Bìa tiểu thuyết Cả nhà thảm tử, nàng từ địa ngục trở về giết khắp Kinh Thành!

Cả nhà thảm tử, nàng từ địa ngục trở về giết khắp Kinh Thành!

8.4 / 10.0
Gia tộc mang hàm oan phản quốc rồi bị thảm sát, Tiêu Nhu chết đi trong sự phản bội của phu gia khi đang mang thai. May mắn trọng sinh vào thân xác nhị phu nhân tại Cung Thân Hầu phủ, nàng quyết định dùng đôi tay mình làm lưỡi đao sắc bén để báo thù. Giữa chốn hầu môn u ám, nàng không ngại ra tay trừng trị kẻ ác, hưu phu quân ngu muội và chấn động Kinh Thành. Đồng hành cùng nàng là vị Thế tử Đại Lương tàn nhẫn, người luôn bị coi là kẻ máu lạnh nhưng lại sẵn lòng đứng sau hỗ trợ nàng.

Cả nhà thảm tử, nàng từ địa ngục trở về giết khắp Kinh Thành! Chương 1

Đêm khuya, gió lạnh trên bờ vực rét buốt.

Tiêu Nhu đi chân trần, hoảng loạn tháo chạy, để lại một dãy dấu chân đẫm máu.

Cơn đau thấu tim khiến mỗi bước chạy của nàng đều như đang giẫm lên bàn sắt nung.

Nhưng nàng không dám dừng lại.

Vút một tiếng, một mũi phi tiễn xé gió bay tới.

Mũi tên sắc bén găm mạnh vào bờ vai mỏng manh của Tiêu Nhu, lực đạo mạnh mẽ xuyên qua người nàng, một ngụm máu tươi phun ra từ trong miệng, cuối cùng vào lúc này cơ thể đang cố gắng chống đỡ đã ngã gục xuống đất.

Cùng lúc đó, đoàn người truy đuổi xé toạc màn đêm dày đặc, phi nhanh đến trước mặt nàng.

Tiêu Nhu đau đớn ôm lấy phần bụng dưới đang co rút đau đớn của mình, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào luồng sát khí cuồn cuộn đang ập về phía mình.

"Triệu Nguyên, ta đã để lại thư hòa ly rồi, từ nay về sau không còn liên quan gì với Uyên Vương phủ của ngươi nữa, cớ sao ngươi vẫn phải dồn ép gắt gao, đẩy ta vào chỗ chết?"

Triệu Nguyên nhảy xuống từ trên lưng ngựa, nhìn nữ nhân thương tích đầy mình, cười khinh miệt.

"Tưởng rằng để lại một bức hòa ly thư thì bổn thế tử sẽ để ngươi trở về Kinh Thành sao? Tiêu Nhu, từ khi nào mà ngươi trở nên ngây thơ như vậy, giao chứng cứ trong tay ngươi ra đây, bổn thế tử sẽ để ngươi được chết toàn thây."

Tiêu Nhu bật cười thê lương, "Hóa ra là ngươi sợ thứ này?"

"Đúng vậy, rõ ràng là Uyên Vương phủ cấu kết với Bắc Nhung, lén lút buôn lậu muối sắt hòng trục lợi, nhưng phụ tử các ngươi vì để giữ mạng mà lại chụp tội danh thông đồng với địch phản quốc lên đầu nhất tộc Tiêu thị ta."

"Ngươi kiêng dè ta cầm chứng cứ về Kinh cứu người nên đã giết tâm phúc của ta, giam lỏng ta trong phủ, ngay cả đứa con trong bụng ta mà ngươi cũng không buông tha, Triệu Nguyên, ngươi còn là con người sao? Đứa trẻ này là cốt nhục của ngươi."

Triệu Nguyên cười gằn: "Nữ nhân nguyện ý sinh nhi dục nữ cho bổn thế tử nhiều vô kể, ngươi cảm thấy bổn thế tử sẽ bận tâm đến cái thứ chướng mắt trong bụng ngươi sao?"

"Tiêu Nhu, ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, giao chứng cứ ra đây!"

Nhìn Triệu Nguyên đang từng bước đi về phía mình, Tiêu Nhu cười ra nước mắt.

