Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Tình yêu, lời nói dối và việc cắt ống dẫn tinh

Tình yêu, lời nói dối và việc cắt ống dẫn tinh

Đang ở tháng thứ tám của thai kỳ, tôi bàng hoàng tìm thấy giấy chứng nhận triệt sản từ một năm trước của chồng. Sự thật kinh hoàng hé lộ: đứa trẻ này vốn là quân cờ trong trò cá cược tàn độc giữa anh ta và nhóm bạn để trả thù cho em họ anh ta. Trên du thuyền định mệnh, tôi bị chuốc thuốc và nhục mạ công khai. Đau đớn thay, chồng tôi chỉ đứng nhìn và cười đắc ý khi tôi sảy thai. Thế nhưng, sự trớ trêu nằm ở chỗ thủ thuật triệt sản của anh ta đã thất bại; đứa bé bị chính tay anh ta hủy hoại lại là giọt máu ruột rà. Trong cơn hận thù tột cùng, tôi bình thản gọi điện đến phòng khám sản khoa để yêu cầu phá thai, bắt đầu kế hoạch đáp trả kẻ thủ ác.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Tôi lẳng lặng rời khỏi quán bar, không một lời từ biệt với những âm thanh ghê tởm phía sau cánh cửa. Khi về đến nhà, Trương Hữu Toàn đã ở đó, ngồi trên sofa như thể đang chờ đợi. Hắn ta ngẩng đầu lên, khuôn mặt điển trai nở một nụ cười ấm áp giả tạo.

"Em đi đâu vậy? Anh về không thấy em, lo quá."

Hắn bước tới, định ôm lấy tôi. Tôi vô thức lùi lại một bước.

"Em thấy hơi mệt nên ra ngoài đi dạo một chút," tôi nói, giọng bình thản nhất có thể.

Ánh mắt Toàn khẽ lóe lên một tia không vui, nhưng nhanh chóng bị che giấu. Hắn không ép tôi nữa mà đi đến quầy bar, rót một ly sữa ấm.

"Uống đi cho dễ ngủ. Bác sĩ dặn em phải uống sữa mỗi tối mà."

Hắn đưa ly sữa đến trước mặt tôi. Mùi sữa ấm áp quen thuộc xộc vào mũi, nhưng trong mắt tôi lúc này, nó lại giống như một ly thuốc độc. Tôi nhớ lại những lần mình cảm thấy mệt mỏi bất thường vào buổi sáng, những ký ức mơ hồ không rõ ràng. Thì ra đây là cách chúng làm.

"Em không muốn uống," tôi lắc đầu. "Em không thấy ngon miệng."

"Ngoan nào," hắn dỗ dành, giọng nói vẫn ngọt ngào đến rợn người. "Uống một chút thôi. Tốt cho con của chúng ta mà."

Con của chúng ta. Ba từ này phát ra từ miệng hắn khiến tôi cảm thấy buồn nôn.

"Em đã nói là không muốn," tôi lặp lại, giọng cứng rắn hơn.

Nụ cười trên mặt Toàn tắt ngấm. Hắn nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt lạnh lẽo dần.

"Đoàn Di An, đừng có được nuông chiều lại sinh hư. Uống đi."

Hắn ấn ly sữa vào tay tôi, sức mạnh của hắn khiến tôi không thể chống cự. Sữa ấm tràn ra, chảy dọc theo kẽ tay tôi.

"Uống." Hắn lặp lại, giọng ra lệnh.

Dưới ánh mắt ép buộc của hắn, tôi biết mình không còn lựa chọn nào khác. Tôi đưa ly sữa lên môi, nhắm mắt uống một ngụm nhỏ, cố gắng nuốt xuống vị đắng nghét mà chỉ mình tôi cảm nhận được.

Hắn hài lòng nhìn tôi uống xong, rồi mới thu lại vẻ mặt lạnh lùng, quay trở lại với dáng vẻ người chồng dịu dàng.

"Vậy mới ngoan chứ."

