
Con trai bí mật của Alpha Mate của tôi, sự từ chối cuối cùng của tôi
Chương 3
Bùi Hoa Mai POV:
Đêm đó, Trần Đồng Bằng trở về nhà rất muộn, người nồng nặc mùi rượu và mùi nước hoa phụ nữ rẻ tiền. Mùi hương của Phó Hồng Mai.
Trước đây, mỗi khi anh về muộn trong tình trạng say xỉn, tôi sẽ luôn chuẩn bị sẵn một bát canh giải rượu nóng hổi. Nhưng đêm nay, tôi chỉ ngồi lặng lẽ trên sofa trong bóng tối, nhìn anh lảo đảo bước vào.
"Vợ yêu," anh ta gọi, giọng lè nhè. Anh ta bước tới, định ôm tôi vào lòng.
Tôi theo phản xạ né người sang một bên.
Cơ thể anh ta cứng lại trong giây lát. "Em sao vậy? Vẫn còn giận chuyện anh không đi công viên giải trí với em à?"
Anh ta lại gần, cố gắng ôm tôi lần nữa. "Đừng giận nữa mà. Cuối tuần này anh sẽ đưa em đi. Anh sẽ bao trọn cả công viên, chỉ hai chúng ta thôi, được không?"
Tôi ngước lên nhìn anh ta, khuôn mặt không một chút biểu cảm. Lời hứa này, anh ta cũng vừa nói với con trai riêng của mình vài giờ trước. Anh ta thật sự nghĩ rằng tôi ngây thơ đến mức nào?
Vòng tay của anh ta siết chặt lấy tôi, nhưng tôi không còn cảm thấy ấm áp nữa. Tôi chỉ cảm thấy như bị giam cầm trong một chiếc lồng vô hình.
"Em mệt," tôi nói, giọng lạnh nhạt. "Em muốn đi ngủ."
Anh ta có vẻ ngạc nhiên trước sự lạnh lùng của tôi, nhưng rồi nhanh chóng mỉm cười. "Được rồi, vợ yêu của anh mệt thì đi nghỉ sớm đi."
Anh ta cúi xuống hôn lên trán tôi, nhưng tôi đã quay mặt đi.
Sau khi chắc chắn anh ta đã ngủ say, tôi nhẹ nhàng rời khỏi giường. Tôi đi đến phòng làm việc của anh ta ở cuối hành lang. Căn phòng này luôn khóa trái. Anh ta nói rằng bên trong có nhiều tài liệu mật của công ty.
Tôi đã từng tin điều đó.
Tôi đứng trước cánh cửa gỗ sồi, hít một hơi thật sâu. Tôi thử mật khẩu là ngày sinh của anh ta, ngày cưới của chúng tôi, những con số kỷ niệm mà tôi vẫn luôn ghi nhớ.
Cánh cửa vẫn không nhúc nhích.
Một ý nghĩ điên rồ chợt lóe lên trong đầu tôi. Tôi run rẩy đưa tay lên, bấm một dãy số khác.
Ngày sinh của đứa bé đó.
Cạch.
Cánh cửa mở ra.
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Anh ta thậm chí còn không thèm che giấu. Anh ta tự tin rằng tôi sẽ không bao giờ biết, không bao giờ dám nghi ngờ.
Bên trong phòng làm việc không phải là những chồng tài liệu cao ngất. Mà là một không gian được bài trí ấm cúng, giống như một phòng khách nhỏ. Trên bức tường lớn nhất, treo đầy những bức ảnh.
Ảnh của Đồng Bằng, Phó Hồng Mai và đứa con trai của họ.
Ảnh họ cùng nhau đi du lịch, cùng nhau thổi nến sinh nhật, cùng nhau trang trí cây thông Noel. Những khoảnh khắc hạnh phúc mà tôi chưa bao giờ có.
