
Tình yêu, lời nói dối và việc cắt ống dẫn tinh
Chương 3
Tôi lẳng lặng rời khỏi quán bar, không một lời từ biệt với những âm thanh ghê tởm phía sau cánh cửa. Khi về đến nhà, Trương Hữu Toàn đã ở đó, ngồi trên sofa như thể đang chờ đợi. Hắn ta ngẩng đầu lên, khuôn mặt điển trai nở một nụ cười ấm áp giả tạo.
"Em đi đâu vậy? Anh về không thấy em, lo quá."
Hắn bước tới, định ôm lấy tôi. Tôi vô thức lùi lại một bước.
"Em thấy hơi mệt nên ra ngoài đi dạo một chút," tôi nói, giọng bình thản nhất có thể.
Ánh mắt Toàn khẽ lóe lên một tia không vui, nhưng nhanh chóng bị che giấu. Hắn không ép tôi nữa mà đi đến quầy bar, rót một ly sữa ấm.
"Uống đi cho dễ ngủ. Bác sĩ dặn em phải uống sữa mỗi tối mà."
Hắn đưa ly sữa đến trước mặt tôi. Mùi sữa ấm áp quen thuộc xộc vào mũi, nhưng trong mắt tôi lúc này, nó lại giống như một ly thuốc độc. Tôi nhớ lại những lần mình cảm thấy mệt mỏi bất thường vào buổi sáng, những ký ức mơ hồ không rõ ràng. Thì ra đây là cách chúng làm.
"Em không muốn uống," tôi lắc đầu. "Em không thấy ngon miệng."
"Ngoan nào," hắn dỗ dành, giọng nói vẫn ngọt ngào đến rợn người. "Uống một chút thôi. Tốt cho con của chúng ta mà."
Con của chúng ta. Ba từ này phát ra từ miệng hắn khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
"Em đã nói là không muốn," tôi lặp lại, giọng cứng rắn hơn.
Nụ cười trên mặt Toàn tắt ngấm. Hắn nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt lạnh lẽo dần.
"Đoàn Di An, đừng có được nuông chiều lại sinh hư. Uống đi."
Hắn ấn ly sữa vào tay tôi, sức mạnh của hắn khiến tôi không thể chống cự. Sữa ấm tràn ra, chảy dọc theo kẽ tay tôi.
"Uống." Hắn lặp lại, giọng ra lệnh.
Dưới ánh mắt ép buộc của hắn, tôi biết mình không còn lựa chọn nào khác. Tôi đưa ly sữa lên môi, nhắm mắt uống một ngụm nhỏ, cố gắng nuốt xuống vị đắng nghét mà chỉ mình tôi cảm nhận được.
Hắn hài lòng nhìn tôi uống xong, rồi mới thu lại vẻ mặt lạnh lùng, quay trở lại với dáng vẻ người chồng dịu dàng.
"Vậy mới ngoan chứ."
Đêm đó, tôi giả vờ ngủ say. Cơn buồn ngủ ập đến rất nhanh, một cảm giác nặng trĩu và mụ mị khác hẳn với cơn buồn ngủ thông thường. Trong cơn mơ màng, tôi lờ mờ cảm nhận có nhiều hơn một người trong phòng. Tiếng thì thầm, tiếng cười khúc khích, và bàn tay của ai đó chạm vào tôi...
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy với một cơ thể đau nhức và rã rời. Đầu óc tôi nặng trịch.
Toàn đã đi làm từ sớm. Đó là cơ hội của tôi.
Tôi đi vào phòng làm việc của hắn, nơi tôi đã bí mật đặt một chiếc camera siêu nhỏ ẩn trong cây bút trên bàn. Tôi đã làm điều này từ vài ngày trước, khi những nghi ngờ đầu tiên bắt đầu nảy sinh.
Tôi bật máy tính, run rẩy xem lại đoạn video được ghi lại vào đêm qua.
Màn hình hiện lên cảnh tượng trong phòng ngủ của chúng tôi. Sau khi tôi đã ngủ say, Toàn mở cửa cho Tiết Vĩ Cường và một người đàn ông lạ mặt khác bước vào.
"Thấy chưa? Tao đã nói rồi mà," Toàn thì thầm, chỉ tay về phía tôi đang nằm trên giường. "Chỉ cần một chút thuốc thôi là nó sẽ ngủ như chết."
Tiết Vĩ Cường cười một cách ghê tởm, bước tới gần giường, cúi xuống nhìn tôi. "Hôm nay đến lượt thằng Long đấy nhé. Kèo cá cược sắp đến hồi kết rồi, phải tăng tốc thôi."