Đêm đó, tôi giả vờ ngủ say. Cơn buồn ngủ ập đến rất nhanh, một cảm giác nặng trĩu và mụ mị khác hẳn với cơn buồn ngủ thông thường. Trong cơn mơ màng, tôi lờ mờ cảm nhận có nhiều hơn một người trong phòng. Tiếng thì thầm, tiếng cười khúc khích, và bàn tay của ai đó chạm vào tôi...

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy với một cơ thể đau nhức và rã rời. Đầu óc tôi nặng trịch.

Toàn đã đi làm từ sớm. Đó là cơ hội của tôi.

Tôi đi vào phòng làm việc của hắn, nơi tôi đã bí mật đặt một chiếc camera siêu nhỏ ẩn trong cây bút trên bàn. Tôi đã làm điều này từ vài ngày trước, khi những nghi ngờ đầu tiên bắt đầu nảy sinh.

Tôi bật máy tính, run rẩy xem lại đoạn video được ghi lại vào đêm qua.

Màn hình hiện lên cảnh tượng trong phòng ngủ của chúng tôi. Sau khi tôi đã ngủ say, Toàn mở cửa cho Tiết Vĩ Cường và một người đàn ông lạ mặt khác bước vào.

"Thấy chưa? Tao đã nói rồi mà," Toàn thì thầm, chỉ tay về phía tôi đang nằm trên giường. "Chỉ cần một chút thuốc thôi là nó sẽ ngủ như chết."

Tiết Vĩ Cường cười một cách ghê tởm, bước tới gần giường, cúi xuống nhìn tôi. "Hôm nay đến lượt thằng Long đấy nhé. Kèo cá cược sắp đến hồi kết rồi, phải tăng tốc thôi."

Người đàn ông tên Long kia có vẻ hơi do dự. "Làm thế này... có ổn không? Dù sao cô ấy cũng là chị dâu..."

"Chị dâu cái con mẹ mày," Toàn gắt lên, giọng lạnh như băng. "Nó chỉ là một con đĩ để trả nợ cho sự ngu ngốc của nó thôi. Chính nó đã khiến Hạnh Duyên phải chịu khổ. Bây giờ là lúc nó phải trả giá."

Toàn nói về mối thù mà hắn tự tưởng tượng ra, rằng tôi đã dùng thủ đoạn để chen vào giữa hắn và Hạnh Duyên. Hắn kể lại câu chuyện đó với một sự căm ghét tột độ, như thể tôi là kẻ thù không đội trời chung.

"Nhanh lên đi," Toàn thúc giục. "Đừng để lỡ mất thời gian vàng. Sắp tới tiệc du thuyền rồi, đó sẽ là màn hạ màn cho vở kịch này."

Hạnh Duyên bất ngờ xuất hiện ở cửa phòng, khoác trên mình bộ váy ngủ mỏng tang. Cô ta dựa vào cửa, khoanh tay nhìn tôi với ánh mắt đầy hả hê.

"Anh Toàn," cô ta nũng nịu, "anh cứ để bọn họ làm bẩn giường của chúng ta sao?"

Toàn quay lại, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng. "Duyên, sao em lại ra đây? Anh đã nói em cứ ở trong phòng nghỉ ngơi mà."

"Em lo cho anh," cô ta nói, bước tới véo nhẹ vào má tôi. "Chị dâu ngủ say thật đấy. Thuốc của anh Vĩ Cường đúng là hiệu quả."

Cô ta kiểm tra mạch của tôi, rồi gật đầu với Toàn. "Ổn rồi. Chị ấy sẽ không tỉnh lại đâu."

Toàn ra hiệu cho hai người kia. "Làm nhanh đi. Tao còn có việc với Duyên."

Cô ta thì thầm vào tai Toàn, đủ lớn để camera ghi lại: "Anh nhớ nhé, tiệc du thuyền là của em. Anh phải biến nó thành bữa tiệc đáng nhớ nhất, là món quà chào mừng em trở về."

