
Tái sinh trong sự hối tiếc của anh ấy
Chương 2
La Tâm Ngôn POV:
Cảm giác ấm áp của ánh nắng và mùi giấy sách quen thuộc khiến tôi ngỡ ngàng. Tôi run rẩy đưa tay lên sờ mặt mình. Không có những giọt nước mắt khô khốc, không có sự mệt mỏi kiệt quệ. Đây là gương mặt của một cô gái mười tám tuổi căng tràn sức sống.
Tôi bật dậy khỏi giường, lao đến bên tấm gương. Trong gương là chính tôi của năm năm trước, trẻ trung, ngây thơ, với đôi mắt vẫn còn lấp lánh niềm tin vào tương lai.
Đây không phải là một giấc mơ.
Tôi thực sự đã quay trở lại.
Quay trở lại thời điểm trước khi mọi bi kịch ập đến.
Tiếng chuông điện thoại reo vang, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Tôi nhìn vào màn hình.
"Hiếu Văn."
Cái tên này như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Ký ức về sự phản bội, sự sỉ nhục và cái chết đau đớn ùa về, khiến tôi run lên bần bật.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn hoảng loạn. Lần này, tôi sẽ không để bi kịch lặp lại.
Tôi phải mang theo An Tường bỏ trốn.
Đúng vậy, An Tường! Con gái của tôi.
Kiếp trước, vào thời điểm này, con bé đã là một sinh linh bé bỏng đang hình thành trong bụng tôi. Nghĩ đến con, một sức mạnh vô hình bỗng trỗi dậy trong tôi.
Tôi không thể để Hiếu Văn biết về sự tồn tại của con bé. Tuyệt đối không.
Tôi bấm nút từ chối cuộc gọi, lập tức tắt nguồn điện thoại. Tôi phải rời khỏi đây ngay lập tức. Tôi vơ vội vài bộ quần áo, nhét vào một chiếc ba lô cũ. Tôi nhìn quanh căn phòng lần cuối, nơi chứa đựng những ký ức hạnh phúc của tôi và cha mẹ.
Nước mắt lại trực trào ra. Cha, mẹ, kiếp này con sẽ không để hai người phải chịu khổ nữa. Con sẽ sống thật tốt, thay cả phần của hai người.
Tôi lau vội nước mắt, đeo ba lô lên vai và lao ra khỏi nhà. Tôi không có nhiều tiền, chỉ có một ít tiền tiết kiệm. Tôi phải đến một nơi thật xa, nơi mà Trần Hiếu Văn không bao giờ có thể tìm thấy.
Nhưng ngay khi tôi vừa mở cửa, một bóng người cao lớn đã đứng sừng sững trước mặt tôi, chặn hết lối đi.
Trần Hiếu Văn.
Trái tim tôi như ngừng đập. Tại sao anh ta lại ở đây? Lẽ ra giờ này anh ta phải đang ở trường để nhận kết quả thi cùng tôi chứ?
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt phức tạp đến khó tả. Có sự lo lắng, có sự hối hận, và cả một nỗi đau sâu thẳm mà tôi chưa từng thấy ở anh ta. Gương mặt anh ta hốc hác, dưới mắt có quầng thâm, trông như đã nhiều đêm không ngủ.
"Tâm Ngôn," anh ta gọi tên tôi, giọng khản đặc. "Em định đi đâu?"
Tôi lùi lại một bước, vô thức ôm chặt chiếc ba lô trước ngực. "Không liên quan đến anh."
"Sao em không nghe máy?" Anh ta bước tới một bước, ánh mắt dán chặt vào tôi. "Anh đã gọi cho em cả trăm cuộc."
Tôi cười nhạt. "Trần Hiếu Văn, anh diễn đủ chưa? Trò chơi của anh kết thúc rồi. Tôi không muốn chơi cùng anh nữa."
Ánh mắt anh ta thoáng qua một tia đau đớn. "Tâm Ngôn, anh biết em hận anh. Anh biết anh đã làm sai. Nhưng xin em, hãy nghe anh giải thích."
"Giải thích?" Tôi như nghe thấy một câu chuyện cười. "Giải thích cái gì? Giải thích tại sao anh lại tiếp cận tôi, lừa gạt tình cảm của tôi, rồi nhẫn tâm hủy hoại cả cuộc đời tôi và gia đình tôi ư?"
"Không phải như vậy!" Anh ta gầm lên, hai tay nắm chặt thành quyền. "Mọi chuyện không phải như em nghĩ. Anh..."
Anh ta đột nhiên im bặt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bụng tôi. Một sự hoảng loạn hiện rõ trên mặt anh ta.
"Em... có thai rồi phải không?" Anh ta lắp bắp, giọng run rẩy.
Cả người tôi đông cứng. Làm sao anh ta biết được? Lẽ nào...
Một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu tôi. Không thể nào. Chuyện đó quá hoang đường.
"Đứa bé... là của anh, đúng không?" Anh ta bước tới, cố gắng chạm vào tôi.
Tôi hoảng hốt lùi lại, hét lên: "Đừng chạm vào tôi! Đứa bé này không liên quan gì đến anh cả!"
"Tâm Ngôn!" Anh ta túm lấy tay tôi, sức lực mạnh đến mức khiến tôi đau đớn. "Em nhìn anh đi! Là anh đây! Anh cũng đã sống lại!"
Tôi sững sờ, nhìn chằm chằm vào mắt anh ta. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, tôi nhìn thấy sự tuyệt vọng, sự hối hận và cả một tình yêu điên cuồng.
Anh ta cũng đã tái sinh.
Ác mộng này, tại sao nó vẫn chưa kết thúc?
Có thể bạn cũng thích