Người đàn ông tên Long kia có vẻ hơi do dự. "Làm thế này... có ổn không? Dù sao cô ấy cũng là chị dâu..."
"Chị dâu cái con mẹ mày," Toàn gắt lên, giọng lạnh như băng. "Nó chỉ là một con đĩ để trả nợ cho sự ngu ngốc của nó thôi. Chính nó đã khiến Hạnh Duyên phải chịu khổ. Bây giờ là lúc nó phải trả giá."
Toàn nói về mối thù mà hắn tự tưởng tượng ra, rằng tôi đã dùng thủ đoạn để chen vào giữa hắn và Hạnh Duyên. Hắn kể lại câu chuyện đó với một sự căm ghét tột độ, như thể tôi là kẻ thù không đội trời chung.
"Nhanh lên đi," Toàn thúc giục. "Đừng để lỡ mất thời gian vàng. Sắp tới tiệc du thuyền rồi, đó sẽ là màn hạ màn cho vở kịch này."
Hạnh Duyên bất ngờ xuất hiện ở cửa phòng, khoác trên mình bộ váy ngủ mỏng tang. Cô ta dựa vào cửa, khoanh tay nhìn tôi với ánh mắt đầy hả hê.
"Anh Toàn," cô ta nũng nịu, "anh cứ để bọn họ làm bẩn giường của chúng ta sao?"
Toàn quay lại, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng. "Duyên, sao em lại ra đây? Anh đã nói em cứ ở trong phòng nghỉ ngơi mà."
"Em lo cho anh," cô ta nói, bước tới véo nhẹ vào má tôi. "Chị dâu ngủ say thật đấy. Thuốc của anh Vĩ Cường đúng là hiệu quả."
Cô ta kiểm tra mạch của tôi, rồi gật đầu với Toàn. "Ổn rồi. Chị ấy sẽ không tỉnh lại đâu."
Toàn ra hiệu cho hai người kia. "Làm nhanh đi. Tao còn có việc với Duyên."
Cô ta thì thầm vào tai Toàn, đủ lớn để camera ghi lại: "Anh nhớ nhé, tiệc du thuyền là của em. Anh phải biến nó thành bữa tiệc đáng nhớ nhất, là món quà chào mừng em trở về."
Toàn và Hạnh Duyên rời khỏi phòng, để lại tôi cùng hai con quỷ dữ kia.
Tôi không thể xem tiếp được nữa. Tôi gập máy tính lại, cảm giác ghê tởm dâng lên cuống họng.
Địa ngục. Đây chính là địa ngục.
Tôi ôm bụng, cảm nhận từng cơn đau quặn thắt. Bác sĩ đã kê cho tôi một ít thuốc an thai sau lần khám trước, nói rằng tôi có dấu hiệu động thai nhẹ. Tôi run rẩy đổ vài viên thuốc ra tay, uống vội với nước lọc.
Ngay lúc đó, cửa phòng làm việc đột ngột mở ra. Toàn đứng ở đó, vẻ mặt ngạc nhiên.
"Em làm gì trong phòng anh vậy?"
Tôi giật mình, vội giấu lọ thuốc ra sau lưng.
"Em... em chỉ tìm một cuốn sách thôi."
"Sách gì?" Hắn bước vào, ánh mắt dò xét. "Em có vẻ không khỏe. Mặt em xanh quá."
"Em hơi mệt," tôi đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. "Chắc là do thiếu ngủ."
Hắn có vẻ tin lời tôi. Sự kiêu ngạo khiến hắn không bao giờ nghĩ rằng con cừu non như tôi lại dám nghi ngờ hắn.
Hắn đi lên lầu, có lẽ là để thay đồ. Tôi biết đây là cơ hội của mình. Tôi liếc thấy điện thoại của hắn để trên bàn.
Hắn luôn có hai chiếc điện thoại. Một chiếc cho công việc và gia đình. Một chiếc khác, hắn luôn giữ khư khư bên mình.
Tôi nhanh chóng cầm lấy chiếc điện thoại bí mật đó. Tôi đoán đúng mật khẩu ngay lần đầu tiên – ngày sinh của Hạnh Duyên.
Màn hình sáng lên, không phải giao diện điện thoại thông thường, mà là một giao diện kép. Bức ảnh nền là hình hắn và Hạnh Duyên đang ôm nhau tình tứ.
Tôi vuốt màn hình, mở ứng dụng nhắn tin. Liên hệ được ghim đầu tiên là một trái tim đỏ, bên dưới là cái tên "Duyên yêu".
Nhưng thứ khiến tôi chú ý hơn cả là một nhóm chat có cái tên vô cùng ghê tởm: "Hội đồng thẩm định Đoàn Di An".
Có thể bạn cũng thích





