
Tìm lại cuộc sống đã bị đánh cắp của tôi
Chương 2
Thái Vy Anh POV:
Sau đêm hôm đó, tôi đã dành cả ngày để cùng Kiều Hoài Văn bàn bạc về kế hoạch tương lai. Anh ấy đã sắp xếp mọi thứ một cách chu toàn, từ hộ chiếu, visa cho đến chỗ ở và công việc ở Pháp. Tôi chỉ cần chuẩn bị tinh thần để bắt đầu một cuộc sống mới.
Khi tôi trở về căn biệt thự mà người ta vẫn gọi là "nhà", trời đã nhá nhem tối.
Lương Xuân Diệu đang ngồi trên sofa, vẻ mặt đầy lo lắng và mệt mỏi. Trông anh ta có vẻ tiều tụy đi nhiều. Thật nực cười.
"Em đã đi đâu cả đêm qua?" Anh ta đứng bật dậy khi thấy tôi, giọng nói vừa có chút trách móc, vừa có chút nhẹ nhõm.
Hoàng Huy đang chơi lego trên thảm, nghe thấy tiếng tôi, thằng bé ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ rõ vẻ chán ghét rồi lại cúi xuống, coi tôi như không khí.
Tim tôi nhói lên một cái. Tôi vẫn nhớ như in dáng vẻ thằng bé lúc còn nhỏ, lúc nào cũng quấn lấy tôi, bi bô gọi "Mẹ ơi, mẹ ơi". Bây giờ, trong mắt nó, tôi còn thua cả một người xa lạ.
Tôi bình thản lướt qua Xuân Diệu. "Tôi có chút việc."
Anh ta bước tới, nắm lấy tay tôi. Bàn tay anh ta vẫn ấm áp như ngày nào, nhưng hơi ấm đó không còn khiến tôi rung động nữa, chỉ thấy ghê tởm.
"Vy Anh, đừng như vậy có được không? Anh biết anh sai rồi. Anh sẽ không để mất em lần nữa." Giọng anh ta trầm thấp, đầy vẻ thống khổ.
Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã tin. Tôi đã từng say đắm giọng nói này, từng tin tưởng vào tình yêu mà anh ta thể hiện. Anh ta đã từng vì tôi mà làm rất nhiều chuyện, những chuyện mà không người đàn ông nào có thể làm được. Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy nực cười.
"Sắp đến sinh nhật em rồi." Anh ta đột nhiên nói. "Anh đã chuẩn bị quà cho em. Lên xem đi."
Anh ta kéo tôi lên phòng ngủ.
Cả một căn phòng chứa đầy những món đồ xa xỉ. Túi xách, giày dép, quần áo, trang sức... toàn là những thương hiệu đắt tiền nhất.
Bất cứ người phụ nữ nào nhìn thấy cảnh này cũng sẽ phải choáng ngợp. Nhưng tôi thì không.
Tôi liếc mắt một vòng, và nụ cười trên môi càng thêm lạnh lẽo. Trong đống đồ đó, có cả những thứ mà tôi ghét cay ghét đắng, những thứ mà Ngụy Diệp Yến đã từng sở hữu.
Anh ta thậm chí còn không nhớ tôi thích gì, ghét gì nữa. Hoặc có lẽ, anh ta chỉ đang mua những thứ này theo thói quen, thói quen mua cho Ngụy Diệp Yến.
"Mang hết đi vứt đi." Tôi lạnh lùng nói.
Xuân Diệu sửng sốt. "Vy Anh, em sao vậy? Em không thích sao?"
"Tôi nói, mang hết đi vứt đi." Tôi lặp lại, giọng nói không một chút cảm xúc. "Tôi không muốn dùng lại đồ người khác đã dùng."
Hoàng Huy từ dưới lầu chạy lên, nghe thấy lời tôi nói, thằng bé liền hét lên: "Mẹ thật quá đáng! Đây là những thứ mà ba đã vất vả chọn cho mẹ! Mẹ Yến chưa bao giờ đòi hỏi ba nhiều như vậy!"
Mẹ Yến.
Hai từ này lại một lần nữa xoáy sâu vào tim tôi.
Tôi đã làm gì sai? Tôi chỉ muốn đòi lại những gì thuộc về mình. Tại sao trong mắt con trai tôi, tôi lại trở thành một người mẹ ích kỷ, xấu xa như vậy?
