Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Người ấy đã về, còn tôi đã có chồng, anh phát điên gì

Suốt những năm tháng tuổi trẻ, Thời Noãn luôn ngoan ngoãn bên cạnh Phó Triệu Sâm với hy vọng tình đơn phương sẽ được hồi đáp. Thế nhưng, vào ngày cô định tỏ tình lần thứ ba, người thương trong lòng anh là Mẫn Yên đột ngột trở về. Những lời phủ nhận phũ phàng của anh về tình cảm dành cho cô đã dập tắt mọi hy vọng, khiến Noãn Noãn quyết tâm rời đi. Khi gặp lại, cô đã là cô dâu rạng rỡ trong đám cưới với người thừa kế nhà họ Giang. Phó Triệu Sâm giờ đây mới nhận ra sai lầm, anh đau đớn, đỏ mắt cầu xin cô đừng kết hôn với người khác. Đối mặt với sự hối hận muộn màng đó, Thời Noãn chỉ bình thản yêu cầu anh buông tay để tránh làm chồng mình ghen, đặt dấu chấm hết cho quá khứ.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Ánh mắt đó băng giá tới rợn người, lạnh tới mức khiến Thời Noãn không nói ra được lời nào.

Bên hông vừa mới đập mạnh vào mép bàn vẫn còn đang đau nhói, nhưng cô chỉ có thể trơ mắt ra nhìn người đàn ông đó bế ngang Mẫn Yên lên một cách cẩn thận, và sải bước nhanh ra ngoài.

Nước mắt không biết từ lúc nào đã rơi ướt đẫm cả mặt, Thời Noãn khịt khịt mũi, cử động cũng không thể cử động.

Vài phút sau, ngoài cửa vang lên tiếng mở khóa.

Là dì giúp việc ngày thường vẫn tới dọn dẹp nhà cửa.

Dì vừa ngân nga bài hát, vừa đi tới trước cửa phòng ăn, nhưng rồi đột nhiên khựng lại, giọng nói vừa kinh ngạc vừa xót xa: "Ay da... tiểu thư, cô, cô bị sao thế này? Hả? Tại sao lại khóc thành ra thế này vậy?"

Thời Noãn cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa, giọng nói run rẩy vang lên: "Dì ơi, hãy giúp cháu với... Cháu thực sự rất đau."

"..."

Dì bèn gọi xe của ban quản lý khu dân cư, đưa Thời Noãn tới bệnh viện gần nhất.

Sau khi tiến hành một loạt kiểm tra, rất may là không có gì nghiêm trọng.

"Thời gian này nhớ chú ý một chút, đừng để va vào lưng đấy, và nhớ xịt thuốc đúng giờ." Bác sĩ sau khi kê đơn thì căn dặn vài câu, nhìn gương mặt non nớt, xinh xắn của Thời Noãn, lại dịu dàng an ủi: "Có thể sẽ bị bầm tím nghiêm trọng đấy, nhưng sẽ từ từ tan đi, không cần lo lắng."

Sau khi cảm ơn bác sĩ, Thời Noãn và dì bước ra khỏi bệnh viện.

"Tiểu thư, có cần phải gọi điện thoại cho cậu chủ hay không?"

"Không cần đâu."

Bây giờ anh ta bận chăm sóc Mẫn Yên, làm gì có thời gian quan tâm sống chết của cô.

Thời Noãn khẽ nhếch môi lên tự cười giễu cợt, thử cử động lưng, cảm thấy đã không còn đau như lúc đầu nữa, bèn nhét thuốc vào trong tay dì: "Dì cứ về trước đi, cháu đi một chuyến tới trường học."

Dì vẫn có chút không yên tâm: "Cô như thế có được hay không?"

"Bác sĩ đã bảo không bị chấn thương vào xương, không sao đâu dì ạ."

Thời Noãn phải thuyết phục mãi dì mới chịu về, khi ngồi lên xe bất giác cảm thấy chạnh lòng.

Cô đã ở cùng Phó Triệu Sâm từ lúc cô lên tám tuổi, hình như lúc nào cũng được bảo vệ rất tốt. Thật không ngờ tới khi thực sự bị thương, người bên cạnh cô chỉ có một mình dì.

Những mà cũng không có gì đáng phải nghĩ không thông cả.

Kết cục giữa người với người, cuối cùng cũng phải chia xa.

Cô và Phó Triệu Sâm chẳng qua là sớm hơn một chút mà thôi.

