Bìa tiểu thuyết Cơ hội thứ hai, Nụ hôn tình yêu đích thực

Cơ hội thứ hai, Nụ hôn tình yêu đích thực

8.7 / 10.0
Phùng Kim Oanh, người cũ của chồng tôi, đã đưa ra một thỏa thuận đầy thách thức: nếu Giang Đăng Việt bỏ rơi tôi đủ chín lần vì cô ta, tôi phải ly hôn. Và hôm nay, con số đó đã chạm mốc cuối cùng. Giữa cơn bão dữ, anh bỏ mặc tôi để chạy đến bên cô ta mà không mảy may ngoảnh lại. Tôi lặng lẽ đếm từng lần mình bị gạt sang một bên, từ ngày kỷ niệm cho đến lúc tôi nằm viện vì sốt xuất huyết. Đau đớn nhất là khi tai nạn đèn chùm xảy ra, anh đã đẩy tôi ngã để bảo vệ cô ta, khiến tôi bị thương nặng. Chấp nhận thất bại, tôi kẹp tờ đơn ly hôn vào tập hồ sơ công việc, lợi dụng thói quen ký giấy tờ không cần đọc kỹ của anh để chấm dứt cuộc hôn nhân này.

Cơ hội thứ hai, Nụ hôn tình yêu đích thực Chương 1

Phùng Kim Oanh, mối tình đầu của chồng tôi, đã lập một giao kèo với tôi.

Cô ta nói, nếu Giang Đăng Việt vì cô ta mà bỏ rơi tôi chín lần, tôi phải tự nguyện rời khỏi vị trí bà Giang.

Hôm nay, là lần thứ chín. Giữa cơn mưa bão, chồng tôi không một chút do dự mà bỏ lại tôi để lao về phía cô ta, thậm chí không quay đầu lại nhìn tôi một lần.

Tôi đã đếm, từ ngày kỷ niệm ngày cưới anh bỏ tôi lại một mình, đến khi tôi sốt xuất huyết nhập viện anh cũng vội vã rời đi vì cô ta sợ ở nhà một mình.

Nhưng sự thật tàn nhẫn nhất, là khi bộ đèn chùm pha lê khổng lồ rơi xuống. Trong khoảnh khắc sinh tử, người anh ta chọn bảo vệ vẫn là cô ta. Anh ta đẩy tôi ngã ra sau, mặc cho đầu tôi đập mạnh vào cạnh đá, máu chảy không ngừng.

Tôi thua rồi, thua một cách thảm hại.

Tôi bình thản kẹp đơn ly hôn vào xấp tài liệu dự án mới, đúng như lời cô ta đã dặn: "Anh ấy có thói quen ký mà không đọc kỹ đâu."

Chương 1

Diệp Hạnh Nguyên POV:

Phùng Kim Oanh, mối tình đầu của chồng tôi, đã lập một giao kèo với tôi. Cô ta nói, nếu Giang Đăng Việt vì cô ta mà bỏ rơi tôi chín lần, tôi phải tự nguyện rời khỏi vị trí bà Giang.

Hôm nay, là lần thứ chín.

Cơn mưa rào tháng bảy xối xả như trút nước, gột rửa đi lớp bụi bặm cuối cùng của mùa hè trên thành phố. Tôi đứng một mình trên cầu Nhật Tân, chiếc váy lụa mỏng manh dính chặt vào người, lạnh buốt. Gió lồng lộng thổi qua, cuốn tung mái tóc dài của tôi, quất vào mặt rát buốt.

Cách đó không xa, chiếc Mercedes màu đen quen thuộc vẫn đang đỗ. Cửa xe mở hé, đủ để tôi nhìn thấy Giang Đăng Việt đang vội vã che ô cho một bóng hình mảnh mai khác, chính là Phùng Kim Oanh. Tiếng cô ta ho khan yếu ớt vọng lại, và chồng tôi, Giang Đăng Việt, người chồng hợp pháp của tôi, đã không một chút do dự mà bỏ lại tôi giữa cơn giông bão để lao về phía cô ta.

Anh ta thậm chí không quay đầu lại nhìn tôi một lần.

Chiếc xe lao đi, để lại một vệt nước dài bắn tung tóe lên người tôi, lạnh lẽo và bẩn thỉu. Tôi run rẩy, không biết vì lạnh hay vì trái tim đã chết lặng.

