
Tình yêu, lời nói dối và việc cắt ống dẫn tinh
Chương 2
"Phá thai?" Tiếng cười của Tiết Vĩ Cường vang lên sau cánh cửa, đầy vẻ miệt thị. "Con đàn bà đó yêu mày đến chết đi sống lại, nó mà nỡ bỏ đứa con à? Mày đánh giá nó cao quá rồi đấy."
"Nó sẽ không bỏ đâu," giọng Trương Hữu Toàn vang lên, âm điệu chứa đầy sự tự tin độc đoán. "Nó sẽ sinh đứa bé ra, rồi sẽ khóc lóc cầu xin tao chấp nhận nó. Đến lúc đó, tao sẽ cho nó xem những video này, cho nó biết đứa con nó mang nặng đẻ đau chỉ là một sản phẩm của một vụ cá cược."
Một người khác hỏi: "Mày không sợ nó biết mày lừa nó à? Con bé trông có vẻ thông minh."
"Thông minh?" Toàn cười khẩy, tiếng cười của hắn như những mảnh thủy tinh cứa vào màng nhĩ tôi. "Một con đàn bà chìm đắm trong tình yêu thì làm gì còn lý trí nữa? Nó chỉ tin vào những gì nó muốn tin thôi. Tao nói yêu nó, nó sẽ tin. Tao nói mong con, nó cũng sẽ tin. Dễ dắt mũi như một con cừu non."
Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp với giọng điệu thờ ơ. "Cùng lắm thì nó ly hôn. Tao sẽ ném cho nó một khoản tiền, đủ để nó cút khỏi cuộc đời tao và Hạnh Duyên. Với nó, thế là quá đủ rồi."
Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh Toàn đang nói những lời này, có lẽ là đang nhún vai, với vẻ mặt coi thường cố hữu.
Sự thật như một lưỡi dao cùn, cứa đi cứa lại vào trái tim tôi. Hạnh Duyên. Lại là Hạnh Duyên.
Toàn luôn nói rằng tôi đã hiểu lầm. Rằng chính Hạnh Duyên mới là người chủ động quyến rũ anh ta, còn tôi, bằng sự tồn tại của mình, đã vô tình khiến cô ta tổn thương và phải bỏ ra nước ngoài. Anh ta đã vẽ nên một câu chuyện mà trong đó, tôi là kẻ phá hoại gián tiếp, còn anh ta là người đàn ông bị kẹt giữa hai người phụ nữ.
Thật nực cười. Tôi chưa bao giờ làm gì Hạnh Duyên cả. Chính cô ta mới là người luôn tìm cách gây sự, luôn tỏ ra đáng thương trước mặt Toàn để chia rẽ chúng tôi.
"Mà này," Tiết Vĩ Cường đột nhiên reo lên, giọng điệu đầy hứng thú, "Hạnh Duyên sắp về rồi phải không? Hay là chúng ta chơi một trò mới đi?"
"Trò gì?"
"Để xem," Vĩ Cường cười một cách dâm đãng. "Khi cô em họ yêu quý của mày ở ngay trong nhà, mày sẽ chọn 'chăm sóc' nó, hay vẫn tiếp tục với con vợ ngu ngốc của mày?"
Toàn im lặng một lúc lâu. Tôi có thể cảm nhận được sự khinh bỉ trong sự im lặng của hắn.
"Mày nghĩ tao sẽ chạm vào con đàn bà đó sao? Giọng hắn lạnh như băng. "Đừng có so sánh cô ấy với Hạnh Duyên. Bẩn thỉu."
Bẩn thỉu.
Hắn nói tôi bẩn thỉu.
"Tao thà dành thời gian với một con chó còn hơn là ở gần nó," hắn nói tiếp, sự ghê tởm trong giọng nói không hề che giấu. "Chỉ nghĩ đến việc nó đang mang trong mình dòng máu của một trong số chúng mày đã khiến tao buồn nôn rồi."
"Vậy là kèo vẫn tiếp tục chứ?" một người khác hưng phấn hỏi. "Vụ cá cược giới tính đứa bé?"
"Tất nhiên," Toàn đáp. "Tao sẽ thêm vào một tỷ. Ai đoán đúng, hưởng hết."
"Chơi lớn vậy!" Tiết Vĩ Cường reo lên. "Vậy là tổng giải thưởng lên đến hai tỷ rồi. Toàn, mày đúng là anh em tốt. Để ăn mừng, tối nay về tao sẽ 'chăm sóc' vợ mày thêm một lần nữa. Quay video full HD không che cho mày xem."
"Tao cũng góp năm trăm triệu!"
"Tao ba trăm!"
Những tiếng hô hào đầy phấn khích vang lên liên tiếp. Họ đang hò reo trên nỗi đau và sự sỉ nhục của tôi. Họ biến tôi và đứa con chưa chào đời của tôi thành một trò chơi, một món hàng để cá cược.
Tôi đứng đó, nép mình trong bóng tối, toàn thân lạnh cóng. Cơn đau trong bụng dưới bất chợt nhói lên, một cơn co thắt dữ dội khiến tôi phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng kêu.
Mọi thứ đã quá rõ ràng.
Tình yêu hoàn hảo. Cuộc hôn nhân hạnh phúc. Tất cả chỉ là một vở kịch dối trá được dàn dựng một cách tàn nhẫn.
Tôi cảm thấy có thứ gì đó ấm nóng đang chảy xuống chân mình. Nhưng tôi không quan tâm. Nỗi đau thể xác lúc này chẳng là gì so với sự tan nát trong tâm hồn.
Tôi phải rời khỏi đây.
Tôi lảo đảo quay người, bám vào bức tường lạnh lẽo để giữ thăng bằng. Từng bước, từng bước, tôi lê mình ra khỏi hành lang tối tăm, ra khỏi cái địa ngục trần gian này.
Ngay khi vừa ra khỏi quán bar, hít thở được không khí trong lành bên ngoài, tôi liền rút điện thoại ra. Lần này, tôi không còn do dự nữa.
Tôi gọi lại cho phòng khám lúc nãy.
"Alo, tôi là người vừa gọi đặt lịch phá thai. Tôi muốn hủy lịch hẹn."
Đầu dây bên kia im lặng một vài giây rồi hỏi: "Chị có chắc không ạ?"
Tôi nhìn xuống bụng mình, cảm nhận được sự sống đang cựa quậy bên trong. Một quyết định lạnh lùng và tàn nhẫn hình thành trong đầu tôi.
"Tôi chắc chắn," tôi nói, giọng nói kiên định đến lạ thường. "Tôi sẽ giữ lại đứa bé."
Tôi sẽ giữ lại nó. Giữ lại bằng chứng sống cho tội ác của chúng.
Trương Hữu Toàn, Tiết Vĩ Cường, và tất cả những kẻ còn lại. Trò chơi của các người chỉ mới bắt đầu thôi.
Và tôi sẽ là người quyết định luật chơi.
Tôi ngước nhìn bầu trời đêm đen kịt, trong đầu đã bắt đầu vạch ra một kế hoạch trả thù tỉ mỉ. Toàn bộ tài sản của nhà họ Trương, danh dự của Trương Hữu Toàn, sự kiêu ngạo của Trương Hạnh Duyên... tôi sẽ hủy diệt tất cả.
Tôi đang chờ đợi. Chờ đợi ngày Hạnh Duyên trở về. Đó sẽ là lúc tấm màn của vở kịch báo thù này chính thức được kéo lên.
Có thể bạn cũng thích