Sau khi nộp xong một số tài liệu, Thời Noãn đem ý định đi thực tập ở Bắc Thành kể lại với thầy giáo của mình.

Đối với việc này, thầy cảm thấy vô cùng kỳ lạ: "Bắc Thành ư? Chỗ đó xa quá, trước đó chẳng phải em còn nói không nỡ rời xa chú út của em, do đó muốn tới công ty chú út hay sao? Hơn nữa chú út em chắc chắn cũng không yên tâm về em đâu."

Những chuyện với Phó Triệu Sâm, Thời Noãn không biết nên nói thế nào, sau khi suy nghĩ một lúc thì trả lời: "Em với chú ấy vốn không có quan hệ máu mủ, không thể cứ để chú ấy phải bận tâm mãi được. Với lại em cũng sắp hai mươi mốt tuổi rồi, cũng nên học cách tự lập thôi, chú ấy không có lý do gì không đồng ý."

Thầy giáo gật đầu cảm khái, thở dài nói rằng: "Không cần nói thầy cũng biết, chú út đó của em đối xử với em phải nói là không còn gì để nói, thầy cô và bạn bè trong trường ai cũng nhìn thấy cả. Em đã lớn thế này rồi mà cậu ấy vẫn thường xuyên đích thân đưa đón em, sợ em bị những nam sinh khác bắt đi mất."

"Nhưng tự lập cũng là điều tốt, cứ xem như ra ngoài rèn luyện rèn luyện vậy. Với năng lực của em, bất luận làm gì cũng có thể tự khẳng định được vị thế, thầy tin tưởng em."

Thời Noãn chỉ gật đầu, sau khi trò chuyện thêm đôi câu thì mới rời khỏi trường.

Cuộc sống đại học của cô không quá dài, nhưng đúng thực giống như lời thầy giáo đã nói, Phó Triệu Sâm luôn không yên tâm về cô.

Khi cô lên năm nhất, Phó Triệu Sâm thậm chí còn vì muốn chăm sóc cô, đã mua một căn hộ ngay cạnh trường để tiện nấu cơm cho cô ăn.

Nhưng...

Đó chỉ là ngày xưa.

Bây giờ anh ta đã có người thực sự cần che chở rồi, anh ta sẽ sống hết phần đời còn lại với người phụ nữ đó. Sự tồn tại của Thời Noãn, đối với anh ta mà nói, chỉ là rào cản.

Vì vậy, rời khỏi bên cạnh anh ta, có lẽ chính là món quà và sự báo đáp mà Phó Triệu Sâm muốn có nhất.

Thời Noãn vốn tưởng rằng Phó Triệu Sâm cần chăm sóc cho Mẫn Yên, nên hôm nay e rằng sẽ không về nhà.

Không ngờ vừa bước vào nhà, cô đã nhìn thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc trên ghế sofa, anh ta đang ôm laptop xử lý công việc.

Nghe thấy tiếng động, Phó Triệu Sâm quay đầu lại nhìn cô: "Tan học rồi ư?"

Thời Noãn có chút sững sờ, sau đó lập tức hoàn hồn lại, có lẽ là dì đã nói với anh việc mình tới trường.

"Ừ." Thời Noãn tiện tay đặt đồ vừa mang về vào trong tủ, nghĩ ngợi một lúc vẫn đã lên tiếng hỏi: "Mẫn Yên không sao chứ?"

Phó Triệu Sâm khẽ nhíu mày lại, tỏ vẻ không vui: "Cô ấy là thím út của cháu, phép lịch sự này cũng không biết hay sao?"

Thời Noãn biết anh ta lại muốn nhấn mạnh "quan hệ", bèn nhàn nhạt trả lời: "Hai người vẫn chưa kết hôn, người ta đặt tên chính là để cho người khác gọi, cháu không cho rằng như vậy là không lịch sự."

Có vẻ như người đàn ông không đồng tình với cách nghĩ của cô, nhưng bất ngờ là anh ta lại không tranh luận thêm với cô, mà là đổi qua chủ đề khác.

"Khi nãy chú út quá sốt ruột, nên trên tay có chút không kiểm soát được lực, nghe dì nói cháu đã va vào mép bàn, có nghiêm trọng hay không?"

Bàn tay đang buông thõng bên hông của Thời Noãn khẽ siết lại, một giây sau lại thả lỏng ra, cô cụp mắt xuống nói rằng: "Không sao."

Rõ ràng là Phó Triệu Sâm không tin, nghe dì nói cô đau tới mức khóc không thành tiếng.