Tôi đã đếm.

Lần thứ nhất, là ngày kỷ niệm ba năm ngày cưới của chúng tôi. Anh ta đã đặt một nhà hàng sang trọng, nhưng cuối cùng lại bỏ tôi lại một mình vì Kim Oanh nói cô ta bị đau dạ dày.

Lần thứ hai, khi tôi bị sốt xuất huyết phải nhập viện. Anh ta chỉ đến được năm phút rồi vội vã rời đi, vì Kim Oanh gọi điện nói cô ta sợ ở nhà một mình.

Lần thứ ba, lần thứ tư, lần thứ năm...

Mỗi một lần, đều là một nhát dao vô hình, đâm sâu vào trái tim vốn đã đầy sẹo của tôi. Tôi đã từng nghĩ, chỉ cần mình đủ kiên nhẫn, đủ bao dung, anh ta sẽ nhận ra ai mới là người thực sự yêu thương anh ta. Nhưng tôi đã sai.

Trong lòng Giang Đăng Việt, tôi vĩnh viễn không thể so sánh được với hình bóng của mối tình đầu. Sự hy sinh của tôi, trong mắt anh ta, chỉ là điều hiển nhiên.

Tôi lê những bước chân nặng trĩu, bắt một chiếc taxi để về nhà. Cả người tôi ướt sũng, lạnh cóng. Bác tài xế nhìn tôi qua gương chiếu hậu, ánh mắt đầy ái ngại.

"Cô gái, sao lại ra nông nỗi này? Cãi nhau với bạn trai à?"

Tôi chỉ im lặng, tựa đầu vào cửa kính lạnh buốt, nhìn những giọt mưa trượt dài trên đó như những giọt nước mắt không bao giờ cạn.

Về đến căn biệt thự mà người ta vẫn gọi là "tổ ấm" của chúng tôi, tôi cảm thấy một sự xa lạ đến đáng sợ. Nơi này không có hơi ấm, chỉ có sự trống rỗng và cô đơn.

Tôi vừa thay bộ quần áo khô thì điện thoại reo lên. Là một tin nhắn từ Phùng Kim Oanh.

Đó là một bức ảnh.

Trong ảnh, Giang Đăng Việt đang dịu dàng dùng khăn lau tóc cho Kim Oanh. Ánh mắt anh ta tràn đầy sự cưng chiều và xót xa, một ánh mắt mà tôi chưa bao giờ có được. Kèm theo đó là một dòng chữ: "Hạnh Nguyên, cảm ơn cậu đã nhường lại anh ấy. Anh ấy đang chăm sóc mình rất tốt. Lần thứ chín rồi đấy, cậu thua rồi."

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, cảm giác như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy cổ họng. Tôi không khóc. Nước mắt đã cạn từ lâu rồi.

Tôi thua rồi. Thua một cách thảm hại.

Tôi bình thản trả lời: "Ừ, tôi thua rồi."

Ngay sau đó, Kim Oanh gửi một file tài liệu qua.

"Đây là đơn ly hôn, mình đã soạn sẵn giúp cậu. Cậu chỉ cần ký tên thôi. Để tránh anh Việt khó xử, cậu cứ kẹp nó vào xấp tài liệu dự án mới của công ty. Anh ấy có thói quen ký mà không đọc kỹ đâu."

Một sự mỉa mai đến tột cùng. Cô ta thậm chí còn hiểu rõ thói quen của chồng tôi hơn cả tôi.

Tôi mở file ra. Đơn ly hôn tự nguyện, với những điều khoản phân chia tài sản rõ ràng. Tôi không quan tâm đến những con số đó. Ánh mắt tôi chỉ dừng lại ở hai chữ "ly hôn".

Năm năm trước, cũng trong một khuôn viên trường đại học, Phùng Kim Oanh là bạn cùng phòng của tôi. Cô ta xinh đẹp, kiêu ngạo, là hoa khôi của khoa. Còn tôi chỉ là một cô gái bình thường, lặng lẽ. Chính tôi đã giới thiệu Giang Đăng Việt, chàng sinh viên kiến trúc tài hoa, cho cô ta. Họ nhanh chóng trở thành một cặp đôi vàng trong mắt mọi người.

