
Không còn là cô gái quán ăn của anh nữa
Chương 2
Vài ngày sau, những giọng nói kỳ lạ trong đầu gần như đã biến mất. Tôi hy vọng đó chỉ là một cơn ác mộng nhất thời do cái bánh mì gây ra. Quán cơm của mẹ, "Quán Cơm An Nhiên," là nơi trú ẩn của tôi. Mùi cà phê và thịt rang cháy cạnh, tiếng lạch cạch của bát đĩa, tiếng bố ngân nga khi lật những miếng chả trứng – đó là nhà. Tôi đang phụ giúp, bưng một khay đầy những suất cơm sườn bì chả đặc biệt nổi tiếng của quán.
Tôi đang vội đến trường, vừa phải giữ khay cơm vừa phải đeo ba lô. Vừa rẽ qua góc ở cổng chính, tôi đâm sầm vào ai đó. Rất mạnh.
Các suất cơm bay tứ tung. Trứng ốp la, sườn nướng, và nước mắm chua ngọt văng tung tóe lên một chiếc áo khoác đồng phục của đội tuyển trông rất đắt tiền.
Áo của Hoàng Nam.
"Trời ơi, mình xin lỗi, mình xin lỗi rất nhiều," tôi lắp bắp, mặt nóng bừng. Bữa trưa tôi cẩn thận chuẩn bị để tiết kiệm tiền và tránh đồ ăn không rõ nguồn gốc ở căng tin giờ đã thành một mớ hỗn độn trên người hot boy của trường.
Vẻ mặt cậu ta không biểu lộ cảm xúc gì. Trước khi cậu ta kịp nói gì, một giọng nói cao vút, khinh khỉnh xen vào.
"Thiệt tình đó hả, Hoàng Nam? Cậu để con nhỏ bán cơm bụi này... làm bẩn cái áo của cậu bằng thứ đồ ăn dầu mỡ nhà nó à?"
Linh Chi, đội trưởng đội cổ vũ, bạn thanh mai trúc mã của Hoàng Nam, và là nữ hoàng của sự xấu tính, đứng đó, môi cong lên ghê tởm. Cô ta nhìn đống thức ăn đổ vãi như thể chúng là chất thải độc hại.
"Thiệt tình luôn đó An Chi, quán cơm bụi nhà mày không kiếm đủ tiền để mua cho mày một cái hộp cơm tử tế à? Hay là để dạy mày cách đi đứng cho có ý tứ một chút?"
Hoàng Nam chỉ đứng đó. Im lặng. Cậu ta không bênh vực tôi. Cậu ta thậm chí không nhìn Linh Chi. Cậu ta chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc áo khoác bị bẩn của mình.
Sự im lặng đó còn tệ hơn cả những lời nói của Linh Chi. Ký ức về những suy nghĩ của cậu ta từ buổi cổ vũ lại ùa về, sống động và sắc nét. *Quán cơm bụi. Vụng về.* Cậu ta cũng nghĩ như vậy.
Tôi chỉ muốn có cái lỗ nào để chui xuống.
"Mình... mình sẽ trả tiền giặt là," tôi lí nhí, giọng gần như không nghe thấy. Tay tôi run rẩy. Tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé, vô giá trị. Giống như thứ rác rưởi mà Linh Chi rõ ràng đang nghĩ về tôi.
Trà My xuất hiện bên cạnh tôi, một cánh tay bảo vệ choàng qua vai tôi.
"Bớt mồm lại đi, Linh Chi," nó nói, giọng quả quyết. "Chỉ là tai nạn thôi."
Linh Chi chỉ cười, một tiếng cười lạnh lẽo, sắc như dao.
"Một tai nạn được báo trước với một đứa như nó thôi." Cô ta khoác tay Hoàng Nam. "Đi thôi, Nam. Tránh xa cái mùi thịt kho rẻ tiền này ra."
Họ bỏ đi, Hoàng Nam vẫn im lặng.
Tôi nhìn theo họ, nước mắt cay xè. Trà My siết chặt vai tôi.
"Đừng nghe nó nói, An Chi. Nó là một con phù thủy."
Nhưng không chỉ có Linh Chi. Mà là sự im lặng của Hoàng Nam. Sự đồng tình thụ động của cậu ta.
"Mình đi thôi," tôi nói, giọng nghẹn lại. Trà My giúp tôi dọn dẹp mớ hỗn độn, sự ủng hộ thầm lặng của nó là một niềm an ủi nhỏ nhoi trong làn sóng xấu hổ đang bao trùm.
Đêm đó, tôi vùi đầu vào sách Hóa học. Các phương trình và công thức thật an toàn. Chúng không phán xét. Chúng không có những suy nghĩ xấu xí, ẩn giấu. Tôi sẽ học chăm hơn. Tôi sẽ thoát ra khỏi đây. Đó là con đường duy nhất.
Có thể bạn cũng thích