"Người mà ngươi nói là... Hoài Dương huyện chúa vô liêm sỉ Kim Vũ Phi kia sao? Phải rồi, đúng là nàng ta nguyện ý đi theo ngươi, bằng không thì sao lại lén lút tư thông với ngươi rồi mang thai được chứ?"

Triệu Nguyên nhíu chặt mày, "Ngươi biết rồi?"

"Dĩ nhiên là ta biết, mỗi một khắc ở cùng ngươi, ta đều thấy vô cùng buồn nôn, Triệu Nguyên, ngươi vốn là kẻ bất tài vô đức, tham lam ích kỷ là bản tính của ngươi, hèn nhát vô năng là bản chất của ngươi, đời này làm phu thê với ngươi là nỗi sỉ nhục lớn nhất của ta."

Sắc mặt Triệu Nguyên tái mét, nhấc chân chuẩn bị giẫm mạnh một cước vào bụng dưới của Tiêu Nhu.

Một giọng nói dịu dàng bỗng nhiên truyền đến.

"Nhu tỷ tỷ việc gì phải nổi giận như thế? Dẫu sao tỷ cùng Nguyên ca ca cũng là phu thê nhiều năm, nể tình nghĩa quá khứ, tỷ cũng không nên cầm chứng cứ bất lợi với Uyên Vương phủ lên Kinh cáo trạng chứ."

Tiêu Nhu nhìn Kim Vũ Phi đi ra từ phía sau Triệu Nguyên, sự châm biếm trong mắt càng thêm rõ ràng: "Triệu Nguyên, ngươi và tiện nhân này đúng là quyến luyến không rời, lúc này rồi mà vẫn phải đưa nàng ta theo bên người."

Kim Vũ Phi yếu ớt tựa vào lòng Triệu Nguyên, mở to đôi mắt ươn ướt, vô tội nhìn về phía Tiêu Nhu.

"Tỷ tỷ đừng nói lời khó nghe như vậy, muội và Nguyên ca ca là chân ái, đương nhiên phải cùng tiến cùng lui."

"Theo muội thấy, tỷ tỷ vẫn đừng tự làm khó mình nữa, hiện giờ tỷ người mất nhà tan, cho dù tỷ có trở về Kinh, e là cũng thu gom không đủ thi cốt của người nhà, vì những tộc nhân đã chết rồi kia mà tỷ lại làm tổn thương Nguyên ca ca như thế, đây không phải là đạo làm thê tử đâu."

Nói rồi, Kim Vũ Phi đầy khiêu khích vuốt ve phần bụng dưới nhô cao của mình, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Nhu đầy tàn nhẫn.

Vẻ mặt Tiêu Nhu đầy kinh hãi, lên tiếng chất vấn: "Cái gì mà người mất nhà tan? Kim Vũ Phi, ngươi chớ có nói bậy, cáo thị của quan phủ rõ ràng viết rằng vụ án của Tiêu gia ta phải nửa tháng nữa mới hành hình, cáo thị không thể làm giả được!"

Triệu Nguyên hả hê mỉa mai nói: "Đương nhiên cáo thị sẽ không làm giả, nhưng phụ thân và huynh trưởng của ngươi đã chạm tới lợi ích của kẻ khác, trong Kinh Thành có khối kẻ không muốn để bọn họ sống thêm nửa khắc."

Tiêu Nhu nhanh chóng hiểu ra ý của Triệu Nguyên, "Ý ngươi là kẻ cấu kết với Bắc Nhung ngoài Uyên Vương phủ ra thì còn có người trong Kinh?"

Triệu Nguyên cười nói: "Không hổ là đích trưởng nữ ưu tú nhất trăm năm qua của Tiêu thị, quả thực thông tuệ hơn người, Tiêu Nhu, giờ cả nhà ngươi đã chết sạch rồi, thử hỏi ngươi còn cầm những chứng cứ đó làm gì?"

"Bổn thế tử sẽ không nuốt lời, chỉ cần ngươi giao chứng cứ ra, biết đâu bổn thế tử vui vẻ lên sẽ nguyện ý giữ lại cho ngươi một mạng?"

Tiêu Nhu ôm lấy phần bụng dưới đang co rút không ngừng, nhìn máu tươi dần túa ra dưới thân, cuối cùng trong một tiếng gào thét thống khổ, nước mắt đã tuôn đầy mặt.

