
Cả nhà thảm tử, nàng từ địa ngục trở về giết khắp Kinh Thành!
Chương 3
Trên cổ Bạch ma ma đầy máu tươi, đôi mắt sung huyết vì sợ hãi hoảng sợ nhìn Tiêu Nhu cứ như vừa bò ra từ địa ngục.
"Tiểu tiện nhân... Không, là nhị phu nhân, không phải là lão nô không đưa người đi gặp phu nhân, mà là hôm nay Hầu phủ mở tiệc đãi khách quý, các chủ tử trong phủ đều ở tiền viện tiếp đãi quý khách, hay là người buông lão nô ra, lát nữa lão nô đến nói giúp người vài câu tốt đẹp trước mặt phu nhân, để bà ấy tha cho người một lần được không?"
Nụ cười trên mặt Tiêu Nhu càng thêm mỉa mai, "Tha cho ngươi? Để ngươi tới giết ta tiếp sao? Nếu hôm nay Hầu phủ có quý khách tới cửa, vậy thì càng tốt, chúng ta cứ làm lớn chuyện này lên, để quý nhân khắp Kinh Thành đều tới xem xem nội tình của Cung Thân Hầu phủ đường đường chính chính khiến người ta buồn nôn đến nhường nào."
Trong hoa sảnh ở tiền viện Hầu phủ, giờ phút này chủ khách đều đang tận hứng, ăn uống linh đình.
Là quyền quý lâu đời trong Kinh, Cung Thân Hầu phủ truyền đến đời Hầu gia này đã như bóng xế chiều tà.
Nếu không thì năm đó cũng sẽ không vì tham lam tiền tài mà rước nữ nhi nhà thương nhân vào phủ.
"Sao chỗ Bạch ma ma vẫn chưa có tin tức gì?"
Hôm nay Hầu phủ phu nhân Tào thị cũng ăn mặc cực kỳ lộng lẫy, một bộ trường y đối khâm thêu chỉ vàng lộng lẫy được mặc trên người vô cùng tươm tất, châm cài khẽ đung đưa, ngược lại càng tôn lên khuôn mặt đã mất đi vẻ trẻ trung xinh đẹp của bà ta thêm chút ý vị phong tình nên có của phụ nhân.
Lam ma ma cẩn thận đỡ Tào thị, "Phu nhân yên tâm, xưa nay Bạch ma ma làm việc cẩn thận chu đáo, sẽ không xảy ra sai sót đâu, cứ yên tâm giao chuyện nhỏ đó cho bà ta đi, trước mắt làm tốt tiệc thăng chức của đại công tử mới là quan trọng nhất."
Những lời nói ấy khiến Tào thị vui mừng, ngay vào lúc bà ta cười đến mức người rung bần bật, đuôi mắt chân mày đều đầy vẻ đắc ý hưng phấn.
Đột nhiên, trong hoa sảnh vang ra tiếng kêu lên ngạc nhiên.
"Trời ơi! Sao hướng hậu viện của Hầu phủ này lại bốc cháy rồi?"
Theo tiếng kêu kinh ngạc truyền ra, đám người vốn đang tham gia yến tiệc đều đi ra từ trong hoa sảnh, đồng loạt nhìn về phía nơi bốc cháy.
Tào thị và Cung Thân Hầu Tống Diên Thư cũng bị dọa cho giật mình.
Thấy ngọn lửa đang đà bốc cao lên, lúc này cũng chẳng màng đến việc tiếp tục mở tiệc, vội vàng chỉ huy hạ nhân dập lửa.
Tào thị được Lam ma ma đỡ lấy nhìn về hướng bốc cháy, sắc mặt chợt tái nhợt, "Sao ta thấy giống như là viện tử của tiện nhân kia vậy?"
"Đi, đi xem thử!"
So với sự tò mò hoặc hoảng loạn của các khách khứa khác, thì lúc này một nam tử trẻ tuổi ngồi ở vị trí đầu tiên của yến tiệc lại đang nhàn nhã tự tại uống nước trà trong tầm tay.
Đợi hắn nhìn sang ngọn lửa lớn đã bùng lên ở nơi không xa, ý cười trên khóe miệng sâu thêm vài phần, nhưng vẻ lạnh lẽo dưới đáy mắt lại càng lúc càng đậm.
"Trận hoả hoạn này tới đúng lúc thật, Tần Phong, đi làm việc của chúng ta đi."
Nam tử được gọi là Tần Phong có chút do dự, "Đô đốc, hoàng thượng đã định tội vụ án Tiêu thị thông đồng với địch phản quốc, đại cục đã định, nếu người cố chấp điều tra bị Hoàng thượng biết được thì e là sẽ chọc giận thiên tử không vui."
Nam tử ngửa đầu, đuôi mắt nhàn nhạt liếc sang Tần Phong, "Ngươi từng thấy bổn đô đốc làm việc theo khuôn phép bao giờ chưa? Nếu hoàng bá phụ tương lai có hỏi tới thì ta tự khắc có câu trả lời, đi mau, đừng để người của Tống gia phát hiện, trước mắt chúng ta chỉ còn lại manh mối này."
Thấy chủ tử kiên trì, Tần Phong cũng không nói thêm gì nữa, thân ảnh lóe lên đã lao về phía thư phòng Hầu phủ.
Nam tử xoay nhẹ chén trà trong tay, trong đầu thoáng xẹt qua bóng dáng màu đỏ được hắn cẩn thận cất giấu ở nơi sâu thẳm nhất trong ký ức.
Ơn cứu mạng năm xưa, hắn đã không còn cách nào báo đáp.
Nay chỉ có thể dốc hết chút sức mọn, thử xem liệu có thể giải oan rửa hận cho người nhà của nàng hay không.
Có thể bạn cũng thích





