
Sở tổng, phu nhân lại đến cục dân chính đề đơn ly hôn
Chương 3
Ngày hôm sau.
Lạc Khê bị tiếng điện thoại bàn của biệt thự làm tỉnh giấc, cô mơ màng nhấc máy: "Ai đấy?"
Giọng cô khàn đặc.
"Cậu sao vậy Khê Khê? Bị bệnh à?" Giọng nói lo lắng của cô bạn thân Tô Diệp vang lên trong ống nghe.
Lạc Khê không tiện nói rằng tối qua mình bị Sở Kinh Tây hành hạ suýt mất nửa cái mạng, cô ậm ừ: "Hơi cảm nhẹ thôi, cậu tìm tớ có việc gì?"
"Chúng ta không phải đã hẹn nhau chờ cậu ly hôn xong sẽ cùng đi ăn mừng sao, tớ đã đợi ở nhà hàng nửa ngày rồi, gọi điện thoại cho cậu cũng không ai nghe..."
Tô Diệp còn chưa nói xong, Lạc Khê đột ngột bật dậy trong cơn bệnh thập tử nhất sinh, quay đầu nhìn đồng hồ treo tường, kim giờ đã chỉ mười một giờ.
Thời gian hẹn ly hôn với Sở Kinh Tây đã trôi qua một tiếng.
Nhìn quanh, đâu còn bóng dáng của Sở Kinh Tây.
Gã đàn ông khốn kiếp đó không biết đã rời đi từ lúc nào.
Tại Nhà hàng Nguyệt Bán.
Tô Diệp nhìn chằm chằm cánh tay băng bó của Lạc Khê, nghe cô kể xong quá trình bị thương và xử lý vết thương, phổi cô ấy sắp nổ tung vì tức giận: "Gã đàn ông khốn nạn Sở Kinh Tây đó còn xứng làm chồng nữa không, vợ bị thương cần anh ta ký giấy, anh ta không nghe điện thoại lại còn thân mật với tiểu tam, xong còn để cậu đến đó để tiểu tam sỉ nhục!"
Giọng cô ấy quá lớn, thu hút ánh nhìn từ bàn bên cạnh. Lạc Khê đưa tay che mặt, cầu xin cô ấy: "Đại tiểu thư à, cậu nói khẽ thôi nào."
"Không khẽ được, tớ còn chưa mắng cậu đấy, đầu óc cậu bị lừa đá à, loại đàn ông như thế không ly hôn cậu giữ lại để ăn Tết à?" Tô Diệp nói với vẻ hận không rèn sắt thành thép.
Lạc Khê vội vàng giải thích: "Không phải không ly hôn, mà là sáng nay ly hôn không thành."
Cô đã gọi điện cho Sở Kinh Tây, trợ lý của anh bắt máy, chỉ với một câu 'Sở tổng đang họp' đã đuổi cô đi.
"Không ly hôn được chẳng phải vì cậu ngủ quên sao?" Biểu cảm của Tô Diệp như vừa gặp chuyện khó tin: "Kết hôn ba năm không ngủ, trước khi ly hôn lại ngủ, thế nào, nổi cơn điên cuối cùng trước khi ly hôn à?"
Lạc Khê yếu ớt cãi lại một câu: "Không được tận hưởng một chút trước khi ly hôn à?"
Phì...
Phía sau truyền đến một tiếng cười, Lạc Khê theo phản xạ quay đầu, bất chợt đối diện với một đôi mắt lạnh băng.
Không phải Sở Kinh Tây thì là ai.
Sở Kinh Tây áo quần chỉnh tề, bên cạnh anh cũng là một người đàn ông chỉnh tề không kém, người vừa cười chính là anh ấy.
Lạc Khê biết anh ấy, Cố Trạch Dã, bạn thân từ nhỏ của Sở Kinh Tây.
Ngoài Cố Trạch Dã, Sở Kinh Tây còn dẫn theo Mạnh Như Tuyết, không biết có phải vì nghe thấy lời của Tô Diệp, biết cô và Sở Kinh Tây đã có quan hệ vợ chồng hay không, khuôn mặt vốn đang mỉm cười của cô ta xuất hiện một vết nứt.
Tại sao lại như vậy, tối qua cô ta đã cố tình gửi video cho Lạc Khê, còn bảo người gọi điện thoại cho Lạc Khê, Lạc Khê bị cô ta chèn ép như thế, Sở Kinh Tây đáng lẽ phải càng ghét cô hơn mới phải.
Đã chán ghét, tại sao lại phát sinh quan hệ với cô.
Không ai rõ Sở Kinh Tây là một người tiết chế đến mức nào hơn cô ta.
Nhưng anh lại mất đi sự tiết chế với Lạc Khê.
Điều này chẳng phải nói lên rằng, anh đã có tình cảm khác biệt với cô sao.
Cô ta đi nước ngoài ba năm, Lạc Khê lại ở bên cạnh anh ba năm, ai dám chắc Sở Kinh Tây sẽ không nảy sinh tình cảm với cô.
Lòng Mạnh Như Tuyết đắng chát, càng thêm phần thù hận Lạc Khê.
Cố Trạch Dã không biết tâm trạng cô ta, anh ấy muốn xem trò cười của Sở Kinh Tây, cố tình hỏi Lạc Khê: "Sở phu nhân, cảm giác tối qua thế nào?"
Lạc Khê vốn không muốn trả lời câu hỏi vô vị này, nhưng thấy Sở Kinh Tây nhìn mình với ánh mắt cảnh cáo 'cô dám nói bừa tôi sẽ bóp chết cô', cô nở một nụ cười ác ý, đáp lại: "Cũng bình thường thôi."
Một lời đánh giá cực kỳ miễn cưỡng.
Là đàn ông đều không thể chịu được lời đánh giá như vậy.
Huống chi là người kiêu ngạo như Sở Kinh Tây.
Anh nhìn cô với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Lạc Khê lại cảm thấy vô cùng hả hê, dù sao cũng không cần dỗ dành anh uống canh nữa, mắc gì phải nhìn sắc mặt anh, cô cứng đầu đối diện với ánh mắt anh.
Sở Kinh Tây suýt chút nữa tức đến bật cười, kể từ khi cô của anh đi, người phụ nữ này cứ như biến thành người khác, sự dịu dàng, khép nép trước đây hoàn toàn biến mất, không chỉ nói chuyện sắc bén mà còn dám chọc giận anh.
Nhưng nghĩ lại việc cô đang vội vã tìm người khác, anh cũng có thể hiểu được, không mồi chài được tiền từ anh nữa, đương nhiên không cần phải giả vờ nữa.
"Ba giờ chiều." Vứt lại một mốc thời gian, Sở Kinh Tây sải bước bỏ đi, như thể đứng trong cùng một không gian với cô cũng là một sự ghê tởm.
"Kinh Tây." Mạnh Như Tuyết bước nhỏ đuổi theo, khi đến chổ rẽ thì quay lại nhìn Lạc Khê một cách căm thù.
"Dám khinh thường kỹ thuật của anh Kinh, cô đúng là dũng sĩ." Cố Trạch Dã để lại một lời khen rồi cũng rời đi.
Lạc Khê phớt lờ lời khen của Cố Trạch Dã, mất một lát mới hiểu ý Sở Kinh Tây.
Ba giờ chiều, đến Cục Dân Chính ly hôn.
Tuyệt vời, cô có thể ăn ngon được rồi.
Có thể bạn cũng thích