Toàn và Hạnh Duyên rời khỏi phòng, để lại tôi cùng hai con quỷ dữ kia.

Tôi không thể xem tiếp được nữa. Tôi gập máy tính lại, cảm giác ghê tởm dâng lên cuống họng.

Địa ngục. Đây chính là địa ngục.

Tôi ôm bụng, cảm nhận từng cơn đau quặn thắt. Bác sĩ đã kê cho tôi một ít thuốc an thai sau lần khám trước, nói rằng tôi có dấu hiệu động thai nhẹ. Tôi run rẩy đổ vài viên thuốc ra tay, uống vội với nước lọc.

Ngay lúc đó, cửa phòng làm việc đột ngột mở ra. Toàn đứng ở đó, vẻ mặt ngạc nhiên.

"Em làm gì trong phòng anh vậy?"

Tôi giật mình, vội giấu lọ thuốc ra sau lưng.

"Em... em chỉ tìm một cuốn sách thôi."

"Sách gì?" Hắn bước vào, ánh mắt dò xét. "Em có vẻ không khỏe. Mặt em xanh quá."

"Em hơi mệt," tôi đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. "Chắc là do thiếu ngủ."

Hắn có vẻ tin lời tôi. Sự kiêu ngạo khiến hắn không bao giờ nghĩ rằng con cừu non như tôi lại dám nghi ngờ hắn.

Hắn đi lên lầu, có lẽ là để thay đồ. Tôi biết đây là cơ hội của mình. Tôi liếc thấy điện thoại của hắn để trên bàn.

Hắn luôn có hai chiếc điện thoại. Một chiếc cho công việc và gia đình. Một chiếc khác, hắn luôn giữ khư khư bên mình.

Tôi nhanh chóng cầm lấy chiếc điện thoại bí mật đó. Tôi đoán đúng mật khẩu ngay lần đầu tiên – ngày sinh của Hạnh Duyên.

Màn hình sáng lên, không phải giao diện điện thoại thông thường, mà là một giao diện kép. Bức ảnh nền là hình hắn và Hạnh Duyên đang ôm nhau tình tứ.

Tôi vuốt màn hình, mở ứng dụng nhắn tin. Liên hệ được ghim đầu tiên là một trái tim đỏ, bên dưới là cái tên "Duyên yêu".

Nhưng thứ khiến tôi chú ý hơn cả là một nhóm chat có cái tên vô cùng ghê tởm: "Hội đồng thẩm định Đoàn Di An".

