
Cả nhà thảm tử, nàng từ địa ngục trở về giết khắp Kinh Thành!
Chương 2
Tiêu Nhu cảm thấy trên dưới cả người mình đều đau đớn, nhất là ở đầu, giống như bị sắt nung vậy, cơn đau nhức sưng tấy nóng rát khiến nàng vùng vẫy ngồi dậy trong tiếng la hét.
"Ơ? Sao tiểu tiện nhân này lại tỉnh rồi? Không phải vừa nãy nàng ta đã tắt thở rồi sao? Rốt cuộc các ngươi làm việc kiểu gì vậy? Còn không mau giết chết tiểu tiện nhân này đi!"
Kèm theo mệnh lệnh chói tai, một sợi dây thừng lập tức tròng lên cổ Tiêu Nhu.
Trong chớp mắt, Tiêu Nhu chỉ cảm thấy cổ đau như sắp bị người ta bẻ gãy.
Cảm giác ngạt thở dữ dội khiến nàng ra sức vùng vẫy vặn vẹo, hai tay khua khoắng bốn phía, trong lúc vô tình đã nắm được cây trâm trên đầu, gần như xuất phát theo bản năng, nàng rút cây trâm ra nhắm vào cơ thể người phía sau mà đâm mạnh xuống!
"Á...!"
Âm thanh chẳng khác nào với tiếng lợn kêu vì chịu đau vang lên trong phòng.
Tiêu Nhu cảm nhận được lực trên cổ nhẹ đi nhiều, vội vàng xoay người, kéo giãn khoảng cách với người phía sau, đồng thời mở to hai mắt, để bản thân nhìn rõ mọi thứ xảy ra trong phòng.
Chỉ thấy trước mắt có ba bốn bà tử thô kệch eo thô tay to đang đứng, trong đó một bà tử đang đau đớn ôm lấy cánh tay không ngừng ứa máu của mình, ánh mắt ác độc nhìn trừng trừng về phía nàng.
Tiêu Nhu không hiểu ra sao, không rõ rốt cuộc cảnh tượng trước mắt là mộng hay là thực.
Rõ ràng nàng đã nhảy xuống vực trong đêm tuyết, chắc chắn không thể có khả năng sống sót được.
Nhưng nếu nàng đã chết rồi, vậy tại sao cơn đau trên người lúc này lại chân thực như vậy? Những thứ nàng nhìn thấy lại rõ ràng như thế?
Ngay khi Tiêu Nhu đang hỗn loạn chưa hiểu thì đột nhiên trong đầu hiện lên lượng lớn ký ức không thuộc về nàng!
Cung Thân Hầu phủ, nhà thương nhân, kết thân, hành hạ, thông gian, xử tử...
Tiêu Nhu ôm lấy cái đầu sắp nổ tung của mình, mặc cho những giọt nước mắt đau khổ rơi xuống lã chã từ hốc mắt không cách nào kiểm soát được, đồng thời cuối cùng nàng cũng hiểu được tại sao nàng lại ở nơi này.
Nàng trùng sinh rồi!
Trùng sinh vào một tháng sau ở nhị phu nhân của Cung Thân Hầu phủ ở Kinh Thành.
Thế mà nhị phu nhân này lại cùng tên cùng họ với nàng, cũng tên là Tiêu Nhu.
Chỉ là Tiêu Nhu này không phải là Tiêu Nhu của Thủ phụ Tiêu thị, mà là Tiêu Nhu xuất thân từ nhà thương nhân.
Thương nhân Tiêu Nhu lương thiện yếu đuối, vì gia tài sung túc lại trông xinh đẹp, bị Cung Thân Hầu phủ quyền quý nhìn trúng, tam môi lục sính mà rước vào cửa, trở thành chính phòng phu nhân của đích thứ tử đại phòng.
Vốn tưởng rằng gả vào nhà cao cửa rộng thì sẽ tìm được lương nhân, không ngờ lại là dê vào miệng cọp.
Bà mẫu xảo trá tham lam, phu quân bạc tình bạc nghĩa, trên dưới cả Hầu phủ không có ai đối đãi với nàng như con người cả.
Vì chiếm đoạt của hồi môn của nàng, bà mẫu lại càng nghĩ ra độc kế, vu khống nàng câu dẫn ngoại nam, ép nàng không thể không đập đầu vào tường tự chứng minh sự trong sạch.
Có lẽ là ông trời có mắt nên thương nhân Tiêu Nhu chết rồi thì đúng lúc này hồn phách của Tiêu Nhu nhà thư hương Tiêu thị lại nhập vào thân xác nàng, sống lại thay nàng.
Lúc này đây nước mắt trên mặt nàng đều là sự thống khổ và không cam lòng của thương nhân Tiêu Nhu trước khi chết, đồng thời trong đầu không ngừng vang vọng tiếng la hét thống khổ trước khi chết của thương nhân Tiêu Nhu!
Ta muốn báo thù! Ta muốn báo thù!
Bạch ma ma đỡ Lý ma ma bị đâm cho bị thương, trong mắt lộ vẻ dữ tợn, "Tiện tỳ, vốn còn muốn để ngươi nhắm mắt xuôi tay chút, không ngờ ngươi dám khiến người khác bị thương? Tốt lắm! Nếu ngươi đã tự chuốc lấy đau khổ, vậy thì ta thành toàn cho ngươi."
Vừa nói, Bạch ma ma vừa tàn nhẫn bê chiếc ghế bên tay lên muốn nện thẳng xuống đầu Tiêu Nhu.
Bỗng nhiên Tiêu Nhu đang quỳ rạp trên mặt đất bật người dậy, nhanh chóng lao về phía Bạch ma ma, cây trâm kề sát trên huyết quản của Bạch ma ma.
"Không được nhúc nhích, ai mà dám động thì ta sẽ lấy mạng của bà ta!"
Bạch ma ma và mọi người đều kinh sợ trước sức mạnh và tốc độ bất ngờ vào lúc này của Tiêu Nhu.
Nhất là Bạch ma ma, khi nhận ra cây trâm kề trên cổ sắc bén nhường nào, vừa bực vừa giận, gầm lên với Tiêu Nhu: "Tiện nhân! Ngươi dám đe dọa ta?"
Tiêu Nhu kiềm lại cơn đau trên người xuống, lớn tiếng nói với Bạch ma ma không dám động đậy trong tay: "Tại sao ta lại không dám? Đám nô tài dĩ hạ phạm thượng như các ngươi mà lại dám mưu hại chủ tử, cho dù có đến Kinh Triệu phủ thì cũng là các ngươi bị kình hình rồi bị lưu đày đấy."
Bạch ma ma cười khẩy thành tiếng: "Nhị phu nhân đúng là quý nhân hay quên, không phải ngươi quên rồi đấy chứ, ngươi thông gian qua lại với ngoại nam, bị phu nhân bắt quả tang, thông gian thì phải bị dìm lồng heo, ngươi dám làm ầm ĩ việc này tới trước mặt quan phủ không?"
"Có gì mà không dám?"
Cây trâm lại găm vào cổ Bạch ma ma thêm một chút, Tiêu Nhu nghe lão bà độc ác này kêu đau, lạnh lùng nói: "Ta muốn gặp Hầu phu nhân!"
"Nếu không thì... lão bà độc ác, ta không ngại để ngươi xuống địa ngục cùng ta đâu!"
Có thể bạn cũng thích