Là lỗi của nàng, đều là lỗi của nàng hết!

Nàng không nên để phụ thân và huynh trưởng điều tra việc cấu kết giữa Uyên Vương phủ và Bắc Nhung, nếu không phải do nàng nhiều chuyện thì đã không mang đến tai họa ngập đầu này cho người nhà!

Thông đồng với địch phản quốc sẽ bị tru di cửu tộc!

Thấy Tiêu Nhu đau lòng tuyệt vọng, vẻ mặt Kim Vũ Phi đắc ý, "Nhu tỷ tỷ, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Tiêu gia các người tự cho là thanh cao, tự lao vào chỗ chết, cũng không oán trách người khác được."

"Ngươi câm miệng!"

Tiêu Nhu lạnh lùng nhìn nữ nhân vô sỉ này: "Nực cười thật, một tiện phụ lăng loàn chẳng có nổi danh phận mà cũng xứng vênh váo tự đắc trước mặt ta sao?"

Sắc mặt Kim Vũ Phi thay đổi, tức đến mức toàn thân phát run.

Nhưng Tiêu Nhu chẳng thèm quan tâm nàng ta, lập tức trừng mắt nhìn Triệu Nguyên: "Ngươi ép ta gắt gao như vậy, không phải là sợ hãi chứng cứ trong tay ta sao?"

"Triệu Nguyên, ta tuyệt đối sẽ không giao chứng cứ cho ngươi, ta muốn ngươi bắt đầu từ giây phút này đây, ngày đêm đều phải sống trong sợ hãi."

Nói xong, Tiêu Nhu chịu đựng cơn đau nhức kịch liệt toàn thân, ôm chặt bụng dưới, xoay người nhảy xuống từ bờ vực, rơi nhanh xuống như con bướm gãy cánh, chỉ để lại một bóng lưng quyết tuyệt.

Cú rơi cực nhanh, gió lướt qua như lưỡi đao, không phải lăng trì mà còn hơn cả lăng trì.

Cõi lòng nàng đầy bi phẫn, hai mắt rỉ máu.

Phụ thân cương trực thẳng thắn của nàng, mẫu thân dịu dàng như nước của nàng, huynh trưởng anh vũ bất phàm của nàng, còn cả ấu đệ chưa tới năm tuổi...

Trên dưới Tiêu gia cứ thế đã bị hại chết hết rồi!

Nếu có thể cho nàng thêm một cơ hội nữa, nàng nhất định phải khiến tất cả những kẻ từng hãm hại họ đều không được chết tử tế!

Nợ máu phải trả bằng máu!

Đọc tiếp

Mục lục của Cả nhà thảm tử, nàng từ địa ngục trở về giết khắp Kinh Thành!

