
Cơ hội thứ hai, Nụ hôn tình yêu đích thực
Chương 2
Diệp Hạnh Nguyên POV:
Sáng hôm sau, Giang Đăng Việt trở về nhà với vẻ mặt mệt mỏi. Anh ta ném chiếc áo khoác vest lên sofa, mùi nước hoa phụ nữ thoang thoảng bay ra, một mùi hương không thuộc về tôi, mà thuộc về Phùng Kim Oanh.
Anh ta bước đến bàn làm việc, nơi tôi đã đặt sẵn xấp tài liệu dày cộp cho dự án bất động sản mới. Đơn ly hôn được kẹp ngay ngắn ở giữa.
"Anh xem qua đi rồi ký," tôi nói, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên.
Việt cầm lấy cây bút, định lật xem, nhưng đúng lúc đó điện thoại của anh ta reo lên. Là Kim Oanh. Anh ta lập tức bắt máy, giọng điệu thay đổi một trăm tám mươi độ, trở nên dịu dàng và lo lắng.
"Oanh, em đỡ hơn chưa? Anh đang chuẩn bị đi làm đây. Ừ, anh sẽ qua thăm em ngay."
Anh ta cúp máy, vội vã cầm lấy áo khoác, thậm chí không nhìn tôi lấy một cái. "Anh có việc gấp phải đi. Tài liệu để đó, tối về anh xem."
Nói rồi, anh ta lao ra cửa, giống như sợ chỉ chậm một giây thôi là người phụ nữ kia sẽ biến mất.
Tôi nhìn theo bóng lưng vội vã của anh ta, không còn cảm thấy đau đớn như trước nữa. Chỉ có một sự thờ ơ lạnh lẽo. Trái tim tôi đã quen với việc bị bỏ rơi rồi.
Đêm đó, Việt trở về trong tình trạng say khướt. Anh ta loạng choạng bước vào phòng ngủ, ngã vật xuống giường. Anh ta ôm lấy tôi từ phía sau, hơi thở nóng hổi phả vào gáy tôi, nồng nặc mùi rượu và mùi nước hoa của Kim Oanh.
"Hạnh Nguyên... anh xin lỗi..." anh ta lẩm bẩm.
Tôi cứng người lại. Đã bao lâu rồi chúng tôi không có một cái ôm thân mật như thế này? Nhưng cơ thể tôi lại phản ứng bằng sự co rúm và kháng cự.
"Em mệt," tôi nói, nhẹ nhàng gỡ tay anh ta ra. "Anh ngủ đi."
Việt dường như không nhận ra sự thay đổi của tôi. Anh ta vẫn cố chấp ôm chặt hơn. "Hôm nay Oanh bị sốt cao, anh phải ở lại chăm sóc cô ấy. Em đừng giận."
Lại là Kim Oanh. Luôn luôn là cô ta. Anh ta xin lỗi, nhưng không phải vì đã bỏ rơi tôi, mà chỉ để tìm một cái cớ cho hành động của mình.
Tôi không trả lời, chỉ im lặng giả vờ ngủ. Việt thấy tôi không phản ứng, có lẽ nghĩ rằng tôi đã chấp nhận lời giải thích của anh ta. Anh ta thở dài, rồi cũng chìm vào giấc ngủ.
Trong bóng tối, tôi mở mắt ra, nhìn người đàn ông bên cạnh mình. Khuôn mặt anh ta vẫn đẹp trai như ngày nào, nhưng đối với tôi, nó đã trở nên xa lạ. Tình yêu mà tôi dành cho anh ta, sau bao nhiêu lần bị giày vò, cuối cùng cũng đã chết.
Tôi khẽ hỏi, như tự hỏi chính mình: "Việt, anh có biết hôm qua là ngày gì không?"
Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng thở đều đều của anh ta.
Tất nhiên là anh ta không biết. Anh ta đã quên mất, hôm qua là ngày giỗ của mẹ tôi. Ngày mà tôi cần anh ta ở bên nhất, thì anh ta lại đang ở bên một người phụ nữ khác.
Tôi không còn muốn khóc nữa. Tôi chỉ cảm thấy mệt mỏi. Thực sự mệt mỏi.
Tôi sẽ rời đi. Rời khỏi người đàn ông này, rời khỏi cuộc hôn nhân độc hại này.
Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy, Việt đã đi làm. Trên bàn ăn là một bữa sáng nguội ngắt mà người giúp việc đã chuẩn bị. Tôi không động đến.
Tôi bắt đầu thu dọn hành lý của mình. Quần áo, sách vở, những vật dụng cá nhân... Tôi chỉ mang đi những thứ thực sự thuộc về mình. Những món quà đắt tiền mà Việt tặng, tôi để lại tất cả. Chúng chưa bao giờ thực sự thuộc về tôi, cũng giống như tình yêu của anh ta vậy.
Tôi nhìn quanh căn nhà một lần cuối. Nơi đây từng chứa đựng bao nhiêu hy vọng và mơ ước của tôi, giờ chỉ còn lại sự trống rỗng.
Tôi để ý thấy, cà vạt của Việt đã đổi sang loại sọc chéo mà Kim Oanh thích. Nước hoa của anh ta cũng đổi sang mùi gỗ đàn hương mà cô ta khen là nam tính. Ngay cả chậu hoa lan hồ điệp mà tôi yêu thích trên bàn làm việc của anh ta cũng đã bị thay thế bằng một chậu xương rồng nhỏ, vì Kim Oanh nói xương rồng tượng trưng cho sự mạnh mẽ.
Cô ta đang dần dần thay thế sự tồn tại của tôi trong cuộc sống của anh ta, một cách tinh vi và tàn nhẫn.
Tôi chợt nhớ ra chiếc vòng tay ngọc trai mà mẹ tôi để lại. Đó là kỷ vật duy nhất của bà. Tôi đã để nó trong hộp trang sức trên bàn trang điểm. Nhưng bây giờ, nó đã biến mất.
Trong lòng tôi dấy lên một dự cảm không lành.
Buổi tối, Việt về nhà. Anh ta thấy tôi đang ngồi trên sofa, bên cạnh là chiếc vali đã đóng gói sẵn. Anh ta nhíu mày, nhưng không hỏi gì. Anh ta chỉ đi thẳng đến bàn làm việc, cầm lấy xấp tài liệu.
"Anh đã xem qua rồi, dự án này ổn. Anh ký đây."
Anh ta lật đến trang cuối cùng, ký tên một cách nhanh chóng mà không hề đọc kỹ. Ngay trên trang giấy có chữ "ĐƠN XIN LY HÔN".
Trái tim tôi rơi xuống vực sâu. Anh ta thực sự đã không hề hay biết.
Sau khi ký xong, anh ta mới nhìn tôi, hỏi một cách qua loa: "Em định đi đâu à?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. "Chiếc vòng tay ngọc trai của em đâu rồi?"
Việt ngẩn người một lúc, rồi nói: "À, anh không biết. Chắc em để quên ở đâu đó thôi."
Một câu trả lời qua loa, đầy giả dối. Tôi biết chắc chắn là anh ta đã lấy nó.
Tôi không muốn tranh cãi nữa. Tôi đứng dậy, kéo vali.
"Nó không còn quan trọng nữa," tôi nói, giọng bình thản. "Cũng giống như em vậy. Em không còn quan trọng nữa rồi."
Tôi bước ra khỏi cửa, không một lần ngoảnh lại. Cuộc hôn nhân này, tình yêu này, đã đến lúc phải đặt dấu chấm hết.
Có thể bạn cũng thích





