
Đấng Cứu Thế, Nỗi Ám Ảnh Của Tôi
Chương 2
Thẩm Thùy My POV:
Trầm Bảo Khánh nhíu mày nhìn tôi, dường như tiếng cười của tôi đã khiến anh ta khó chịu. "Cười cái gì? Cô nghĩ bây giờ cô còn tư cách để cười sao?"
Tôi không nói gì, chỉ lau vết máu trên khóe miệng, chậm rãi đứng dậy từ vũng máu của mẹ. Mỗi cử động đều như rút cạn sức lực của tôi.
"Đến đây," anh ta ra lệnh, giọng nói không cho phép từ chối.
Tôi như một con rối giật dây, bước từng bước về phía anh ta.
Anh ta kéo tôi ngồi xuống sàn nhà lạnh lẽo bên chân mình, giống như một con thú cưng. Anh ta duỗi chân ra, đặt lên vai tôi. "Lau giày cho tôi."
Tôi cúi đầu, nhìn đôi giày da sáng bóng không một hạt bụi của anh ta. Tôi nhớ lại, có một lần, chúng tôi đi dạo trong công viên, giày của anh ta vô tình dính bùn. Tôi đã ngồi xổm xuống, tỉ mỉ dùng khăn giấy lau sạch cho anh ta. Lúc đó, anh ta đã xoa đầu tôi, nói rằng tôi là cô gái tốt nhất trên thế giới.
Tình yêu trong quá khứ ngọt ngào bao nhiêu, thì hiện thực bây giờ cay đắng bấy nhiêu.
Tôi im lặng, vươn tay áo ra, chậm rãi lau đôi giày của anh ta.
Khuê Thúy Ngọc đứng bên cạnh, che miệng cười khẩy. "Khánh, anh xem cô ta kìa, thật ngoan ngoãn. Thật không thể tin được đây từng là tiểu thư nhà họ Thẩm kiêu ngạo."
Cô ta đột nhiên "A" lên một tiếng, rồi ngồi xổm xuống, chỉ vào mu bàn tay tôi. "Xin lỗi nhé, Thẩm tiểu thư, cô làm bẩn giày của tôi rồi."
Cô ta nói rồi giơ gót giày cao gót nhọn hoắt của mình lên, không chút do dự mà giẫm mạnh lên mu bàn tay tôi.
Một cơn đau nhói xuyên tim truyền đến. Gót giày sắc nhọn như muốn đâm thủng xương cốt của tôi.
Tôi cắn chặt môi, không phát ra một tiếng kêu nào.
"Ngọc, em làm gì vậy?" Giọng của Trầm Bảo Khánh có chút không vui.
Tôi ngẩng đầu lên, trong mắt thoáng qua một tia hy vọng mong manh. Anh ta đang bênh vực tôi sao?
Nhưng câu nói tiếp theo của anh ta đã hoàn toàn dập tắt ảo tưởng của tôi.
"Tay của cô ta bẩn như vậy, làm bẩn giày của em thì sao?" Anh ta nói với Khuê Thúy Ngọc, giọng điệu cưng chiều. Rồi anh ta quay sang tôi, ánh mắt lại trở nên lạnh lẽo. "Cô ta làm bẩn giày của em, vậy thì phải chịu phạt."
Anh ta ra hiệu cho một người áo đen. Người đó mang đến một chậu nước đá.
"Ngâm tay vào đó, khi nào tôi bảo dừng thì mới được dừng."
Sự lạnh lẽo xuyên qua da thịt, thấm vào từng tế bào. Tôi run rẩy, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng. Ý thức của tôi dần trở nên mơ hồ.
Trong cơn mơ màng, tôi dường như thấy Trầm Bảo Khánh của năm năm trước. Khi đó, vào mùa đông, tay tôi bị lạnh, anh ta đã nắm lấy tay tôi, hà hơi ấm, rồi nhét vào túi áo khoác của mình. Anh ta nói, sau này tay của tôi sẽ do anh ta sưởi ấm.
"Khánh, đủ rồi," giọng nói của Khuê Thúy Ngọc kéo tôi về thực tại. "Nhìn cô ta sắp chết đến nơi rồi. Nếu cô ta chết ở đây, sẽ không may mắn đâu."
Trầm Bảo Khánh liếc tôi một cái, ánh mắt không có chút nhiệt độ nào. "Mang cô ta đi."
Tôi bị kéo lê như một con chó chết, ném vào một căn phòng tối tăm dưới tầng hầm.
Không biết đã qua bao lâu, tôi tỉnh lại trên một chiếc giường bệnh lạnh lẽo. Ánh sáng trắng của bệnh viện khiến mắt tôi đau nhói.
Một bác sĩ bước vào. "Cô Thẩm, cô đã tỉnh rồi."
"Tôi... tại sao tôi lại ở đây?" Giọng tôi khàn đặc.
"Cô bị sốt cao do nhiễm lạnh, đã hôn mê hai ngày rồi," bác sĩ nói, trong ánh mắt có chút thương hại. "Cô Thẩm, cơ thể của cô... rất yếu. Đặc biệt là quả thận duy nhất còn lại, nó đang suy kiệt rất nhanh. Cô phải chăm sóc tốt cho bản thân."
Trái tim tôi chùng xuống. Hôn mê hai ngày. Vậy là, tôi chỉ còn lại năm ngày.
Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Trầm Bảo Khánh bước vào. Anh ta nhìn tôi, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn. "Tỉnh rồi thì cút về đi, đừng ở đây giả chết."
Tôi nhìn anh ta, giọng nói yếu ớt. "Là anh đã đưa tôi đến bệnh viện?"
Anh ta cười khẩy. "Cô nghĩ nhiều rồi. Là Ngọc bị đau dạ dày, tôi đưa cô ấy đến bệnh viện. Tiện thể ném cô vào đây thôi."
À, thì ra là vậy.
Tôi nhìn thấy một tờ báo trên bàn cạnh giường. Dòng tít lớn trên trang nhất đập vào mắt tôi: "Chủ tịch tập đoàn Trầm thị, Trầm Bảo Khánh, công khai tình yêu với tiểu thư nhà họ Khuê, Khuê Thúy Ngọc, người đã hiến thận cứu mạng anh ba năm trước. Tình yêu sâu đậm cảm động lòng người."
Hóa ra, anh ta không chỉ đưa Khuê Thúy Ngọc đến bệnh viện. Anh ta còn nhân cơ hội này, công bố với cả thế giới tình yêu "cảm động" của họ.
Thật trớ trêu.
Tôi nhắm mắt lại, cảm thấy một sự mệt mỏi chưa từng có.
Năm ngày.
Chỉ còn năm ngày.
Có thể bạn cũng thích





