
Sở tổng, phu nhân lại đến cục dân chính đề đơn ly hôn
Chương 2
Lạc Khê lười để ý đến hai chị em này, cô bước đến trước mặt Sở Kinh Tây, cúi người gọi anh: "Sở Kinh Tây."
Sở Kinh Tây ngủ rất say, không hề có phản ứng.
Mạnh Mộng lại nhảy ra khiến cô bực bội: "Anh Kinh, đừng ngủ nữa, bảo mẫu nhỏ nhà anh đến rồi kìa."
Ba chữ bảo mẫu nhỏ đã chọc cười những người khác.
"Thật muốn hỏi anh Kinh tìm được bảo mẫu nhỏ này ở đâu, nghe nói cô ấy rất tận tâm, không quản mưa gió mang canh cho anh Kinh suốt ba năm đấy."
"Đồ tự dâng tận cửa mà, nếu cậu mà đẹp trai như anh Kinh, cũng sẽ có phụ nữ tự dâng mình lên thôi."
"Ha ha ha."
Ánh mắt của đám người đổ dồn vào Lạc Khê đều như đang nhìn một chú hề.
"Bây giờ Mạnh đại tiểu thư có thể bán một bức tranh với giá bao nhiêu? Mười vạn à?" Lạc Khê phớt lờ những lời chế giễu đó, nhìn về phía Mạnh Như Tuyết.
"Cô hỏi chuyện này làm gì?" Mạnh Mộng che chở Mạnh Như Tuyết, như thể nói chuyện với cô là hạ thấp thân phận của chị mình.
Lạc Khê dứt khoát hỏi cô ta: "Còn cô, Mạnh nhị tiểu thư, một tháng cô nhận được bao nhiêu tiền tiêu vặt? Mười vạn, hai mươi vạn, hay là năm mươi vạn?"
Mạnh Mộng từ chối trả lời: "Liên quan gì đến cô?"
Lạc Khê: "Cũng không liên quan gì, chỉ là tò mò muốn biết những thiên kim nhà giàu như các cô, tiền tiêu vặt một tháng có cao hơn một bảo mẫu như tôi hay không thôi, dù sao thì mỗi tháng tôi có một trăm vạn đấy, còn được thoải mái quẹt thẻ phụ của Sở Kinh Tây nữa."
Trong phòng riêng đột nhiên im phăng phắc.
Việc được thoải mái quẹt thẻ phụ của Sở Kinh Tây càng khiến Mạnh Như Tuyết thoáng qua tia ghen tị trong mắt.
Lạc Khê nhìn mấy người trước mặt cứng họng không nói nên lời, trong lòng thấy thoải mái hơn đôi chút.
Cô biết rõ tiền tiêu vặt của những người này cùng lắm là vài chục vạn, thẻ tín dụng thì càng không thể có hạn mức vô tận.
Lạc Khê dành cho họ một nụ cười khinh miệt, đỡ Sở Kinh Tây đứng dậy đi ra ngoài.
Nhân viên phục vụ ở cửa vội vàng đến giúp đỡ.
Lạc Khê chợt nhớ ra điều gì đó, quay lại nói: "Tối nay tôi mời, mọi người cứ uống thoải mái, nếu tiêu không đủ một trăm vạn tức là các người đang coi thường Sở Kinh Tây đấy."
Trong phòng riêng lại lần nữa im lặng như tờ.
Ngọn lửa trong lòng Lạc Khê cuối cùng cũng được xả ra hết.
Cô bước ra khỏi câu lạc bộ với tâm trạng rất tốt, nhân viên phục vụ giúp đỡ đưa Sở Kinh Tây vào xe, Lạc Khê nói lời cảm ơn rồi lái xe rời đi.
Về đến Biệt thự Bắc Hải, Lạc Khê vừa ném Sở Kinh Tây lên ghế sofa, người đàn ông đã mở mắt, đôi mắt đào hoa đa tình nhưng lại đầy giá lạnh, cùng với sự chán ghét không hề che giấu.