Nha đầu này từ nhỏ đã rắn rỏi, phải bị thương nghiêm trọng tới mức nào mới có thể khóc thành ra thế này.

Anh nhíu chặt mày lại, đặt laptop trong tay xuống, bước về phía Thời Noãn: "Để chú xem qua..."

Thời Noãn nhìn thấy anh ta đưa tay ra, theo phản xạ có điều kiện đã lùi hẳn một bước về phía sau. Các ngón tay với từng khớp rõ nét của Phó Triệu Sâm cứng đờ giữa không trung, hoàn toàn không nghĩ rằng cô lại né tránh.

"Thời Noãn?"

Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy phức tạp.

"Lúc đó chú thực sự đã quá lo lắng cho Yên Yên, nên không chú ý tới cháu. Chú xin lỗi cháu có được không?"

Đúng vậy, chỉ mải lo lắng cho Mẫn Yên, do đó hoàn toàn không chú ý tới cô.

Cảm giác đau thắt nơi lồng ngực của Thời Noãn thoáng trôi qua, cô cúi đầu xuống, không thể nhìn rõ được biểu cảm trên gương mặt, giọng nhạt nhòa: "Cháu chỉ là bị va chạm một chút thôi, không nghiêm trọng như cú vấp ngã của Mẫn Yên đâu, chú nên ở bên cô ấy."

"Thực sự không sao ư?"

"Ừ."

Phó Triệu Sâm với biểu cảm ngờ vực đã nhìn cô hai giây, sau đó cũng cảm thấy yên tâm.

Nhìn bộ dạng này có lẽ thực sự không nghiêm trọng, nếu không với tính khí của con nha đầu này, e rằng đã lập tức cãi nhau ầm ĩ lên với anh ta rồi.

Phó Triệu Sâm còn muốn nói gì đó, thì điện thoại trên ghế sofa bỗng reo lên, anh ta đi qua đó nghe máy, giọng nói dịu dàng hoàn toàn khác hẳn với khi nãy: "Yên Yên, sao vậy?"

"Sao không cẩn thận một chút chứ, nghiêm trọng không?"

Người đàn ông vừa nói vừa cầm lấy áo khoác trên ghế sofa: "Anh lập tức tới ngay."

Vội vàng đi ra tới cửa, thì anh ta mới nhớ ra Thời Noãn đang đứng sau lưng, bèn quay người lại căn dặn: "Có gì thì gọi điện thoại cho chú, ngoan ngoãn ở nhà đừng chạy lung tung đấy."

Thời Noãn dõi theo anh ra ngoài, lên xe, tiếng động cơ xe vang lên càng lúc càng xa dần.

Cô khẽ thở ra một hơi, cảm giác vết thương ở lưng lại bắt đầu đau nhức.

Điện thoại trong túi rung lên, cô lấy điện thoại ra, nhìn thấy là cuộc gọi của Giang Dật Thần, phút chốc cảm thấy sống mũi cay cay.

Cuộc gọi được kết nối.

Nói với giọng điệu mang theo chút uất ức mà chính cô cũng không nhận ra: "Giang Dật Thần, em bị thương rồi."