Tôi đã mang thai nó trong những ngày tháng khó khăn nhất, khi công ty của Xuân Diệu đang trên bờ vực phá sản. Tôi đã cùng anh ta vượt qua mọi sóng gió. Vậy mà bây giờ...
"Hoàng Huy, không được nói hỗn với mẹ!" Xuân Diệu quát lên, nhưng giọng điệu lại không có chút uy lực nào.
Anh ta quay sang tôi, cố gắng nở một nụ cười. "Em đừng giận. Anh còn có một món quà đặc biệt khác cho em."
Anh ta lấy ra một chiếc hộp nhung màu xanh thẫm. Mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương hình giọt nước lấp lánh. Viên kim cương chủ to đến kinh ngạc, được bao quanh bởi vô số viên kim cương nhỏ hơn, tạo nên một vẻ đẹp xa hoa, lộng lẫy.
"Đây là 'Giọt Lệ Của Nữ Thần', là viên kim cương độc nhất vô nhị trên thế giới. Anh đã phải mất rất nhiều công sức mới mua được nó. Nó chỉ thuộc về một mình em thôi, Vy Anh."
Báo chí đã từng đưa tin rầm rộ về viên kim cương này, và người ta đồn rằng nó được một đại gia bí ẩn mua lại với giá trên trời. Không ngờ người đó lại là Xuân Diệu.
Anh ta dịu dàng đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi.
Nhưng... nó quá rộng.
Chiếc nhẫn lỏng lẻo trên ngón tay gầy guộc của tôi, như thể nó không thuộc về tôi.
"Anh..." Tôi nhìn anh ta, trong lòng dấy lên một cảm giác mỉa mai.
"Tay em gầy đi nhiều quá." Anh ta vội vàng giải thích. "Để mai anh mang đi sửa lại cho vừa."
Tin tức trên TV vẫn đang ca ngợi vẻ đẹp độc nhất của "Giọt Lệ Của Nữ Thần", nhấn mạnh rằng nó được chế tác riêng cho một người phụ nữ may mắn nào đó.
Chế tác riêng? Vậy tại sao lại không vừa?
Tôi nhìn sâu vào mắt Xuân Diệu. Trong đôi mắt đó, tôi vẫn thấy được sự chân thành, sự yêu thương. Anh ta yêu tôi, điều đó là thật. Nhưng anh ta cũng không thể từ bỏ Ngụy Diệp Yến.
Làm thế nào một người đàn ông có thể cùng lúc yêu hai người phụ nữ?
Tôi hít một hơi thật sâu. "Xuân Diệu, em chỉ muốn hỏi anh một câu."
Dù câu trả lời có là gì, dù nó có khiến tôi tan nát cõi lòng, tôi cũng muốn được nghe sự thật. Chỉ có sự thật mới có thể giải thoát cho tôi.
"Nếu... nếu như em và Ngụy Diệp Yến cùng rơi xuống nước, anh sẽ cứu ai?"
Đúng lúc đó, điện thoại của anh ta reo lên.
Anh ta nhìn vào màn hình, sắc mặt đột nhiên thay đổi. Không một chút do dự, anh ta vội vàng đứng dậy, cầm lấy áo khoác.
"Anh có việc gấp phải đi ngay."
Anh ta bước nhanh ra cửa, rồi như chợt nhớ ra điều gì, anh ta quay lại hỏi: "Vừa nãy em hỏi anh cái gì?"
Tôi lắc đầu. "Không có gì."
"Vậy em ở nhà nghỉ ngơi đi, anh sẽ về sớm." Anh ta nói, rồi cúi xuống hôn lên trán tôi. "Chờ anh nhé."
Chờ anh.
Anh ta đi rồi.
Tôi nhìn theo bóng anh ta khuất dần sau cánh cửa.
Màn hình điện thoại của anh ta vẫn còn sáng. Trên đó hiện rõ cái tên "Diệp Yến yêu dấu".
Anh ta đã dùng hành động để trả lời câu hỏi của tôi.
Tôi chậm rãi tháo chiếc nhẫn kim cương trên tay, ném thẳng vào thùng rác.
Anh ta không cần phải trả lời nữa. Tôi đã biết đáp án rồi.
Trong trái tim anh ta, tôi và cô ta, ai quan trọng hơn.
Có thể bạn cũng thích





