
Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì
Chương 2
Sống lưng Thời Noãn cứng đờ, phải mất một lúc lâu mới từ từ quay đầu lại.
Phó Triệu Sâm vừa mới tắm xong, mái tóc ẩm ướt vẫn còn đang nhỏ xuống từng giọt nước, trên người chỉ mặc bộ đồ ở nhà màu xám đậm, nhưng dáng vẻ vẫn cao lớn, phong độ ngời ngợi... Nếu bỏ qua vẻ nghiêm nghị trên gương mặt đó, nói anh ta là hình mẫu trong mộng của tất các cô gái cũng chẳng ngoa chút nào.
Thời Noãn mím chặt môi, ngoảnh mặt đi, không nói gì.
Ánh mắt của Mẫn Yên đảo qua lại giữa hai người, giả vờ hờn dỗi trừng mắt với Phó Triệu Sâm, sau đó bước tới khoác tay anh nói rằng: "Anh dữ dằn như thế làm gì?"
"Noãn Noãn vừa mới ngủ dậy, có chút bực bội vô cớ cũng là điều bình thường, ngày thường tính khí của anh không nóng nảy hơn cô ấy hay sao."
Nghe thì giống trách móc, nhưng lại nghe giống nũng nịu hơn.
Sắc mặt Thời Noãn tái nhợt, càng cảm thấy mình thật thừa thãi.
Biểu cảm của Phó Triệu Sâm vẫn khó coi, nhưng không còn lạnh lùng như khi nãy nữa. Anh ta vỗ nhẹ hai cái lên vai Mẫn Yên như muốn xoa dịu không khí, sau đó trầm giọng xuống nói với Thời Noãn: "Đi theo chú lên phòng sách một lát."
Thời Noãn cắn môi, lặng lẽ đi theo sau anh ta mà không nói gì cả.
Mẫn Yên không yên tâm lên tiếng dặn dò: "Tuy anh là trưởng bối, nhưng đừng lúc nào cũng nghiêm khắc quá như thế, hãy nói chuyện từ tốn với Noãn Noãn nhé."
"…"
Còn chưa kết hôn, mà đã tỏ vẻ ta đây rồi.
Thời Noãn cười lạnh trong lòng, không để ý người đàn ông phía trước đã dừng bước chân lại, cô không kịp phản ứng nên đã đâm thẳng vào bức tường thịt trước mặt, khiến mũi cô đau âm ỉ.
"Trong đầu của cháu, từ sáng tới tối đều đang nghĩ những gì vậy?"
Giọng nói trầm ấm vang lên, Thời Noãn ngẩng đầu, đúng lúc chạm ngay vào ánh mắt lạnh lùng của Phó Triệu Sâm.
Không hiểu sao, cô lại buột miệng thốt lên: "Tôi nghĩ gì, chẳng lẽ anh không biết sao?"
Có lẽ là chút không cam tâm cuối cùng chăng.
Hoặc là, cố tình muốn xem thử phản ứng của anh ta.
Phó Triệu Sâm nhíu mày lại thật chặt, nhìn chằm chằm vào cô một lúc lâu và nói: "Thời Noãn, chú đã sớm nói qua với cháu rồi, đừng nghĩ những điều cháu không nên nghĩ. Cháu sắp tốt nghiệp rồi, chú sẽ sắp xếp một người phù hợp để ở bên cháu, nhưng người đó mãi mãi không thể là chú được."
"Chú là chú út của cháu, Mẫn Yên sau này sẽ là thím út của cháu, cháu nhất thiết phải kính trọng cô ấy như kính trọng chú, có hiểu không?"
Những lời này, Thời Noãn đúng thực mới nghe thấy lần đầu tiên.
Thì ra, anh ta không những không thích cô, mà còn muốn sắp xếp người khác cho cô.
Như thế chẳng phải đúng như lời Giang Dật Thần đã nói còn gì.
Ha... Rốt cuộc cô đang khát khao cái gì kia chứ?
Chẳng phải đã quyết định xong hết rồi sao?
