Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Cơ hội thứ hai, Nụ hôn tình yêu đích thực

Cơ hội thứ hai, Nụ hôn tình yêu đích thực

Phùng Kim Oanh, người cũ của chồng tôi, đã đưa ra một thỏa thuận đầy thách thức: nếu Giang Đăng Việt bỏ rơi tôi đủ chín lần vì cô ta, tôi phải ly hôn. Và hôm nay, con số đó đã chạm mốc cuối cùng. Giữa cơn bão dữ, anh bỏ mặc tôi để chạy đến bên cô ta mà không mảy may ngoảnh lại. Tôi lặng lẽ đếm từng lần mình bị gạt sang một bên, từ ngày kỷ niệm cho đến lúc tôi nằm viện vì sốt xuất huyết. Đau đớn nhất là khi tai nạn đèn chùm xảy ra, anh đã đẩy tôi ngã để bảo vệ cô ta, khiến tôi bị thương nặng. Chấp nhận thất bại, tôi kẹp tờ đơn ly hôn vào tập hồ sơ công việc, lợi dụng thói quen ký giấy tờ không cần đọc kỹ của anh để chấm dứt cuộc hôn nhân này.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Diệp Hạnh Nguyên POV:

Sáng hôm sau, Giang Đăng Việt trở về nhà với vẻ mặt mệt mỏi. Anh ta ném chiếc áo khoác vest lên sofa, mùi nước hoa phụ nữ thoang thoảng bay ra, một mùi hương không thuộc về tôi, mà thuộc về Phùng Kim Oanh.

Anh ta bước đến bàn làm việc, nơi tôi đã đặt sẵn xấp tài liệu dày cộp cho dự án bất động sản mới. Đơn ly hôn được kẹp ngay ngắn ở giữa.

"Anh xem qua đi rồi ký," tôi nói, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên.

Việt cầm lấy cây bút, định lật xem, nhưng đúng lúc đó điện thoại của anh ta reo lên. Là Kim Oanh. Anh ta lập tức bắt máy, giọng điệu thay đổi một trăm tám mươi độ, trở nên dịu dàng và lo lắng.

"Oanh, em đỡ hơn chưa? Anh đang chuẩn bị đi làm đây. Ừ, anh sẽ qua thăm em ngay."

Anh ta cúp máy, vội vã cầm lấy áo khoác, thậm chí không nhìn tôi lấy một cái. "Anh có việc gấp phải đi. Tài liệu để đó, tối về anh xem."

Nói rồi, anh ta lao ra cửa, giống như sợ chỉ chậm một giây thôi là người phụ nữ kia sẽ biến mất.

Tôi nhìn theo bóng lưng vội vã của anh ta, không còn cảm thấy đau đớn như trước nữa. Chỉ có một sự thờ ơ lạnh lẽo. Trái tim tôi đã quen với việc bị bỏ rơi rồi.

Đêm đó, Việt trở về trong tình trạng say khướt. Anh ta loạng choạng bước vào phòng ngủ, ngã vật xuống giường. Anh ta ôm lấy tôi từ phía sau, hơi thở nóng hổi phả vào gáy tôi, nồng nặc mùi rượu và mùi nước hoa của Kim Oanh.

"Hạnh Nguyên... anh xin lỗi..." anh ta lẩm bẩm.

Tôi cứng người lại. Đã bao lâu rồi chúng tôi không có một cái ôm thân mật như thế này? Nhưng cơ thể tôi lại phản ứng bằng sự co rúm và kháng cự.

"Em mệt," tôi nói, nhẹ nhàng gỡ tay anh ta ra. "Anh ngủ đi."

Việt dường như không nhận ra sự thay đổi của tôi. Anh ta vẫn cố chấp ôm chặt hơn. "Hôm nay Oanh bị sốt cao, anh phải ở lại chăm sóc cô ấy. Em đừng giận."

Lại là Kim Oanh. Luôn luôn là cô ta. Anh ta xin lỗi, nhưng không phải vì đã bỏ rơi tôi, mà chỉ để tìm một cái cớ cho hành động của mình.

Tôi không trả lời, chỉ im lặng giả vờ ngủ. Việt thấy tôi không phản ứng, có lẽ nghĩ rằng tôi đã chấp nhận lời giải thích của anh ta. Anh ta thở dài, rồi cũng chìm vào giấc ngủ.

Trong bóng tối, tôi mở mắt ra, nhìn người đàn ông bên cạnh mình. Khuôn mặt anh ta vẫn đẹp trai như ngày nào, nhưng đối với tôi, nó đã trở nên xa lạ. Tình yêu mà tôi dành cho anh ta, sau bao nhiêu lần bị giày vò, cuối cùng cũng đã chết.

Tôi khẽ hỏi, như tự hỏi chính mình: "Việt, anh có biết hôm qua là ngày gì không?"

Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng thở đều đều của anh ta.

Tất nhiên là anh ta không biết. Anh ta đã quên mất, hôm qua là ngày giỗ của mẹ tôi. Ngày mà tôi cần anh ta ở bên nhất, thì anh ta lại đang ở bên một người phụ nữ khác.

Tôi không còn muốn khóc nữa. Tôi chỉ cảm thấy mệt mỏi. Thực sự mệt mỏi.

Tôi sẽ rời đi. Rời khỏi người đàn ông này, rời khỏi cuộc hôn nhân độc hại này.

Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy, Việt đã đi làm. Trên bàn ăn là một bữa sáng nguội ngắt mà người giúp việc đã chuẩn bị. Tôi không động đến.

Tôi bắt đầu thu dọn hành lý của mình. Quần áo, sách vở, những vật dụng cá nhân... Tôi chỉ mang đi những thứ thực sự thuộc về mình. Những món quà đắt tiền mà Việt tặng, tôi để lại tất cả. Chúng chưa bao giờ thực sự thuộc về tôi, cũng giống như tình yêu của anh ta vậy.

Tôi nhìn quanh căn nhà một lần cuối. Nơi đây từng chứa đựng bao nhiêu hy vọng và mơ ước của tôi, giờ chỉ còn lại sự trống rỗng.

Tôi để ý thấy, cà vạt của Việt đã đổi sang loại sọc chéo mà Kim Oanh thích. Nước hoa của anh ta cũng đổi sang mùi gỗ đàn hương mà cô ta khen là nam tính. Ngay cả chậu hoa lan hồ điệp mà tôi yêu thích trên bàn làm việc của anh ta cũng đã bị thay thế bằng một chậu xương rồng nhỏ, vì Kim Oanh nói xương rồng tượng trưng cho sự mạnh mẽ.

Cô ta đang dần dần thay thế sự tồn tại của tôi trong cuộc sống của anh ta, một cách tinh vi và tàn nhẫn.

Tôi chợt nhớ ra chiếc vòng tay ngọc trai mà mẹ tôi để lại. Đó là kỷ vật duy nhất của bà. Tôi đã để nó trong hộp trang sức trên bàn trang điểm. Nhưng bây giờ, nó đã biến mất.

Trong lòng tôi dấy lên một dự cảm không lành.

Buổi tối, Việt về nhà. Anh ta thấy tôi đang ngồi trên sofa, bên cạnh là chiếc vali đã đóng gói sẵn. Anh ta nhíu mày, nhưng không hỏi gì. Anh ta chỉ đi thẳng đến bàn làm việc, cầm lấy xấp tài liệu.

"Anh đã xem qua rồi, dự án này ổn. Anh ký đây."

Anh ta lật đến trang cuối cùng, ký tên một cách nhanh chóng mà không hề đọc kỹ. Ngay trên trang giấy có chữ "ĐƠN XIN LY HÔN".

Trái tim tôi rơi xuống vực sâu. Anh ta thực sự đã không hề hay biết.

Sau khi ký xong, anh ta mới nhìn tôi, hỏi một cách qua loa: "Em định đi đâu à?"

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Chiếc vòng tay ngọc trai của em đâu rồi?"

Việt ngẩn người một lúc, rồi nói: "À, anh không biết. Chắc em để quên ở đâu đó thôi."

Một câu trả lời qua loa, đầy giả dối. Tôi biết chắc chắn là anh ta đã lấy nó.

Tôi không muốn tranh cãi nữa. Tôi đứng dậy, kéo vali.

"Nó không còn quan trọng nữa," tôi nói, giọng bình thản. "Cũng giống như em vậy. Em không còn quan trọng nữa rồi."

