻ. Bên cạnh anh là Phó Hồng Mai, và trong lòng anh… là một đứa bé trai. Một gia đình ba người hạnh phúc. Nụ cười của anh khi nhìn đứa bé thật dịu dàng, thật tự tại, một nụ cười mà tôi chưa bao giờ thấy khi anh ở bên tôi.
Anh cúi xuống, hôn lên má đứa bé. Rồi anh quay sang, hôn lên môi Phó Hồng Mai.
Một nụ hôn sâu, nồng nàn.
Một nụ hôn mà động tác, góc độ, sự dịu dàng của nó… giống hệt như cách anh vẫn hôn tôi mỗi ngày.
Thế giới của tôi sụp đổ.
Tôi nấp sau một gốc cây lớn, toàn thân run rẩy. Tôi nghe thấy tiếng đứa bé nói với Đồng Bằng.
"Bố ơi, sinh nhật năm sau bố lại bao trọn công viên giải trí cho con nhé?"
Công viên giải trí.
Đồng Bằng cười lớn, hứa hẹn sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của con trai.
Tôi sững sờ. Đứa bé đó cũng muốn đến công viên giải trí. Và hôm nay là sinh nhật nó. Cùng ngày với kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.
Lý do anh từ chối tôi, không phải vì anh bận. Mà vì anh đã có một lời hứa khác, với một gia đình khác.
"Cô ta phiền phức thật đấy," giọng Phó Hồng Mai vang lên, đầy vẻ khinh bỉ. "Vẫn còn mơ mộng đến công viên giải trí. Anh định để cô ta bám lấy anh đến bao giờ?"
Tôi nín thở, chờ đợi câu trả lời của anh.
"Sẽ sớm thôi," giọng Đồng Bằng lạnh như băng. "Cô ta sắp không thể sinh con được nữa rồi. Đến lúc đó, anh sẽ nói sự thật và chúng ta sẽ 'nhận nuôi' Tiểu Bảo một cách hợp pháp. Một đứa trẻ mồ côi không có khả năng sinh sản, cô ta sẽ phải chấp nhận và yêu thương con của chúng ta thôi."
Phó Hồng Mai cười một cách giả tạo. "Tội nghiệp chị ấy quá. Em nghe nói chị ấy rất muốn có con."
"Đó là cái giá cô ta phải trả khi chiếm lấy vị trí vốn thuộc về em," Đồng Bằng nói, giọng đầy tàn nhẫn. "Đừng lo lắng, anh đã sắp xếp cả rồi. Bố mẹ cũng đã chuyển tiền vào quỹ riêng cho em và Tiểu Bảo. Cả phòng tranh này cũng là của em. Mọi thứ của cô ta, sớm muộn gì cũng sẽ là của em."
Bố mẹ.
Cả bố mẹ chồng tôi cũng biết. Họ cũng là một phần của vở kịch này. Họ chu cấp cho cuộc sống bí mật của con trai và cháu gái ruột, trong khi vẫn đóng vai những bậc cha mẹ nhân từ với đứa con dâu là tôi.
Cả thế giới của tôi tan vỡ thành từng mảnh. Tôi không còn cảm nhận được gì nữa. Không đau đớn, không tức giận. Chỉ có một sự trống rỗng đến đáng sợ.
Tôi lảo đảo quay trở lại xe, tay chân run rẩy đến mức không thể cắm chìa khóa vào ổ.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên.
Là tin nhắn của Đồng Bằng.
"Vợ yêu, anh xin lỗi. Cuộc họp kéo dài hơn dự kiến. Em ăn tối trước đi nhé, đừng đợi anh. Yêu em."
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, rồi bật cười. Một tiếng cười điên dại, chua chát.
Tôi đã từng nghĩ mình là nàng Lọ Lem, được hoàng tử và cả vương quốc yêu thương. Nhưng hóa ra, tôi chỉ là một con ngốc, một con rối bị giật dây mà không hề hay biết.
Tôi khởi động xe. Nhưng tôi không lái xe về nhà.
Ngôi nhà đó không còn là nhà của tôi nữa.
Tôi sẽ đi đến một nơi mà họ không thể kiểm soát. Một tương lai mà tôi sẽ tự mình viết nên.
Và trước khi tôi đi, tôi sẽ đốt cháy sân khấu của họ.
Có thể bạn cũng thích





