
Tìm lại cuộc sống đã bị đánh cắp của tôi
Chương 3
Thái Vy Anh POV:
Sáng hôm sau, tôi thu dọn toàn bộ đống đồ xa xỉ mà Lương Xuân Diệu đã mua cho tôi, đóng vào mấy chiếc thùng lớn và mang ra để ở khu vực thu gom rác của khu biệt thự.
Bà lao công nhìn thấy, mắt tròn mắt dẹt.
"Cô... cô ơi, mấy thứ này đều là đồ hiệu cả đấy. Sao lại vứt đi? Có phải cô để nhầm chỗ không?"
"Không nhầm đâu ạ." Tôi bình thản đáp. "Nó bẩn rồi."
"Bẩn thì lau đi là sạch mà." Bà ấy vẫn cố gắng thuyết phục. "Vứt đi phí lắm."
"Có những vết bẩn, không bao giờ lau sạch được đâu ạ." Tôi nói, giọng nhẹ bẫng.
Tình yêu đã bẩn, hôn nhân đã bẩn, làm sao có thể lau sạch được nữa?
Bữa tiệc sinh nhật của tôi được tổ chức tại khách sạn sang trọng nhất thành phố, đúng như những gì Xuân Diệu đã hứa hẹn. Khung cảnh được trang hoàng lộng lẫy, khách khứa toàn là những nhân vật có máu mặt trong giới thượng lưu.
Một người bạn thân tiến lại gần tôi, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. "Vy Anh, cậu thật có phúc. Tổng giám đốc Lương đúng là người đàn ông trong mộng của mọi cô gái. Năm năm cậu hôn mê, anh ấy vẫn một lòng một dạ chờ đợi. Tình yêu của hai người thật đáng ngưỡng mộ."
Tôi chỉ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt.
"Chắc chắn tối nay anh ấy sẽ lại tạo ra một bất ngờ kinh thiên động địa cho cậu xem." Cô bạn tiếp tục hào hứng.
Tôi không nói gì. Tôi không còn mong chờ bất cứ điều gì nữa.
Bữa tiệc đã bắt đầu được một lúc lâu, nhưng Xuân Diệu vẫn chưa xuất hiện.
Đột nhiên, ở cửa ra vào có tiếng xôn xao.
Ngụy Diệp Yến, trong một chiếc váy dạ hội lộng lẫy, đang bị đám phóng viên vây quanh.
"Thưa cô Ngụy, nghe nói cô là em gái của tổng giám đốc Lương, có phải không ạ?"
Sắc mặt tôi tái đi.
Cô bạn bên cạnh tôi cũng ngạc nhiên. "Sao cô ta lại ở đây? Cô ta là ai vậy Vy Anh?"
Tôi biết giải thích thế nào đây? Nói rằng cô ta là vợ hợp pháp của chồng tôi, còn tôi chỉ là người vợ đã "chết"?
Ngụy Diệp Yến mỉm cười duyên dáng, bước về phía tôi. "Chị Vy Anh, chúc mừng sinh nhật chị."
Đúng lúc đó, Xuân Diệu và cha mẹ tôi cũng bước vào.
"Xuân Diệu, sao anh lại đưa cô ta đến đây?" Tôi chất vấn, cố gắng kìm nén cơn giận.
Chưa kịp để Xuân Diệu trả lời, Hoàng Huy đã chen vào, giọng đầy tức giận: "Mẹ thật là người xấu! Mẹ Yến chỉ muốn đến chúc mừng sinh nhật mẹ thôi mà!"
Cha mẹ tôi cũng vội vàng bênh vực. "Vy Anh, con đừng nhỏ nhen như vậy. Dù sao Diệp Yến cũng là người một nhà."
Người một nhà.
Cả người tôi run lên. Trước mặt bao nhiêu khách khứa, bao nhiêu con mắt đang đổ dồn vào, họ đang biến tôi thành một trò cười. Tôi cảm thấy như mình sắp chết đuối trong những ánh mắt tò mò và những lời xì xào bàn tán.
"Chị Vy Anh, em xin lỗi... Em không nên đến..." Ngụy Diệp Yến tỏ vẻ đáng thương, đôi mắt ngấn lệ. "Em chỉ muốn tặng chị món quà này rồi sẽ đi ngay."
Cô ta đưa cho tôi một chiếc hộp quà được gói cẩn thận. Tôi miễn cưỡng nhận lấy.
Cô bạn tôi vội vàng giảng hòa. "Thôi nào, mọi người, hôm nay là sinh nhật Vy Anh mà. Mau cắt bánh kem đi! Xuân Diệu, bất ngờ của anh đâu?"
Mọi người cùng ồ lên hưởng ứng.
Xuân Diệu thở phào nhẹ nhõm, lấy ra một chiếc hộp nhung khác. Anh ta quỳ một gối xuống trước mặt tôi.
"Vy Anh, chiếc nhẫn lần trước không vừa, là do lỗi của anh. Anh đã đặt làm một chiếc nhẫn mới, hoàn toàn vừa vặn với em. Viên kim cương này, 'Trái Tim Vĩnh Cửu', là độc nhất vô nhị, cũng giống như em vậy, là duy nhất trong lòng anh."
Chiếc nhẫn được đeo vào tay tôi, vừa khít một cách hoàn hảo.
"Vy Anh, làm vợ anh nhé?" Anh ta nói, giọng đầy thâm tình.
Cả khán phòng vỡ òa trong tiếng vỗ tay và reo hò.
Nhưng lòng tôi lại lặng như tờ.
Duy nhất? Lời nói của anh ta thật nực cười.
Mọi người giục tôi cắt bánh và ước nguyện.
Đèn trong phòng tiệc vụt tắt. Ánh nến lung linh chiếu rọi lên khuôn mặt tôi.
Tôi nhắm mắt lại, chắp tay trước ngực.
"Tôi ước," tôi nói, giọng rõ ràng, vang vọng khắp khán phòng, "tất cả những kẻ giả mạo, những thứ giả dối trong cuộc đời tôi, hãy biến mất mãi mãi."
Nến được thổi tắt.
Đáng lẽ đèn phải sáng lên ngay lập tức, nhưng không, có một khoảng lặng kéo dài.
Trong bóng tối, tôi nghe thấy tiếng khóc nức nở.
Ngụy Diệp Yến run rẩy, che mặt chạy ra khỏi phòng tiệc. Cô ta đã hiểu ý nghĩa trong lời ước của tôi.
Xuân Diệu buông tay tôi ra.
Cha mẹ tôi lao đến, giọng đầy giận dữ. "Thái Vy Anh! Con làm cái gì vậy hả? Mau đi tìm Diệp Yến về đây cho ta!"
Có thể bạn cũng thích