Thời Noãn hít một hơi thật sâu, đột nhiên cảm thấy từ bỏ một người cũng không khó như cô đã tưởng.
Cô ngoan ngoãn gật đầu: "Cháu biết rồi, chú út."
"…"
Phó Triệu Sâm bất ngờ nhướng mày, vô cùng kinh ngạc trước phản ứng của cô.
Trước đây, Thời Noãn chỉ khi gây họa xong cầu xin anh ta tha thứ thì mới gọi anh ta là chú út, còn trong những cuộc đối thoại như thế, cô luôn không ngừng cãi lại từng câu.
Tưởng rằng Thời Noãn đã thực sự ý thức được sai lầm của mình, sắc mặt Phó Triệu Sâm dịu đi đôi chút: "Cháu xem Yên Yên đối xử với cháu tốt thế nào, còn đặc biệt dậy sớm nấu bữa sáng cho cháu, cháu đừng tỏ thái độ thù địch với cô ấy như thế, được không?"
Dù Mẫn Yên cô ta không làm, thì Phó Triệu Sâm cũng sẽ làm.
Huống gì, Thời Noãn hoàn toàn không muốn ăn.
Cô không nói thêm gì, chỉ gật đầu nói rằng: "Cháu biết rồi, cháu sẽ đối xử hòa thuận với thím út."
Nhìn dáng vẻ ấy của cô, Phó Triệu Sâm bỗng có cảm giác khó tả, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên gương mặt cô, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng câu hỏi thốt lên lại là: "Tối hôm qua tại sao cháu lại không tới?"
Hôm qua là sinh nhật tuổi hai mươi tám của anh ta.
Thời Noãn đã tới.
Chỉ là không ai để tâm mà thôi.
Cô nhẹ nhàng nói: "Trong trường có một buổi hội thảo kéo dài tới tối muộn, mệt quá nên cháu trực tiếp về nhà. Chú út, sinh nhật vui vẻ."
Bây giờ cô chỉ muốn nhanh chóng xử lý xong hết mọi việc và rời khỏi bên cạnh anh ta, không muốn dây dưa thêm nữa, nên cũng không cần phải giải thích làm gì.
Phó Triệu Sâm khẽ ừ một tiếng, ngập ngừng một lúc, vẫn đã đưa tay lên xoa đầu Thời Noãn: "Có chuyện gì thì cứ nói với chú, đừng giấu trong lòng, biết không? Ra ngoài ăn sáng đi."
Thời Noãn chưa bao giờ nghĩ sẽ có khoảnh khắc thần kỳ như thế, ở bên cạnh người mình thích, ăn bữa sáng do "tình địch" nấu.
Cô vốn định tìm cớ rời khỏi đây trước, nhưng nghĩ lại, nếu đã quyết định từ bỏ Phó Triệu Sâm, vậy thì nên chấp nhận một khung cảnh như thế.
Huống chi, cũng chẳng xem được bao lâu nữa đâu.
Ăn sáng xong, Phó Triệu Sâm lên lầu thay quần áo.
Thời Noãn cũng dự định về phòng thu dọn một chút, hôm nay cô cần phải tới trường một chuyến, để bàn với thầy hướng dẫn về việc đi thực tập ở Bắc Thành.
"Thời Noãn."
Tiếng gọi từ phía sau lưng đã giữ chân cô lại.
Cô quay đầu qua, người phụ nữ đứng ở cửa bếp đang đeo găng tay làm việc nhà, dáng vẻ vừa thoải mái vừa thanh lịch, đúng tác phong của một nữ chủ nhân.
Thời Noãn cảm thấy ngực mình như nghẹn lại, hỏi với vẻ mặt không chút cảm xúc: "Có việc ư?"
"Cũng không có việc gì quan trọng, chỉ là muốn nói với em vài câu thôi."