Tôi bước ra khỏi cửa, không một lần ngoảnh lại. Cuộc hôn nhân này, tình yêu này, đã đến lúc phải đặt dấu chấm hết.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Một tình yêu tàn khốc, một kết cục chết chóc
8.0
Suốt năm năm hôn nhân, tôi chấp nhận làm kẻ phục dịch cho chồng và những nhân tình của anh chỉ để lấy tiền cứu mạng em gái. Thế nhưng, vào đúng ngày phẫu thuật, anh lại nhẫn tâm đóng băng quỹ y tế theo lời kẻ thứ ba. Em gái qua đời, tro cốt còn bị ả nhân tình rắc xuống hồ cá để nhục mạ. Khi tôi điên cuồng đòi lại công bằng, chồng tôi không tiếc lời sỉ vả rồi đuổi tôi ra khỏi nhà. Bi kịch chưa dừng lại, tôi bị bắt cóc, tra tấn điện và ném xuống bể thải công nghiệp để bịt đầu mối.
Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn, tôi có thân giá hàng tỷ
9.5
Sênh Ca từng chấp nhận từ bỏ sự nghiệp để làm một người vợ hiền lành, tận tụy suốt ba năm vì tình yêu. Thế nhưng, cô nhận ra mọi hy sinh đều vô nghĩa khi chồng mình vẫn luôn nhung nhớ về người cũ. Thất vọng tột cùng, cô quyết định ly hôn để tìm lại chính mình. Ngay sau đó, thân phận thật sự của cô được hé lộ khiến dư luận bàng hoàng: Sênh Ca chính là nữ tỷ phú sở hữu khối tài sản nghìn tỷ. Hàng loạt quý ông lịch lãm và các chàng trai trẻ bắt đầu vây quanh săn đón cô. Lúc này, người chồng cũ Phong Ngự Niên mới hối hận muộn màng. Anh công khai mở cuộc họp báo, chấp nhận hạ mình quỳ gối chỉ để cầu xin cô quay trở về bên cạnh anh thêm một lần nữa.
Bìa tiểu thuyết Ảo giác thay thế
9.3
Suốt ba năm dài, tôi chấp nhận ở bên cạnh anh như một kẻ thế thân hoàn hảo. Vì sở hữu gương mặt tương đồng với người con gái anh hằng thương nhớ, thiên hạ mỉa mai tôi chỉ là cánh chim hoàng yến bị giam cầm trong lồng kính. Thế nhưng, chẳng ai thấu hiểu rằng mọi sự cam chịu này đều do tôi tự nguyện sắp đặt. Đằng sau sự phục tùng ấy là một bí mật kinh hoàng: trái tim đang đập trong lồng ngực anh vốn dĩ thuộc về người tôi yêu nhất, kẻ đã vĩnh viễn rời xa thế gian này.
Bìa tiểu thuyết Thiêu rụi ngôi nhà của bốn kẻ tình nhân giả dối của tôi
9.2
Tô An Hạ là người thừa kế duy nhất của một gia tộc lừng lẫy. Cha cô nuôi dưỡng bốn người anh em mồ côi để bảo vệ và kết hôn cùng cô, nhưng An Hạ chỉ trao trọn trái tim cho Đăng Khôi. Đau đớn thay, anh ta chỉ yêu Nguyệt Lam và xem việc cưới cô là công cụ chiếm đoạt tài sản. Thậm chí, Khôi còn dàn dựng tai nạn suýt lấy mạng An Hạ trong khi những người còn lại chỉ lo an ủi nhân tình của anh ta. Sau biến cố, tình cảm trong cô lụi tàn. Tại buổi tiệc định mệnh, khi họ định tung video bêu rếu tình si của cô, An Hạ không hề gục ngã. Với nụ cười trên môi, cô chuẩn bị công khai bằng chứng về những tội lỗi bẩn thỉu của cả bốn kẻ phản bội.
Bìa tiểu thuyết Từ Đuối Nước đến Yêu Thương: Cơ Hội Thứ Hai
9.8
Từng là quân nhân đặc nhiệm, tôi chấp nhận từ bỏ sự nghiệp và đỡ dao thay vị hôn phu Dương Hoàng Sa. Thế nhưng, mười năm tình nghĩa không bằng sự giả tạo của Công Nhã Trang. Khi tôi bị đẩy xuống hồ, Hoàng Sa bỏ mặc tôi để cứu cậu ta, còn quay lại chỉ trích tôi ác độc. Anh ta ép tôi nhường phòng, cướp đi món quà của dì tôi để bồi bổ cho Nhã Trang, thậm chí bỏ mặc tôi bị giam giữ sau khi bị hãm hại. Sự hy sinh của tôi hóa ra chỉ là trò cười. Khi được sếp cũ bảo lãnh, tôi quyết định xé bỏ giấy kết hôn, âm thầm thi đỗ đại học để rời đi. Tôi sẽ bỏ lại quá khứ cay đắng này để bắt đầu một cuộc đời mới tự do hơn.
Bìa tiểu thuyết Ngủ ngon nhé, tổng tài sói của tôi
9.1
Kiếp trước, Nhan Ngọc luôn sống nhún nhường, đóng vai thánh nhân để rồi nhận lấy cái chết thảm khốc giữa biển khơi. Có cơ hội tái sinh, cô quyết định rũ bỏ sự yếu đuối để trở nên mạnh mẽ và quyết đoán hơn. Nhan Ngọc tận dụng ký ức tiền kiếp để liên tục gặt hái thành công, từ việc thống trị các bảng xếp hạng âm nhạc đến việc trừng trị những kẻ giả tạo luôn tìm cách hãm hại mình. Trên hành trình vươn tới đỉnh cao danh vọng, cô dành trọn sự dịu dàng cho người đàn ông mình từng bỏ lỡ. Cô nguyện dùng cả đời này để bù đắp và trân trọng tình cảm của anh, viết tiếp chương mới đầy hạnh phúc.