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Sau khi bị Alpha bỏ rơi, tôi quay sang kết hôn với kẻ thù của anh ta
8.1
Bị bộ tộc đối địch bắt cóc, tôi tuyệt vọng mong chờ sự cứu giúp từ vị Alpha của mình. Thế nhưng, anh ta lại đang mải mê ngắm bình minh cùng người bạn đời định mệnh, thậm chí còn lạnh lùng bảo kẻ thù cứ trói tôi lại để dạy cho một bài học. Đứng trước lằn ranh sinh tử, tôi buộc phải cầu xin sự che chở từ gã Alpha tàn bạo của phe đối phương. Đến khi người cũ nhớ ra và tìm đến, tôi đã nằm gọn trong vòng tay kẻ thù. Anh ta mỉm cười đầy khiêu khích, tuyên bố rằng tôi giờ đây không còn sức để rời đi nữa.
Bìa tiểu thuyết Mỗi năm đều bình an, chia tay mãi mãi
8.2
Quyết tâm rời bỏ cuộc hôn nhân bế tắc, cô đăng ký tham gia chương trình bác sĩ không biên giới tại Đông Quốc trong hai năm. Trước sự ngỡ ngàng của giám đốc, cô khẳng định bản thân sắp ly hôn và mong muốn giữ kín hành tung với chồng cũ. Quá khứ là chuỗi ngày chịu đựng đau khổ khi cô vừa phải chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác, vừa bàng hoàng phát hiện chồng mình ngoại tình cùng người em gái kế. Sau bao nỗ lực tìm kiếm sự thật, cô quyết định buông tay để tự giải thoát cho chính mình. Thế nhưng, khi cô lâm vào tình trạng nguy kịch trên giường bệnh, người đàn ông ấy lại quỳ xuống khẩn cầu cô tỉnh lại trong muộn màng. Liệu sự hối hận đó có thể bù đắp được những tổn thương sâu sắc mà cô đã phải gánh chịu suốt thời gian qua?
Bìa tiểu thuyết Ngày kỷ niệm cưới, tôi đưa cả gia đình chồng vào
9.0
Vào đúng ngày kỷ niệm hôn nhân, tôi vô tình tìm thấy bí mật động trời khi định dùng điện thoại cũ của chồng làm video tặng anh. Trong máy hiện lên một nhật ký mang tên 'Nhật ký của bé' do chính chồng tôi viết, kể về hành trình mang thai đầy hạnh phúc của một người phụ nữ không phải tôi. Dù anh ta thản nhiên bịa chuyện cho bạn mượn máy để che đậy, tôi vẫn bình tĩnh tìm ra ảnh chụp bản siêu âm của người phụ nữ họ Từ trong thùng rác điện thoại. Với bằng chứng ngoại tình không thể chối cãi này, tôi mỉm cười nhấc máy gọi cho mẹ chồng, bắt đầu kế hoạch đáp trả gia đình anh ta.
Bìa tiểu thuyết Tôi, người giàu ẩn danh, đã chi một tỷ vào lúc đầu
9.4
Diệp Hành vốn có xuất thân bần hàn, lớn lên nhờ sự hy sinh thầm lặng của người mẹ nuôi làm nghề giúp việc. Dù nỗ lực đỗ vào trường đại học danh giá để đổi đời, bi kịch ập đến khi mẹ anh lâm bệnh nặng, cần khoản viện phí hai trăm triệu đồng. Trong cơn túng quẫn, Diệp Hành phải chịu đựng sự khinh miệt của người đời khi đi vay mượn. Đúng lúc tuyệt vọng nhất, tài khoản của anh đột ngột nhận được một nghìn tỷ đồng cùng cuộc gọi bí ẩn từ một người lạ mặt. Người này ra điều kiện anh phải tiêu hết số tiền khổng lồ đó trong một tháng để đổi lấy sự thật về cái chết của mẹ ruột mình.
Bìa tiểu thuyết Tội lỗi của chồng tôi, sự trả thù của trái tim tôi
8.5
Mối tình mười năm giữa tôi và Hoàng Chinh Bắc sụp đổ ngay đêm kỷ niệm ngày cưới. Dù tôi đang mang thai, anh ta lại gọi tên Nông Minh Vy và mù quáng tin lời vu khống của cô ta. Chồng tôi nhẫn tâm ép tôi truyền máu cho Vy, khiến con chúng tôi bị tổn thương não nghiêm trọng. Đau đớn và tuyệt vọng, tôi quyết định chấm dứt tất cả. Tôi kích hoạt hợp đồng tiền hôn nhân để anh ta trắng tay, rồi gọi cho đối thủ của anh là Giản tiên sinh để chấp nhận lời cầu hôn năm xưa nhằm bắt đầu sự trả thù.
Bìa tiểu thuyết Cuộc hôn nhân hoàn hảo của tôi, bí mật chết người của anh ấy
9.5
Từng tin rằng cuộc hôn nhân với Đoàn Gia Khiêm là bến đỗ hạnh phúc nhất, nhưng thực tế tàn khốc đã giáng xuống đầu tôi khi thanh mai trúc mã của anh ta xuất hiện. Hóa ra tôi chỉ là một cái bóng thế thân vì sở hữu gương mặt giống cô ta. Trước những hành động nhục mạ và bạo hành từ người phụ nữ ấy, chồng tôi không những không bảo vệ mà còn nhẫn tâm để mặc tôi bị hành hạ trong chuồng chó dữ. Giữa lúc tính mạng bị đe dọa và trái tim tan vỡ, tôi nhận ra tình yêu bấy lâu chỉ là ảo ảnh. Trong cơn tuyệt vọng, tôi gọi điện cho cha để yêu cầu ly hôn. Kể từ khoảnh khắc này, tôi thề sẽ khiến những kẻ đã chà đạp mình phải trả một cái giá đắt hơn gấp bội.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