Mẫn Yên mỉm cười dịu dàng, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện nụ cười đó chẳng hề chạm tới đáy mắt: "Nghe nói từ nhỏ tới lớn em đều học rất giỏi, còn nhảy tới mấy cấp. Bây giờ sắp tốt nghiệp rồi... đã nghĩ xong sẽ đi đâu thực tập chưa?"
Nghe giống như đang quan tâm, nhưng trong lời nói lại ẩn chứa sự dò xét.
Thời Noãn mỉm cười: "Chuyện này, hình như không liên quan tới thím út nhỉ?"
Vốn dĩ theo ý của Phó Triệu Sâm, việc thực tập của cô chắc chắn sẽ phải đi tới công ty trực thuộc Phó thị. Khi Thời Noãn vừa nghe anh ta nói vậy thì đã vui mừng tới mức muốn nhảy cẫng lên, tưởng rằng cuối cùng thì cô cũng đã có thể sánh vai tác chiến bên anh rồi.
Nhưng bây giờ...
Cô chẳng còn thiết tha nữa.
Sắc mặt Mẫn Yên hơi cứng lại, sau đó lại cố gắng nặn ra một nụ cười: "Chị chỉ muốn quan tâm quan tâm em, dù sao thì chú út của em là đàn ông, có rất nhiều việc không tiện nói với em."
Thời Noãn muốn nói có gì mà không tiện, từ nhỏ tới lớn bất kỳ chuyện gì cô đều nói với Phó Triệu Sâm.
Nhưng trước mặt là người phụ nữ mà anh ta yêu tới tận xương tủy.
Cô không muốn nói như thế.
Cô nói: "Ừ, tôi biết rồi."
Trong mắt Mẫn Yên thoáng qua vẻ bất ngờ, hoàn toàn không ngờ con nha đầu này lại không đi theo lối suy nghĩ thông thường. Qua hai giây, cô ta lại tiếp tục dò xét: "Em đã lớn thế này rồi, mà vẫn sống chung một nhà với chú út của em, có phải hơi bất tiện hay không? Hay là dọn tới ở cùng chị đi, đúng lúc chị cũng muốn có người ở chung."
Thời Noãn từng nghe qua rất nhiều những rắc rối quanh co trong tình yêu, cũng xem qua không ít những thủ đoạn đấu đá đầy mưu mô xảo quyệt trong phim ngôn tình.
Cứ tưởng chỉ là phóng đại, thật không ngờ lại là đời thực.
Mẫn Yên đâu phải thật lòng muốn cô dọn qua đó ở với cô ta, chẳng qua chỉ là vì muốn cô rời xa bên cạnh Phó Triệu Sâm mà thôi.
Thời Noãn cảm giác có một cơn giận đang nghẹn lại trong cổ họng, giống như có một cái gai chắn ngang đó, không lên không xuống vô cùng khó chịu.
Cuối cùng, cô vẫn đã không nhịn được, bước tới trước hai bước, nhìn thẳng vào mắt Mẫn Yên: "Vậy có phải là tôi nên, cảm ơn thím út đã quan tâm tới tôi hay không?"
Vào giây phút này, Mẫn Yên giống như cảm nhận được áp lực chỉ trên người Phó Triệu Sâm mới có, cô ta bất giác lùi lại về sau hai bước: "Không... không cần."
Ánh mắt cô ta đột nhiên liếc nhìn ra phía sau, dịu dàng nói: "Thời Noãn, em không cần lo lắng chị sẽ cướp mất chú út của em. Em mãi mãi là người mà anh ấy quan tâm nhất, chị... A!"
Còn chưa kịp nói hết câu, Mẫn Yên đột nhiên vấp phải ngưỡng cửa trượt, ngã mạnh ra phía sau.
Thời Noãn đang định qua đó đỡ cô ta, thì bất ngờ bị một sức mạnh kéo qua một bên, khiến cô va vào cạnh bàn.
Ánh mắt lạnh lùng, đầy thất vọng của Phó Triệu Sâm dừng lại trên người cô: "Thời Noãn, cháu đúng là càng trưởng thành thì càng độc ác đấy!"
Có thể bạn cũng thích