Nhưng rồi, vì tương lai của mình, Kim Oanh đã không một lời từ biệt mà bay sang Mỹ, bỏ lại Việt chìm trong đau khổ. Chính tôi đã ở bên cạnh anh, an ủi anh, giúp anh vượt qua những ngày tháng tăm tối nhất. Ba năm sau, chúng tôi kết hôn.

Tôi đã từng ngây thơ tin rằng, thời gian và sự chân thành của mình có thể thay đổi được mọi thứ. Nhưng sự trở về của Kim Oanh đã đập tan tất cả.

Giờ đây, tôi không còn cảm thấy đau đớn nữa. Chỉ có sự mệt mỏi và trống rỗng đến cùng cực. Tình yêu, sự hy sinh, tất cả đều trở thành một trò cười.

Tôi tải đơn ly hôn xuống, in ra, và không một chút do dự, ký tên mình vào đó. Nét bút dứt khoát, gọn gàng, giống như cách tôi cắt đứt đoạn tình cảm ngu ngốc này.

Tôi chụp lại bản đơn ly hôn đã có chữ ký của mình, gửi cho Kim Oanh.

"Hài lòng chưa?"

Cô ta nhanh chóng trả lời: "Rất hài lòng. Cậu cứ làm theo lời mình dặn đi. Sáng mai, anh Việt sẽ ký mà không hề hay biết. Đến lúc đó, cậu sẽ được tự do."

Được tự do. Hai từ này nghe sao mà nhẹ bẫng, nhưng cũng thật chua chát.

Tôi nhìn vào chữ ký của mình, cảm thấy một sự giải thoát lạ lùng. Cuộc chơi này, cuối cùng cũng đã đến lúc kết thúc.