Hóa ra vừa nãy đều là giả vờ say.
Cố ý để cô tự dâng mình đến để Mạnh Như Tuyết và đám thiên kim kia làm nhục.
Mặc dù đã quen với chuyện này, nhưng trái tim cô vẫn đau nhói.
Cô nén cơn đau xuống, bình tĩnh hỏi anh: "Có muốn uống canh không?"
Sở Kinh Tây cười lạnh: "Không phải nói không bao giờ nấu canh cho tôi nữa sao?"
Giọng điệu như thể tôi biết ngay trước đó là cô giả vờ.
Lạc Khê: "Tôi hỏi là canh giải rượu."
Sở Kinh Tây xưa nay không thích uống canh cô nấu, lần nào cô cũng phải vắt óc dỗ dành anh mới chịu uống, lại còn chê nó có mùi thuốc.
Nhưng anh đâu biết đó là canh thuốc, chuyên dùng để điều dưỡng cơ thể của anh.
Bên ngoài ai cũng nói Sở Kinh Tây không gần nữ sắc, ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy mình thanh tâm quả dục, dù phụ nữ có cởi sạch nằm trong lòng anh, anh cũng có thể ngồi yên không loạn.
Sự thật là anh vốn không có khả năng loạn, từ nhỏ sức khoẻ anh đã yếu ớt dẫn đến việc mất đi chức năng nào đó, cả đời không thể có con.
Cô Sở ép anh cưới cô, không phải vì sợ anh liên hôn với Mạnh Như Tuyết, làm suy yếu quyền lực của bà, mà là vì cô có thể điều dưỡng cơ thể anh.
Sở Kinh Tây sẽ không bao giờ biết những bí mật này.
"Gặp tôi là canh canh canh, ngoài nói cái này ra, cô còn biết nói gì nữa." Sở Kinh Tây hiểu lầm ý cô, mặt hơi tối sầm lại.
Lạc Khê linh hoạt đổi chủ đề: "Vậy thì nói chuyện ly hôn đi, tin nhắn WeChat tôi gửi cho anh, anh thấy rồi chứ? Mười giờ sáng mai, bảo trợ lý của anh đừng sắp xếp công việc, chúng ta đi ly hôn."
Sở Kinh Tây không trả lời.
"Ba năm nay, xin lỗi vì đã chiếm vị trí của Mạnh Như Tuyết, anh cố nhịn thêm một đêm nữa, ngày mai tôi sẽ trả lại vị trí đó." Lạc Khê cụp mắt xuống, tim lại hơi đau.
Cô đồng ý ly hôn, lẽ ra Sở Kinh Tây phải vui, nhưng khi nghe Lạc Khê nói ra một cách không hề nuối tiếc, anh lại vô cớ tức giận.
Giọng anh lạnh đi: "Là cô nhường chỗ cho tôi, hay tôi nhường chỗ cho cô?"
Lạc Khê không hiểu: "Ý anh là sao?"
Sở Kinh Tây: "Ý gì tự cô biết."
Lạc Khê: "Anh không nói sao tôi biết được?"
"Cô giả vờ cái gì, cô tôi vừa đi, cô liền đòi ly hôn, không phải vì cô tôi đi rồi, sau này không ai cho cô một trăm vạn mỗi tháng nữa sao. Hơn nữa cô biết rõ không có cô tôi ép buộc, ngay cả cửa nhà này tôi cũng sẽ không bước vào, càng không để cô thoải mái quẹt thẻ phụ của tôi, loại phụ nữ vì tiền mà có thể bán rẻ bản thân như cô, chẳng phải cần nhanh chóng tìm người khác sao?" Miệng Sở Kinh Tây như tẩm thuốc độc.
Ba năm nay, Lạc Khê đã nghe quá nhiều lời tương tự, nói không tủi thân là giả.
Năm đầu tiên sau khi kết hôn, số tiền cô Sở cho cô đều dùng để tiêm thuốc chống ung thư cho ông nội.