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Kẻ Phối Ngẫu Giả Của Alpha, Cuộc Chiến Thầm Lặng Của Omega
9.8
Từng tin mình là bạn đời định mệnh của Alpha Bá Long theo ý nguyện của Nguyệt Thần, Omega như tôi đã sống trong ảo mộng suốt một năm và mang thai đứa con của hắn. Nhưng sự thật tàn khốc lộ ra khi tôi biết hắn đã tự biến mình thành vô sinh từ lâu vì một người phụ nữ khác. Đứa trẻ trong bụng tôi chỉ là công cụ để hắn cùng đám thuộc hạ cá cược và chà đạp. Sau những trận đòn tàn nhẫn từ Kiều My và sự rẻ rúng của đám đàn ông, trái tim tôi hoàn toàn băng giá. Tôi quyết định uống thảo dược cấm để tự tay kết liễu mầm sống trong mình. Đây không phải sự đầu hàng, mà là phát súng mở màn cho cuộc trả thù rực lửa.
Bìa tiểu thuyết Đưa Cả Nhà Vào Lò Thiêu Giữa Ngày Tận Thế
8.0
Mùa hè nóng bức, chị dâu nhất quyết bắt cả nhà đi Tam Á lặn biển dù tôi đã lên tiếng cảnh báo về sự bất thường của thời tiết. Tại đây, sau khi bị côn đồ trấn lột, thảm họa ập đến khi từ trường hỗn loạn biến gió biển thành sóng nhiệt chết người. Trong cơn nguy cấp vì nước biển dâng cao, anh trai đã tàn nhẫn đẩy tôi xuống nước để chị dâu giẫm lên đầu thoát thân. Tôi bỏ mạng nơi đáy biển nóng bỏng, còn mẹ lại đổ mọi tội lỗi lên xác chết của tôi. Nhờ sự hy sinh tức tưởi đó, họ cùng nhau sống sót chờ cứu viện. May mắn thay, tôi đã trọng sinh về đúng thời điểm chị dâu vừa đưa ra lời đề nghị điên rồ ấy.
Bìa tiểu thuyết Bóng tối tình yêu: Một kết thúc cay đắng
9.4
Cái chết của tôi không phải là kết thúc mà là khởi đầu cho một chuỗi bi kịch đẫm máu. Con gái tôi lâm trọng bệnh, nhưng Lục Văn Uy lại tàn nhẫn từ chối cứu giúp vì cho rằng tôi đang diễn kịch để vòi tiền. Anh ta thản nhiên để mặc đứa trẻ ra đi, thậm chí vứt bỏ thi thể con cho bầy chó hoang chỉ để ép tôi lộ diện. Hắn không ngờ tôi đã qua đời từ một tháng trước. Đến khi con riêng của hắn và nhân tình cần thay tim, kẻ thủ ác mới điên cuồng đào bới tìm kiếm nội tạng của đứa con đã khuất.
Bìa tiểu thuyết Trái tim méo mó
9.6
Mối quan hệ giữa tôi và anh trai luôn chìm trong sự thù ghét cực độ. Anh không thể chấp nhận việc có một đứa em gái mắc bệnh tâm thần nên thường xuyên bày trò kích động để tôi phát bệnh trước đám đông, khiến tôi chịu nhục nhã. Anh từng tàn nhẫn rủa sả mong tôi sớm phát tiết rồi chết đi. Đến khi tôi qua đời thật sự, anh trai lại rơi vào trạng thái điên loạn. Hàng ngày, anh kiên quyết bắt chước lại những hành động xấu hổ lúc sinh thời của tôi và van nài tôi hiện hồn về trong giấc mơ.
Bìa tiểu thuyết Cái nhìn khổng lồ của thai nhi
8.3
Chị dâu mang thai và khẳng định việc sinh nở tại làng vô cùng đơn giản. Kiếp trước, vì lo lắng, tôi đã ép chị đi khám, phát hiện thai kỳ nguy hiểm nên phải mổ gấp. Dù giữ được mạng sống, nhưng đứa cháu yếu ớt lại bị chị dâu gieo rắc lòng thù hận, cho rằng chính sự can thiệp của tôi khiến nó tật nguyền. Cuối cùng, tôi chết trong đau đớn bởi sự trả thù tàn độc của đứa cháu ruột. Được hồi sinh đúng vào ngày chị dâu hỏi ý kiến, tôi quyết định im lặng, không can thiệp vào số phận của họ nữa để xem chị sẽ hạ sinh ra thứ gì.
Bìa tiểu thuyết Xác chồng, sự trả thù của cô ấy
8.5
Tỉnh dậy sau vụ tai nạn thảm khốc, Nguyễn Thu Huệ bàng hoàng nhận ra linh hồn mình đang trú ngụ trong cơ thể của chính người chồng phản bội – Trần An Nguyên. Từ cuộc đối thoại của mẹ chồng, cô cay đắng hiểu ra thảm kịch vừa qua là âm mưu hòng chiếm đoạt tài sản để anh ta rước nhân tình về nhà. Chứng kiến cảnh con gái nhỏ bị bạo hành, cơ thể đầy vết bầm tím và sốt cao trong sự ghẻ lạnh, lòng thù hận trong cô bùng cháy mãnh liệt. Dưới danh nghĩa của kẻ thù, Thu Huệ bắt đầu kế hoạch trả thù tàn khốc, quyết tâm đòi lại công lý và phá hủy tất cả những gì gia đình chồng hèn hạ đang trân quý.