Đọc tiếp

Mục lục của Cơ hội thứ hai, Nụ hôn tình yêu đích thực

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Kế hoạch ly hôn 100 điểm
9.7
Trong cuộc hôn nhân với Khu Trúc Lâm, tôi tự đặt ra quy tắc trừ điểm từ con số 100 để quyết định ngày ly hôn. Bi kịch xảy ra khi tôi gặp tai nạn trong lúc mang thai và cần máu hiếm để duy trì sự sống. Tuy nhiên, Trúc Lâm đã lạnh lùng từ chối yêu cầu từ bệnh viện vì muốn dành riêng túi máu đó cho Thẩm Chi Mai - người tình đầu của anh. Sự ích kỷ của anh đã khiến tôi mất đi đứa con chưa chào đời. Mọi hy sinh và tình cảm suốt ba năm qua hoàn toàn sụp đổ trước sự hiện diện của người phụ nữ kia. Tôi lật trang sổ tay, trừ sạch 100 điểm cuối cùng vì cái chết của con mình rồi bình thản ký đơn ly hôn.
Bìa tiểu thuyết Bạn trai quên sửa chú thích, tôi đã đề nghị chia tay
8.2
Tám năm ròng rã theo đuổi và đánh đổi bằng cả thanh xuân, tôi quyết định chấm dứt mối quan hệ này khi phát hiện bạn trai vẫn để biệt danh thân mật cho người cũ. Trước sự ngỡ ngàng và mỉa mai của Xu Yi về lý do chia tay nhỏ nhặt, tôi chỉ im lặng đối mặt với những lời chỉ trích từ bạn bè anh ta. Anh lạnh lùng thách thức, cho rằng tôi sẽ hối hận mà quay lại van xin. Thế nhưng, chẳng ai biết rằng tôi đang ôm chặt tờ kết quả bệnh nan y trong lồng ngực, lặng lẽ bước đi giữa màn đêm. Tôi từng muốn dành những ngày cuối đời để dệt nên một giấc mộng tình yêu ngọt ngào, nhưng sự thật lại quá cay đắng. Kiếp sau, tôi nguyện sẽ không bao giờ nếm trải nỗi đau này thêm một lần nào nữa.
Bìa tiểu thuyết Hợp đồng hôn nhân hết hạn? Chiến tổng mỗi đêm quỳ gối van xin gia hạn!
9.0
Bị vị hôn phu và em gái phản bội đến mức thân bại danh liệt, Ninh Chi mới bàng hoàng nhận ra âm mưu chiếm đoạt gia sản tàn nhẫn của họ. Để trả thù, cô quyết định ký kết hợp đồng hôn nhân với Chiến Bắc Đình – người đàn ông bị đồn đại là tàn bạo và khó lường. Trong khi dư luận chờ đợi sự sụp đổ của cô, Chiến Bắc Đình lại cưng chiều cô hết mực, thậm chí công khai thừa nhận mình chính là người đàn ông bí mật trong quá khứ của cô. Khi những kẻ hãm hại phải trả giá và hợp đồng hôn nhân đến ngày đáo hạn, Ninh Chi định rời đi để bắt đầu cuộc sống mới. Thế nhưng, người chồng hờ vốn lạnh lùng lại bất ngờ thay đổi thái độ, giam giữ cô trong vòng tay suốt đêm và khát khao biến bản hợp đồng ngắn hạn thành sự gắn kết trọn đời bên cô.
Bìa tiểu thuyết Trúc mã giữ thân vì mối tình đầu, tôi ly hôn rồi nghén, anh ta điên rồi
9.5
Năm mười tám tuổi, Vân Thanh Ly rơi vào bi kịch khi bị làm nhục, chính Thẩm Hàn Chu đã cứu rỗi và cho cô một cuộc hôn nhân ấm êm. Thế nhưng, cô bàng hoàng nhận ra tất cả chỉ là màn kịch tàn nhẫn. Anh cưới cô để bảo vệ người tình trong mộng khỏi cảnh tù tội, coi cô như vật hy sinh thế thân. Khi sự thật phơi bày và bạch nguyệt quang quay về, Thanh Ly dứt khoát ly hôn. Thẩm Hàn Chu ngạo mạn tin rằng cô sẽ phải quỳ gối cầu xin quay lại, nhưng anh đã lầm. Thanh Ly tái xuất rực rỡ với tư cách ngôi sao công nghệ, khiến anh hối hận quỳ trong mưa cầu xin sự tha thứ. Tuy nhiên, lúc này bên cạnh cô đã có một vị đại thiếu gia quyền lực khác sẵn sàng bảo vệ. Anh ta ôm chặt cô vào lòng, lạnh lùng cảnh cáo kẻ phản bội và khẳng định chủ quyền tuyệt đối với vợ yêu của mình.
Bìa tiểu thuyết Điên cuồng! Đại tiểu thư đạp đổ hào môn, càn quét sạch sẽ!
9.3
Từng là tiểu thư cưng của nhà họ Hạ, Hạ Lăng vì yêu Mộ Tử Quyết mà hy sinh sự nghiệp, giúp nhà chồng giàu sang để rồi nhận lấy sự phản bội cay đắng. Suốt ba năm hôn mê, cô phải nghe những lời rủa sả và chứng kiến gã chồng cùng cô bạn thân ngoại tình ngay bên giường bệnh. Khi tỉnh lại, nữ hoàng chính thức tái xuất, dùng thực lực đai đen quốc tế và vị thế trùm kinh tế ngầm để trừng trị kẻ ác, làm chấn động giới thượng lưu. Đối mặt với sự hối hận muộn màng của chồng cũ, cô thẳng tay gạt bỏ để đón nhận tình yêu chân thành từ ông trùm vũ khí Phong Thiệu Đình.
Bìa tiểu thuyết Người bạn đời bị xóa sổ của Vua Alpha
8.7
Mai Hà My vốn là phu nhân của Trương Phúc Thành, đại gia bất động sản khét tiếng Sài Thành. Đằng sau cuộc hôn nhân hào nhoáng được ca tụng là sự phản bội đau đớn khi cô phát hiện chồng mình có con riêng với một cô gái trẻ. Chứng kiến Thành ân cần chăm sóc nhân tình tại bệnh viện và nghe những lời đường mật anh ta dành cho họ, trái tim My hoàn toàn vụn vỡ. Sự căm phẫn biến thành hành động quyết liệt ngay trong đêm kỷ niệm ngày cưới. Cô thực hiện Kế hoạch Phượng Hoàng, thiêu rụi vườn lan quý của chồng, để lại tờ đơn ly hôn rồi dứt khoát biến mất, chấm dứt mọi xiềng xích với người đàn ông giả tạo.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