Sau khi ông nội mất, số tiền mỗi tháng ngoài việc mua thuốc giải độc cho anh, cô đều dành dụm.
Tại buổi đấu giá một tháng trước, có một người bí ẩn đã mua một viên thần dược với giá hai ngàn bốn trăm vạn.
Viên thần dược đó cuối cùng đã vào bụng Sở Kinh Tây.
Hiệu quả rất rõ rệt, bây giờ anh đã có thể dễ dàng nảy sinh hứng thú với phụ nữ.
Với năng lực hiện tại của Sở Kinh Tây, chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là có thể biết số tiền đó đi đâu.
Nhưng anh đã nhận định rằng cô là kẻ ham tiền, e rằng dù có biết sự thật, anh cũng sẽ nghĩ đó lại là một âm mưu khác.
"Tôi nói trúng rồi, không có gì để phản bác nữa à?" Cô không trả lời, Sở Kinh Tây cũng không buông tha.
Nghe những lời khó nghe nhiều rồi thì sẽ dần miễn nhiễm, bất kể thái độ Sở Kinh Tây có tệ đến đâu, nói khó nghe đến mấy, cô cũng có thể vào tai này lọt tai kia.
Dù sao ngày mai sẽ ly hôn, cố nhịn thêm chút nữa thôi.
Lạc Khê tự mình xây dựng phòng tuyến tâm lý, sau đó mỉm cười với người đàn ông: "Nếu nghĩ như vậy có thể khiến lòng anh thoải mái hơn, tôi không có ý kiến."
Nói xong cô đứng dậy bỏ đi.
Khi đi ngang qua Sở Kinh Tây, người đàn ông túm lấy cổ tay cô, dùng sức kéo cô ngã xuống ghế sofa.
Cơ thể cao lớn của người đàn ông nhanh chóng đè xuống, hơi thở phả vào mặt cô đều mang theo mùi rượu.
"Anh nổi điên cái gì thế?" Khoảng cách quá gần, Lạc Khê cảm thấy nguy hiểm.
Ánh mắt Sở Kinh Tây lạnh lẽo: "Lạc Khê, chiếm vị trí Sở phu nhân ba năm nhưng lại không hề làm tròn bất kỳ nghĩa vụ nào của Sở phu nhân, cô nghĩ nhà họ Sở tôi là nơi làm từ thiện thật sao? Tôi muốn xem coi người phụ nữ một tháng một trăm vạn có phải khảm kim cương không."
Vừa dứt lời, nụ hôn không chút hơi ấm của người đàn ông hung hăng áp xuống.
Lạc Khê theo bản năng chống cự, nhưng sau đó đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cô từ bỏ giãy giụa.
Sở Kinh Tây thấy vậy, sự chán ghét trong mắt càng nhiều hơn, nhưng cơ thể anh lại thành thật mà gào thét muốn xé nát cô.
Anh không còn kịp nghĩ tại sao mình đột nhiên không thể kiềm chế được trước Lạc Khê.
Rõ ràng ngủ chung giường ba năm, anh chưa từng có một ý nghĩ nào với cô.
Nhất định là dáng vẻ nôn nóng muốn tìm người khác của cô đã chọc giận anh, dựa vào đâu anh phải để cô ly hôn một cách trong sạch?
Cho dù ly hôn, anh cũng phải dán lên người cô cái mác không thể gỡ bỏ.
Anh chán ghét cô, lúc này đương nhiên cũng sẽ không dịu dàng.
Lạc Khê đau đến bật khóc, còn đau hơn cả những lời cay nghiệt Sở Kinh Tây tích lũy trao cho cô suốt ba năm qua.
Lạc Khê cũng không khách sáo, vừa cào vừa cấu lên người anh, đổi lại là sự hành hạ càng tàn nhẫn hơn từ Sở Kinh Tây.
Có thể bạn cũng thích





