
Tái sinh trong sự hối tiếc của anh ấy
Chương 3
La Tâm Ngôn POV:
Cả thế giới của tôi như đảo lộn. Trần Hiếu Văn cũng đã tái sinh. Điều đó có nghĩa là anh ta mang theo tất cả ký ức về sự tàn nhẫn anh ta đã gây ra cho tôi, và cả sự tồn tại của An Tường.
"Buông ra!" Tôi cố gắng giằng tay ra khỏi anh ta, nhưng vô ích.
"Tâm Ngôn, anh xin lỗi. Anh biết ngàn vạn lời xin lỗi cũng không đủ. Nhưng xin em, cho anh một cơ hội để bù đắp." Giọng anh ta đầy đau khổ và van nài.
"Bù đắp?" Tôi cười một cách cay đắng. "Anh lấy gì để bù đắp? Cha mẹ tôi có thể sống lại không? Danh dự của tôi có thể lấy lại được không? Những vết sẹo trong lòng tôi có thể lành lại không?"
Mỗi câu hỏi của tôi như một nhát dao đâm vào anh ta. Anh ta cúi đầu, bờ vai rộng lớn run lên.
"Anh biết... anh biết là không thể. Nhưng Tâm Ngôn, anh yêu em. Cả kiếp trước và kiếp này, người anh yêu duy nhất chỉ có em."
"Yêu?" Tôi nhìn anh ta như nhìn một con quái vật. "Tình yêu của anh chính là hủy hoại tôi, hành hạ tôi, đẩy tôi vào chỗ chết sao? Trần Hiếu Văn, tình yêu của anh thật rẻ mạt và đáng sợ."
"Không phải!" Anh ta ngẩng phắt lên, đôi mắt đỏ ngầu. "Kiếp trước là anh ngu ngốc. Anh bị hận thù che mờ lý trí. Anh cứ nghĩ rằng anh làm vậy là để trả thù cho Khánh Quyên, nhưng đến khi mất em, anh mới nhận ra, người anh không thể sống thiếu chính là em."
"Khánh Quyên..." Nhắc đến cái tên này, lòng tôi lại nhói lên. "Vậy bây giờ anh định thế nào? Anh sẽ lại vì cô ta mà tiếp tục hành hạ tôi chứ?"
"Không bao giờ!" Anh ta quả quyết. "Kiếp này, anh sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương em và con. Anh sẽ bảo vệ hai mẹ con."
"Con?" Tôi cười lạnh. "Tôi đã nói rồi, đứa bé này không phải của anh."
"Tâm Ngôn, đừng nói dối nữa." Anh ta nhìn sâu vào mắt tôi. "Nó là An Tường. Là con gái của chúng ta. Anh biết tất cả."
Sự thật phơi bày khiến tôi không còn đường lùi. Tôi ngừng giãy giụa, toàn thân vô lực.
"Vậy thì sao?" Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt trống rỗng. "Anh biết thì sao? Anh nghĩ tôi sẽ để con mình nhận một người cha như anh sao? Một kẻ đã gián tiếp giết chết ông bà ngoại của nó?"
Câu nói của tôi khiến Hiếu Văn lảo đảo lùi lại một bước, mặt trắng bệch. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt tuyệt vọng.
"Anh... anh sẽ làm mọi thứ để chuộc lỗi. Anh sẽ quỳ xuống trước mộ cha mẹ em, anh sẽ dùng cả đời này để sám hối." Anh ta quỳ sụp xuống trước mặt tôi. "Tâm Ngôn, xin em, đừng rời xa anh. Đừng mang con đi."
Nhìn người đàn ông cao ngạo đang quỳ gối dưới chân mình, cầu xin một cách thảm hại, lẽ ra tôi phải cảm thấy hả hê. Nhưng không, trong lòng tôi chỉ có một mớ hỗn độn. Hận thù, đau đớn, và một chút thương cảm mơ hồ.
"Đứng dậy đi." Giọng tôi lạnh băng. "Sự hối hận của anh chẳng có ý nghĩa gì với tôi cả."
Tôi lách qua người anh ta, định bỏ đi.
"Nếu em đi, anh sẽ chết ngay trước mặt em!" Anh ta đột nhiên hét lên, giọng đầy điên cuồng.
Tôi dừng bước, nhưng không quay đầu lại.
"Tùy anh." Tôi nói, rồi dứt khoát bước đi.
Tôi không thể tin anh ta. Một kẻ đã từng tàn nhẫn như vậy, làm sao có thể thay đổi chỉ sau một lần chết đi sống lại? Sự hối hận của anh ta, có lẽ cũng chỉ là một vở kịch khác mà thôi.
Tôi phải đi, càng xa càng tốt.
Nhưng khi tôi vừa bước được vài bước, một cơn đau nhói bất ngờ ập đến từ bụng dưới. Tôi khuỵu xuống, mặt tái đi vì đau.
"Tâm Ngôn!" Hiếu Văn hoảng hốt lao đến đỡ lấy tôi. "Em sao vậy?"
"Đừng... chạm vào tôi..." Tôi yếu ớt đẩy anh ta ra. Cơn đau ngày càng dữ dội, một dòng chất lỏng ấm nóng chảy ra từ giữa hai chân tôi.
Máu.
Tôi nhìn thấy máu.
"Không... con ơi..." Tôi hoảng loạn, nước mắt giàn giụa. Lẽ nào... lẽ nào tôi sắp mất con?
"Đừng sợ, có anh đây rồi!" Hiếu Văn bế thốc tôi lên, giọng run rẩy nhưng đầy quả quyết. "Anh đưa em đến bệnh viện! Con của chúng ta sẽ không sao đâu!"
Anh ta lao đi như một cơn gió, ôm chặt tôi trong vòng tay. Trong cơn mơ màng vì đau đớn, tôi cảm nhận được sự ấm áp và an toàn đến lạ từ vòng tay của kẻ thù.
Trái tim tôi, vốn đã hóa đá, bỗng dưng lại loạn nhịp.
Có thể bạn cũng thích





