
Cơ hội thứ hai, Nụ hôn tình yêu đích thực
Chương 3
Diệp Hạnh Nguyên POV:
Tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Là một người bạn chung của tôi và Việt, rủ tôi đến buổi tiệc sinh nhật của cô ấy. Tôi vốn không muốn đi, nhưng cô ấy nài nỉ, nói rằng đã lâu không gặp. Cuối cùng, tôi cũng đồng ý.
Bữa tiệc được tổ chức tại một quán bar sang trọng. Ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc xập xình. Tôi tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống, cảm thấy lạc lõng giữa không khí ồn ào náo nhiệt.
Và rồi, tôi nhìn thấy Phùng Kim Oanh. Cô ta mặc một chiếc váy đỏ rực, nổi bật như một đóa hồng gai. Cô ta đang trò chuyện vui vẻ với một nhóm bạn, và dường như vô tình, cô ta nhắc đến Giang Đăng Việt.
"Việt dạo này bận lắm," cô ta nói, giọng điệu vừa tự hào vừa có chút nũng nịu. "Anh ấy đang theo một dự án lớn ở Đà Nẵng. Tuần nào cũng phải bay đi bay về."
Những người bạn xung quanh trầm trồ.
"Oanh sướng thật đấy, có anh Việt yêu chiều như vậy."
"Đúng là thanh mai trúc mã có khác. Tình cảm sâu đậm thật."
Những lời nói đó như những mũi kim vô hình, châm chích vào trái tim tôi. Tôi mới là vợ của anh ta, nhưng trong mắt mọi người, Kim Oanh mới là người phụ nữ của Giang Đăng Việt.
Kim Oanh dường như đã nhìn thấy tôi. Cô ta mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý, rồi bước về phía tôi.
"Hạnh Nguyên, cậu cũng ở đây à? Trùng hợp thật."
Tôi không trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn cô ta.
Cô ta ngồi xuống đối diện tôi, ghé sát vào tai tôi, nói nhỏ: "Cậu có biết không, màn cầu hôn lãng mạn mà Việt dành cho cậu ở sân trường năm đó, thực ra là do mình lên ý tưởng đấy."
Cơ thể tôi cứng đờ. Màn cầu hôn đó là ký ức đẹp nhất trong cuộc đời tôi. Việt đã dùng hàng ngàn ngọn nến xếp thành hình trái tim, quỳ xuống cầu hôn tôi trước sự chứng kiến của cả trường. Tôi đã luôn nghĩ đó là tình yêu chân thành mà anh ta dành cho tôi.
"Lúc đó mình sắp đi Mỹ," Kim Oanh tiếp tục, giọng đầy vẻ thích thú. "Mình muốn để lại cho anh ấy một kỷ niệm đẹp, nên đã bày cho anh ấy cách làm. Mình không ngờ, người anh ấy cầu hôn lại là cậu. Có lẽ, anh ấy chỉ coi cậu là người thay thế cho mình mà thôi."
Từng lời, từng chữ của cô ta như một nhát búa tạ, đập nát niềm kiêu hãnh và ảo tưởng cuối cùng của tôi. Hóa ra, ngay cả ký ức đẹp nhất cũng chỉ là một sự dối trá.
Tôi cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá đè nặng, không thở nổi. Tôi đứng dậy, muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi người phụ nữ độc ác này.
"Cậu định đi đâu vậy?" Kim Oanh níu tay tôi lại. "Ở lại chơi một lát đi. Mọi người đang chơi trò 'Nói thật' đấy, vui lắm."
Tôi bị kéo trở lại chỗ ngồi. Đúng lúc đó, chai rượu xoay đến trước mặt Kim Oanh. Mọi người reo hò, yêu cầu cô ta phải nói thật.
"Câu hỏi là," một người bạn đọc to, "Hãy kể về người theo đuổi cậu cuồng nhiệt nhất."
Kim Oanh mỉm cười, ánh mắt liếc về phía tôi.
"Người đó à... Anh ấy theo đuổi mình từ thời đại học. Anh ấy đã từng vì mình mà bỏ cả kỳ thi tốt nghiệp để đưa mình đi bệnh viện khi mình bị ốm. Anh ấy còn tự tay trồng cả một vườn hoa hồng ở sân sau nhà chỉ vì mình nói thích hoa hồng."
Từng chi tiết cô ta kể ra, đều là những việc mà Giang Đăng Việt đã làm. Nhưng người mà anh ta nói là làm vì, lại là tôi. Anh ta đã nói với tôi rằng, anh ta bỏ thi vì lo cho tôi. Anh ta trồng vườn hoa hồng đó là để tặng cho tôi.
Tất cả đều là lừa dối.
Tôi cảm thấy máu trong người như đông lại. Hóa ra, tôi chỉ là một con ngốc, sống trong sự lừa dối do chính người chồng mình tạo ra. Tình yêu của tôi, sự tận tụy của tôi, tất cả đều là một trò cười.
Mọi người xung quanh đều xuýt xoa ngưỡng mộ.
"Trời ơi, lãng mạn quá!"
"Ai mà may mắn thế nhỉ? Oanh mau giới thiệu cho bọn mình đi."
Kim Oanh cười bí ẩn. "Sớm thôi. Chắc anh ấy cũng sắp đến rồi."
Và đúng lúc đó, cửa quán bar mở ra. Giang Đăng Việt bước vào. Anh ta mặc một bộ vest lịch lãm, trên tay còn cầm một bó hoa hồng lớn.
Anh ta nhìn thấy tôi, có chút ngạc nhiên và bối rối. Rõ ràng, anh ta không nghĩ tôi sẽ ở đây.
"Việt, anh đến rồi à?" Kim Oanh vui vẻ chạy đến, ôm lấy tay anh ta. "Mọi người đang chờ anh giới thiệu đấy."
Việt nhìn tôi, rồi lại nhìn Kim Oanh, vẻ mặt đầy khó xử. "Anh... anh đến đón Hạnh Nguyên."
Một lời nói dối vụng về. Bó hoa hồng trên tay anh ta là minh chứng rõ ràng nhất.
Tôi đứng dậy, cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực. Mọi ảo tưởng đều đã vỡ tan.
"Anh không cần phải nói dối nữa," tôi nói, giọng bình thản đến lạ. "Em tự về được."
Tôi quay người bước đi, không muốn nhìn thấy khuôn mặt giả tạo của anh ta thêm một giây nào nữa.
Có thể bạn cũng thích