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, tài sản tỷ phú của tôi bị phơi bày
8.3
Tỉnh dậy sau vụ tai nạn giao thông kinh hoàng, tôi ngỡ ngàng khi thấy người chồng đầu ấp tay gối suốt ba năm lại bỏ mặc mình để lo lắng cho một phụ nữ khác ở phòng bệnh kế bên. Cay đắng hơn, anh ta còn nhẫn tâm yêu cầu tôi nhận tội thay và ngồi tù vì cô ta. Không thể chịu đựng thêm sự phản bội, tôi lạnh lùng ra giá 500 triệu cho một cái tát trả thù và quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân này. Sau bao năm hy sinh thầm lặng mà không được trân trọng, tôi không muốn tiếp tục phục vụ kẻ bạc tình nữa. Đã đến lúc tôi rũ bỏ danh phận người vợ hiền để quay về thừa kế khối tài sản hàng tỷ đô của gia đình mình.
Bìa tiểu thuyết Nữ thừa kế bị phản bội: Sự trả thù của tôi
7.8
Kiếp trước, tôi từng liều mình cứu Trịnh Việt Phương, nhưng anh ta lại lầm tưởng ân nhân là Bạch Tuyết Mai. Sự hiểu lầm tai hại đó khiến tôi phải chịu đựng cuộc hôn nhân đầy nhục nhã khi chồng công khai ngoại tình và đối xử tàn độc. Anh ta nhẫn tâm sát hại thú cưng của tôi, đẩy gia đình tôi vào cảnh phá sản và gián tiếp gây ra vụ tai nạn khiến tôi tử nạn trong đau đớn. Sống lại vào đúng ngày định mệnh năm xưa, tôi quyết không lặp lại sai lầm cũ. Đứng trước cảnh Việt Phương bị bầy chó nghiệp vụ hung dữ vây hãm, tôi thản nhiên đứng nhìn mà không hề ra tay cứu giúp.
Bìa tiểu thuyết Giải mã một cuộc hôn nhân méo mó
9.6
Chỉ vì cú đẩy tàn nhẫn của chồng, tôi không những mất đi đứa con mà còn vĩnh viễn tước mất quyền làm mẹ. Trong khi tôi đau đớn giữa vũng máu, anh ta lại lạnh lùng rời đi để bảo vệ nhân tình, thậm chí vu khống tôi đạo nhái thiết kế của cô ta. Dưới áp lực từ mẹ chồng và sự nghiệp bị hủy hoại, tôi tuyệt vọng tự kết liễu trong ngọn lửa tại xưởng phim. Thế nhưng, định mệnh cho tôi tỉnh lại sau ba năm trong thân phận mới – nhà thiết kế tài năng An Nhiên. Với danh tính này, tôi quyết tâm trở về để đòi lại công lý và khiến những kẻ từng dồn mình vào đường cùng phải trả giá đắt.
Bìa tiểu thuyết Bị đuổi khỏi nhà, cô gả cho tỷ phú!
8.9
Bị nhà họ Thẩm bóc lột suốt hai mươi năm, Tạ Tang Ninh lập tức bị xua đuổi khi con gái thật của họ trở về. Cứ ngỡ bố mẹ ruột nghèo khó, nào ngờ họ lại là hào môn danh giá tại Hải Thành, nuông chiều cô như bảo vật với cuộc sống nhung lụa. Trong khi em gái nhà họ Thẩm tìm cách hạ nhục cô bằng công việc thấp kém, Tang Ninh dần hé lộ những thân phận gây sốc: từ ông trùm kinh doanh đến tay đua lừng danh thế giới. Cùng lúc đó, vị hôn phu cũ từng ruồng bỏ cô để tìm tình yêu đích thực bỗng hối hận, điên cuồng theo đuổi lại khi thấy cô sánh đôi bên người anh trai sinh đôi quyền lực của mình.
Bìa tiểu thuyết Sau khi bị ép gả, tôi bị cha của chú rể để ý
8.7
Vào đêm tốt nghiệp, tôi bị chị gái hãm hại rồi rơi vào tay một người đàn ông lạ mặt. Sau khi bị bạn trai phản bội và gia đình lâm bệnh nặng, tôi buộc phải gả cho một gã công tử bột. Cha nuôi của hắn là tỷ phú 33 tuổi đầy quyền lực và tàn bạo. Trái với lời đồn, ông ta lại sủng ái tôi hết mực, trừng phạt bất cứ ai bắt nạt tôi. Tôi nhận ra người đêm đó chính là ông ấy và lỡ đem lòng yêu. Khi sự thật bại lộ, ông ấy lạnh lùng xua đuổi tôi. Đến khi tôi buông bỏ để tìm hạnh phúc mới, người đàn ông ấy lại điên cuồng cầu xin tôi quay về. Tôi mỉm cười đáp lại: Muộn rồi, muốn theo đuổi em thì anh phải xếp hàng đi, bố ạ.
Bìa tiểu thuyết Sự phản bội của anh ấy, sự trả thù của Mafia
9.0
Vì lợi ích kinh doanh, tôi chấp nhận từ bỏ đam mê thiết kế để làm tròn bổn phận dâu hiền nhà họ Vương. Thế nhưng, sự hy sinh đó chỉ đổi lại bằng việc Vương Đạt Tường ngang nhiên đưa nhân tình đang mang thai về nhà. Mọi giới hạn bị phá vỡ khi ả ta hủy hoại di vật quý giá nhất của mẹ tôi. Trong cơn phẫn nộ, tôi đã ra tay dạy dỗ ả, để rồi nhận lại cái tát tàn nhẫn từ chính chồng mình. Hành động bảo vệ người tình của anh ta đã đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân này. Không còn nhẫn nhịn, tôi bình tĩnh gọi điện cho cha để tuyên chiến. Gia tộc Đỗ Thị chắc chắn sẽ không để yên khi con gái mình bị sỉ nhục.