Trong một vài bức ảnh, tôi còn nhìn thấy cả bố mẹ chồng tôi. Họ đứng cạnh gia đình nhỏ đó, nụ cười trên môi họ còn rạng rỡ hơn cả trong những bức ảnh chụp chung với tôi.
Họ trông giống một gia đình thật sự. Còn tôi, tôi là gì?
Tôi bước đến bàn làm việc của anh ta, mở máy tính lên. Mật khẩu vẫn là dãy số đó.
Bên trong, có một thư mục được đặt tên là "Gia đình".
Tôi click vào.
Video, hình ảnh, giấy khai sinh của đứa bé. Mọi thứ đều ở đó.
Nhưng thứ khiến tôi sững sờ nhất là một thư mục con có tên "Tài chính". Bên trong là các bản sao kê ngân hàng. Hàng tháng, bố mẹ chồng tôi đã chuyển những khoản tiền khổng lồ vào một công ty vỏ bọc. Công ty đó chính là đơn vị đứng tên sở hữu The Mai Gallery.
Họ không chỉ biết, họ còn là những nhà đầu tư, những người tài trợ cho cuộc sống dối trá này.
Tất cả những món quà đắt tiền, những lời yêu thương, những sự quan tâm mà họ dành cho tôi... tất cả chỉ là để che đậy cảm giác tội lỗi, để bù đắp cho Phó Hồng Mai, đứa cháu gái mà họ cho rằng đã phải chịu thiệt thòi.
Tôi là một sự trao đổi. Một món hàng được mua về để làm nguôi đi sự áy náy của họ.
Tôi cắm chiếc USB đã chuẩn bị sẵn vào máy tính, sao chép tất cả các tập tin. Từng gigabyte dữ liệu được chuyển đi là một nhát dao cứa vào trái tim đã tan nát của tôi.
Khi mọi thứ đã xong, tôi rút chiếc USB ra, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Tôi gọi cho Ánh Minh.
"Minh à," giọng tôi run rẩy nhưng đầy quyết tâm. "Tớ cần cậu điều tra tất cả mọi thứ về Phó Hồng Mai trong năm năm qua. Mọi thứ."
"Hoa Mai? Cậu sao vậy? Có chuyện gì xảy ra?" Giọng Ánh Minh đầy lo lắng.
Tôi chưa kịp trả lời thì điện thoại lại rung lên.
Một tin nhắn từ một số lạ.
Tôi mở ra.
Đó là một bức ảnh. Bức ảnh chụp gia đình ba người họ đang cười hạnh phúc trong nhà hàng ở Phú Quốc vào chiều nay.
Kèm theo đó là một dòng tin nhắn.
"Chị thấy không? Vị trí bên cạnh anh ấy và trong gia đình này vốn dĩ không bao giờ thuộc về chị. Một đứa mồ côi thì mãi mãi chỉ là người ngoài thôi."
Là Phó Hồng Mai.
Cô ta đang khiêu khích tôi. Cô ta đang chế giễu tôi.
Nước mắt mà tôi đã cố kìm nén cuối cùng cũng tuôn rơi. Tôi khuỵu xuống sàn, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ trên vai mình. Tôi đã mất tất cả. Tình yêu, gia đình, niềm tin.
Nhưng cơn sụp đổ chỉ kéo dài vài giây.
Tôi lau khô nước mắt, đứng dậy. Nỗi đau biến thành một ngọn lửa giận dữ, thiêu đốt tâm can tôi.
Người ngoài cuộc ư?
Được thôi.
Tôi sẽ cho họ thấy một người ngoài cuộc có thể làm được những gì.
Tôi sẽ phá hủy thế giới hoàn hảo của họ. Tôi sẽ xé toạc tấm màn nhung giả tạo đó, để cho tất cả mọi người thấy bộ mặt thật của gia đình danh giá họ Trần.
Họ đã bắt đầu cuộc chiến này.
Và tôi sẽ là người kết thúc nó.
Có thể bạn cũng thích





